STT 866: CHƯƠNG 866: TỶ ĐỆ THỜI GIA
Thời Cơ chống nạnh, lấy dáng vẻ đại tỷ mà giáo huấn đệ đệ mình: “Đệ lo lắng cái gì, không chừng hai ngày nữa chúng ta đã có thể đột phá rồi.”
Thời Liêu lắc đầu, lòng tin không đủ: “Sư phụ đã nói rồi, có thể đột phá trước ba mươi tuổi đã là lợi hại lắm rồi.”
“Hơn nữa, ở Thánh địa này mấy ai có thể đột phá trước hai mươi lăm tuổi chứ?”
“Những thiên tài như Kiếm Nhất đại nhân, Đàm Linh đại nhân không phải những người như chúng ta có thể sánh bằng.”
Thời Cơ bĩu môi, nhưng lời này nàng ta không cách nào phản bác được.
Những thiên chi kiêu tử như Kiếm Nhất, Đàm Linh thực sự lợi hại vượt xa họ.
Cho dù là thực lực hay thiên phú đều là như vậy.
Đàm Linh đính chính lại một chút: “Kiếm Nhất, lợi hại hơn ta.”
Kiếm Nhất, là một tồn tại suýt nữa đã trở thành Thánh tử, được người đời ngầm gọi đùa là Thánh tử thứ tư, thực lực đã là cảnh giới Nguyên Anh kỳ tầng sáu.
So với Nguyên Anh kỳ tầng hai như nàng, lợi hại hơn gấp không biết bao nhiêu lần.
Đàm Linh tự biết mình biết ta, nàng và Kiếm Nhất thật sự không cùng đẳng cấp.
Thời Cơ nịnh nọt Đàm Linh: “Làm gì có, Linh tỷ tỷ không hề kém hắn chút nào đâu, chẳng qua hắn chỉ lớn hơn tỷ một chút mà thôi.”
Thời Liêu không nhịn được nói với tỷ tỷ mình: “Tỷ tỷ, mấy lời này không thể nói bừa, nếu để người Kiếm gia nghe thấy, chúng ta sẽ gặp phiền phức đấy.”
Kiếm gia làm việc bá đạo, lại không cùng đường với sư phụ mình.
Đắc tội họ, bị họ nhằm vào, cũng chẳng phải chuyện dễ chịu gì.
Đàm Linh mỉm cười, động viên hai người nói: “Hai người các đệ không cần nản chí, thiên phú của các đệ cũng không kém, chỉ cần cố gắng chắc chắn có thể vượt qua hắn thôi.”
Thời Cơ khì khì đắc ý, tràn đầy tự tin: “Được thôi, ta nhất định sẽ vượt qua hắn.”
Mặc dù Kiếm Nhất rất lợi hại, nhưng không phải người cùng đường với họ, cũng không phải đối tượng để họ sùng bái.
Thời Liêu vẫn giữ nguyên câu nói đó: “Kiếm Nhất đại nhân rất lợi hại, không phải người chúng ta có thể sánh bằng.”
“Trong toàn bộ Thánh địa, ngoại trừ ba vị Thánh tử, trong cùng thế hệ, có ai hơn được Kiếm Nhất đại nhân?”
“Ta chỉ hi vọng có thể nhanh chóng tiến vào Nguyên Anh kỳ.”
Trong giọng Thời Liêu mang theo vài phần mất mát, hắn là kiếm tu, nhưng vì sư phụ nên hắn không thể đến Kiếm gia học tập, đây ít nhiều cũng là một nỗi tiếc nuối của hắn.
Hơn nữa, đến bây giờ hắn vẫn chưa đột phá Nguyên Anh kỳ nên trong lòng càng mất mát hơn.
Đàm Linh vừa định nói gì đó, đột nhiên sắc mặt nàng ta trở nên cổ quái, trong đầu nàng ta đột nhiên hiện lên bóng dáng hai người.
Một người bạch y, một người lam sam.
Hai người kia đang ở ngay trong nhà mình.
Tuổi của họ dường như còn trẻ hơn cặp tỷ đệ trước mặt nhưng thực lực thâm bất khả trắc.
Đồng thời, suy nghĩ bị cắt ngang bởi sự xuất hiện của Thời Cơ và Thời Liêu lại một lần nữa trỗi dậy trong nàng.
Đúng là phải đi xem thử hai người họ đang làm gì.
