Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 867: Mục 868

STT 867: CHƯƠNG 867: TỶ ĐỆ THỜI GIA (TT)

Ở phía xa xa, nơi đó đầy rẫy những vết rãnh ngang dọc, hằn sâu như nếp nhăn trên gương mặt già nua. Cây cối cong queo, mây mù lượn lờ, khu rừng sâu đã bị phá nát đến mức không đành lòng nhìn thẳng.

Nơi ở mà sư phụ nàng ta đã tốn không biết bao nhiêu công sức để chăm sóc trước đây, dù không thể sánh bằng gia tộc Kiếm gia hay Thôi gia, nhưng dù sao cũng xứng đáng với thân phận Nhị trưởng lão của sư phụ nàng.

Mỗi một góc ở nơi này đều được chăm sóc tỉ mỉ, nàng cũng vô cùng cẩn trọng khi sống ở đây.

Có thời gian rảnh, nàng sẽ chăm sóc, tu bổ để nơi này càng thêm tao nhã.

Còn bây giờ, cả một ngọn núi nhỏ bị cạo trọc như cái đầu trọc thì thôi đi, ngay cả rừng cây sâu thẳm cũng bị phá nát đến nông nỗi này, tựa như bị bầy lợn rừng hung tợn càn quét.

Nơi thế này, còn có thể dùng được nữa sao?

Đến lúc đó lỡ như sư phụ xuống núi, thấy nơi ở của nàng ra nông nỗi này thì có trục xuất nàng ra khỏi sư môn trong cơn nóng giận không chứ?

Đàm Linh tức giận đến mức toàn thân run rẩy.

Ta đã tạo nghiệt gì vậy?

Ngày đó ra ngoài chắc chắn là ngày đại hung, nếu không vì sao nàng lại bị người ta truy sát, sau đó còn gặp phải kẻ như vậy, rồi lại còn mang hắn trở về nữa chứ.

“Trương Chính, ngươi cút ra đây cho ta.”

Đàm Linh gầm thét, âm thanh như hồng lôi, vang vọng khắp rừng núi.

“Trương Chính?”

Chính là vị khách nhân mà Đàm Linh nhắc đến sao?

Hai tỷ đệ Thời Cơ và Thời Liêu liếc nhau, trong lòng dâng lên sự hiếu kỳ.

Nhưng, tình cảnh thế này, thật sự là khách sao?

Hai tỷ đệ nhìn đỉnh núi trụi lủi, đây rõ ràng là đến phá hoại thì có!

Đàm Linh liên tục gọi vài tiếng.

Nàng quét mắt một vòng nhưng không phát hiện được tung tích Lữ Thiếu Khanh, ánh mắt hung hăng lập tức rơi lên người Tiểu Viên Hầu.

Tiểu Viên Hầu nhìn thấy Đàm Linh liền nhận ra nguy hiểm, định bỏ chạy theo bản năng.

“Dừng lại, tên khốn Trương Chính đâu?”

Là muốn gây chuyện với đại ma đầu sao?

Mắt Tiểu Viên Hầu sáng lên, lúc này liền biến thành một con khỉ ngốc nghếch, vỗ ngực, kêu chi chi, dẫn Đàm Linh đi tìm Lữ Thiếu Khanh.

Lúc Đàm Linh tìm tới Lữ Thiếu Khanh thì cơ thể nàng càng run rẩy hơn.

Dưới một gốc cây đại thụ là một chiếc võng, Lữ Thiếu Khanh đang nằm trên võng ngủ ngon lành.

Ngay cả khi Đàm Linh bước tới, hắn cũng chẳng thèm mở mắt ra, giống như đang ngủ rất say.

Tên khốn, biến nơi ở của ta thành ra nông nỗi này mà còn có tâm tư ở đây ngủ ư?

Cuối cùng Đàm Linh không kìm được hét lớn một tiếng: “Khốn kiếp!”

Một chưởng đánh ra, linh lực gào thét.

Trong rừng núi lập tức khuấy động từng cơn cuồng phong, tiếp theo là một tiếng nổ lớn vang lên.

Lữ Thiếu Khanh kinh ngạc kêu lên một tiếng, vọt lên trời: “Gì vậy? Định giết người à?”

Trên mặt đất, cây đại thụ và cái võng của hắn đã biến mất dưới một chưởng này.

“Làm gì ư?” Đàm Linh nghiến răng nghiến lợi, căm tức nhìn Lữ Thiếu Khanh: “Ngươi còn nói ta muốn làm gì?”

“Ta muốn giết ngươi.”

Đàm Linh nhìn gương mặt tỏ vẻ vô tội của Lữ Thiếu Khanh thì cuối cùng không nhịn được nữa, ra tay với Lữ Thiếu Khanh.

“Cô nương này làm cái quái gì vậy? Ta đâu có trêu chọc ngươi? Sao vừa thấy mặt đã đánh người vậy?”

Vẫn còn giả bộ?

Đàm Linh giận quá, chẳng muốn nói thêm lời nào nữa, cường độ ra tay càng lớn hơn, càng ác liệt hơn.

Nàng phẫn nộ, không dùng vũ khí, mà tay không tấc sắt, định dùng đôi nắm đấm đánh Lữ Thiếu Khanh thành cặn bã.

Thời Cơ cạn lời, nhìn Lữ Thiếu Khanh liều mạng né tránh trên không trung: “Người này từ đâu xuất hiện vậy? Dám chọc tức Linh tỷ tỷ như thế, hẳn là thực lực rất mạnh nên mới không sợ bị Linh tỷ tỷ đánh chết đúng không?”

Thời Liêu nghi ngờ nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh, hắn nhíu mày, không đồng ý với tỷ tỷ, nói: “Hắn còn trẻ hơn cả chúng ta, thực lực có mạnh đến mấy cũng có hạn.”

Sau đó hắn khẳng định: “Hắn đang tự chuốc khổ vào mình.”

Thời Cơ không đồng ý, nhìn Lữ Thiếu Khanh vô cùng linh hoạt trên bầu trời, trong mắt lóe lên tia hiếu kỳ: “Ta cảm thấy hắn có vẻ rất lợi hại.”

Thời Liêu lắc đầu: “Tỷ tỷ, chờ xem đi.”

Đối mặt với công kích của Đàm Linh, Lữ Thiếu Khanh vẫn biểu hiện vô cùng điêu luyện: “Đừng làm rộn, đừng làm rộn!”

Cơ thể hắn nhẹ nhàng như một con chim bay lượn, thân thể khẽ động giữa không trung, tựa như đang thuấn di ra phía xa tránh né công kích của Đàm Linh, khiến Đàm Linh càng đánh càng kinh hãi, rốt cuộc tên khốn này dùng công pháp gì.

Không phải thuấn di, nhưng ở trong phạm vi này thì dùng còn tốt hơn, đỡ tốn sức hơn thuấn di.

Thậm chí Đàm Linh có cảm giác rằng, Lữ Thiếu Khanh trước mặt như chim bay, giảo hoạt, linh động, tốc độ cực nhanh, một nháy mắt là có thể kéo giãn khoảng cách với nàng, khiến nàng tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không thể làm gì, còn khiến nàng tiến thoái lưỡng nan.

Dáng vẻ này của Lữ Thiếu Khanh giống như dù đánh đến tiêu hao hết linh lực trong cơ thể nàng thì Lữ Thiếu Khanh vẫn có thể bình yên vô sự.

Đàm Linh nhìn dáng vẻ nhẹ nhõm thoải mái của Lữ Thiếu Khanh thì trong lòng càng tức giận.

Tên khốn này có chịu đưa bậc thang cho ta xuống không vậy?

Nếu cứ tiếp tục thế này sao ta có thể xuống nước trước mặt Thời Cơ, Thời Liêu đây?

“Tên đáng ghét, ngươi chờ đó cho ta! Ta sẽ nhờ sư phụ ta giáo huấn ngươi!”

Móa!

Lữ Thiếu Khanh kinh hãi.

Sao cứ thích gọi phụ huynh đến vậy?

Người ma tộc có cần thể diện nữa không?

Lữ Thiếu Khanh nghĩ ngợi, đối mặt với công kích của Đàm Linh không còn né tránh nữa, mặc cho một quyền của Đàm Linh giáng thẳng lên ngực hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!