Chỉ sợ tên kia đang phá nhà rồi.
Nghĩ đến đây, Đàm Linh nói với hai người: “Vừa hay, ta dẫn các đệ đi gặp hai người.”
Thời Cơ cùng Thời Liêu nghe vậy, không hẹn mà cùng lộ ra vẻ mặt hiếu kỳ.
Thời Cơ hỏi: “Linh tỷ tỷ, là ai?”
Đàm Linh trầm ngâm giây lát: “Hai vị khách. Khách quen trên đường, đi thôi.”
Đàm Linh dẫn theo hai tỷ đệ Thời Cơ, Thời Liêu đến nơi nàng sắp xếp cho Lữ Thiếu Khanh ở, nhìn thấy những thứ trước mặt, đầu Đàm Linh như bị ai đó giáng một gậy, tinh thần hoảng loạn.
Ngọn núi nhỏ trước đây cây cối xanh tươi rậm rạp, khung cảnh duyên dáng đã biến mất, giờ chỉ còn một mảnh trụi lủi như bị thứ gì đó cày nát từ đỉnh núi đến chân núi, mặt đất đầy rẫy vết kiếm.
Núi nhỏ cùng cây cối, hoa cỏ, tảng đá nguyên vẹn xung quanh cũng chẳng còn, bột phấn xanh trắng phủ kín mặt đất.
Thậm chí, ngọn núi nhỏ này cũng như bị gọt bớt đi độ cao.
Thời Cơ và Thời Liêu cũng khó có thể tin vào tất cả những gì trước mắt.
Nơi ở của Nhuế trưởng lão hai tỷ đệ họ đã tới nhiều lần, họ rất quen thuộc với nơi này.
Nhưng, nơi này sao đột nhiên lại biến thành như thế này?
Xảy ra chuyện gì vậy?
Không phải đang trang trí lại đấy chứ?
Định san bằng ngọn núi nhỏ này sao?
Thời Cơ kéo áo Đàm Linh hỏi: “Linh tỷ tỷ, đây là thế nào?”
Đàm Linh bị Thời Cơ kéo nên cũng lấy lại bình tĩnh, nhìn tất cả những gì bên dưới.
Trong lòng Đàm Linh dần dần xuất hiện cơn giận.
Phạm vi trăm dặm của nơi này đều là nơi ở riêng của sư phụ nàng, cũng là nhà của Đàm Linh nàng.
Tất cả mọi thứ ở đây đều được bảo vệ rất tốt, linh lực nơi này nồng đậm, cây cối sinh trưởng xanh tươi, cảnh vật thanh nhã.
Mỗi một góc của nơi này đều được chăm sóc tỉ mỉ.
Giờ, ngọn núi nhỏ trước mặt đã trở thành một mảnh trơ trụi, như đầu một người đầy tóc đột nhiên bị người ta cạo sạch, trông khó coi đến mức nào thì khó coi đến mức ấy.
Hai người này làm gì vậy?
Hoặc có thể nói, tên khốn kia đã làm gì vậy?
Trong lòng Đàm Linh theo bản năng cho rằng Kế Ngôn sẽ không làm chuyện này, làm ra hành vi đáng ghét này, chỉ có thể là Lữ Thiếu Khanh.
Hắn đâu?
Đàm Linh đảo mắt nhìn quanh, không phát hiện ra tung tích Lữ Thiếu Khanh, lúc vừa định chửi thề thì trong khu rừng xa xa có động tĩnh vang lên.
Mặt đất chấn động, cây cối rung chuyển ầm ầm.
Đàm Linh vô cùng kinh ngạc, một bóng dáng nhỏ bé màu trắng xuất hiện từ trong khu rừng.
Đàm Linh nhận ra, đó là Tiểu Viên Hầu đi theo bên cạnh Kế Ngôn.
Tiểu Viên Hầu kéo một cái cây lớn, cái cây trông có vẻ nặng hơn vạn cân, Tiểu Viên Hầu đang cố gắng hết sức kéo đi.
Mặt nó đỏ lên, trên bộ lông trắng muốt đều lấm tấm mồ hôi, thân cây lớn kéo lê tạo thành một rãnh sâu hoắm trên mặt đất.
Đàm Linh nhìn ra sau lưng Tiểu Viên Hầu, vừa nhìn thì suýt chút nữa thì rớt quai hàm.