STT 874: CHƯƠNG 874: BỊ LỪA GẠT
Lữ Thiếu Khanh vỗ nhẹ Tiểu Viên Hầu một cái, chỉ tay về phía ngọn núi trọc lóc đằng xa, nói với Thời Cơ và Thời Liêu: “Vừa hay, ba người các ngươi trồng cây lên đó, xây vài ngôi nhà ở đó.”
Thời Cơ và Thời Liêu hai mặt nhìn nhau. Chẳng lẽ hắn muốn biến hai người họ thành lao động tay chân để sai bảo sao?
“Đại nhân, cái này...” Thời Liêu có chút không vui: “Loại chuyện này, không cần đến chúng ta làm gì chứ? Nếu như đại nhân cần người làm việc, chúng ta có thể giúp đại nhân tìm người đến giúp.”
Thời Liêu cảm thấy làm loại chuyện này là lãng phí thời gian, hắn muốn tranh thủ đột phá, tăng cường thực lực chứ không phải ở đây làm việc khổ sai.
Lữ Thiếu Khanh đã sớm quyết định, nói: “Không có thương lượng, ngươi đã đồng ý rồi đấy. Trừ phi ngươi rời khỏi đây ngay bây giờ.”
Sắc mặt Thời Liêu khó coi, cảm thấy mình đã lên nhầm thuyền giặc rồi.
Ngược lại, Thời Cơ lại vô cùng lạc quan, vô cùng tin tưởng Lữ Thiếu Khanh, nàng vỗ nhẹ vai đệ đệ mình: “Chút chuyện nhỏ này có gì khó? Dựa vào thực lực hai người chúng ta, chẳng phải chỉ là chuyện nhỏ trong chớp mắt thôi sao?”
Dù sao nàng và Thời Liêu cũng là cao thủ Kết Đan kỳ, chẳng phải chỉ là trồng chút cây cối, xây mấy gian nhà thôi sao?
Trong mắt Thời Cơ, đây là chuyện dễ như trở bàn tay, đơn giản như uống nước vậy.
“Khoan đã, khoan đã...” Lữ Thiếu Khanh lại cắt ngang lời Thời Cơ: “Ta đã nói xong đâu, các ngươi không được phép sử dụng bất kỳ pháp thuật, pháp khí, cũng không được phép ngự không. Chỉ có thể dùng sức của bản thân các ngươi, chỉ dựa vào hai tay hai chân.”
Lúc này Thời Cơ cũng ngây người.
Không dùng pháp thuật, pháp khí, cũng không được phép ngự không, chỉ dựa vào sức bản thân thì phải tốn bao nhiêu thời gian, còn chưa thể xác định được.
Thời Cơ không hiểu: “Trương Chính đại nhân, ngươi đang định làm gì?”
“Cứ làm trước đi, sau khi làm xong, ta sẽ cho ngươi một lời giải thích hợp lý.” Lữ Thiếu Khanh mỉm cười, nụ cười ấm áp đầy mị lực.
Thời Cơ vốn còn muốn nói chút gì, ít nhất cũng phải biện luận một phen cho ra lẽ, nhưng nhìn thấy nụ cười của Lữ Thiếu Khanh nàng lập tức quên bẵng mất mình muốn nói gì. Nàng chỉ vô thức thốt lên: “Được.”
Lữ Thiếu Khanh quay người rời đi, để lại một câu: “Làm rất tốt, cố gắng lên.”
“Tỷ tỷ, cái này...”
Thời Liêu cảm thấy mình bị lừa gạt.
“Linh đại nhân bắt hắn khôi phục nguyên dạng, hắn lại đi lừa gạt chúng ta, để chúng ta giúp hắn làm việc.”
Mình vẫn còn quá ngây thơ, đơn thuần bị lừa rồi.
Tuổi của hắn còn nhỏ hơn ta, có thể có biện pháp chó má nào có thể giúp chúng ta đột phá chứ.
Chắc chắn là đang lừa người.
Thời Cơ lại tin tưởng Lữ Thiếu Khanh, rất lạc quan: “Đây là yêu cầu của đại nhân nên tất nhiên có lý lẽ riêng của hắn, chúng ta cứ làm xong chuyện này trước rồi tính sau. Dù sao chúng ta cũng đến đây giải sầu, giúp đỡ ở đây cũng chẳng khác gì giúp Linh tỷ tỷ cả. Không cần phải canh cánh trong lòng.”
Nói thì nói thế, nhưng Thời Liêu vẫn đầy oán khí. Bị lừa, cơn giận trong lòng này làm sao có thể nuốt trôi được chứ.
“Không được, ta muốn đi nói chuyện rõ ràng với hắn.”
Nhưng một câu của Thời Cơ đã khiến Thời Liêu tỉnh táo lại: “Cái bộ dạng này của đệ, Kế Ngôn đại nhân xem thường đệ thì sao? Chẳng bằng giúp đỡ Trương Chính đại nhân, đến lúc đó còn có thể nhờ Trương Chính đại nhân nói giúp vài câu, không chừng Kế Ngôn đại nhân sẽ bằng lòng chỉ điểm đệ đấy.”
Lời này không phải không có lý, Thời Liêu cũng đành phải đè nén sự không cam lòng trong lòng xuống.
“Chi chi...”
Tiểu Viên Hầu nhảy đến trước mặt hai người, vỗ vỗ ngực, như muốn chỉ huy họ làm việc.
Thời Liêu thấy thế, trong lòng bùng lên ngọn lửa giận khó hiểu.
Bị lừa gạt, trong lòng vốn đã khó chịu, giờ đến một con linh sủng cũng muốn mưu toan chỉ huy hắn làm việc sao?
Hắn tưởng Tiểu Viên Hầu là sủng vật của Lữ Thiếu Khanh, phái tới đây để giám sát hành động của bọn họ.
“Ta thử xem ngươi lợi hại chừng nào.”
Sau khi nói xong, hai ngón tay Thời Liêu chụm lại, chỉ về phía Tiểu Viên Hầu.
Dùng chỉ thay kiếm, một luồng kiếm ý nhẹ nhàng bắn ra, tựa như một đạo phong nhận bay thẳng về phía Tiểu Viên Hầu.
Tiểu Viên Hầu không né tránh, ưỡn ngực, luồng kiếm ý của Thời Liêu rơi trúng ngực Tiểu Viên Hầu.
“Rầm!”
Một tiếng vang nhỏ, kiếm ý tan biến, Tiểu Viên Hầu không hề hấn gì.
Tiểu Viên Hầu còn nện nện vào ngực, nhe răng với Thời Liêu, như thể vẫn chưa đủ gãi ngứa.
Hai tỷ đệ Thời Cơ, Thời Liêu giật nảy mình.
Cho dù chỉ là một đòn tiện tay của Thời Liêu nhưng cũng không thể dễ dàng bị ngăn cản như vậy được.
Từ đó có thể thấy được sự phi phàm của Tiểu Viên Hầu.
Vẻ mặt Thời Liêu sững sờ, bị đả kích cực lớn.
Hắn còn không bằng một con súc sinh?
Tiểu Viên Hầu rất đắc ý, kêu lên với họ, sau đó chỉ vào sâu trong rừng rậm, ra hiệu cho họ bắt đầu làm việc...
Sau khi Đàm Linh trở về thì lập tức đi giải quyết việc của mình, trong đó bao gồm phải nghĩ cách gom góp đủ năm triệu viên linh thạch.
Nàng bận rộn hơn nửa tháng, viết mấy chục tờ giấy vay nợ, cuối cùng cũng gom góp đủ năm triệu viên linh thạch.
Đúng là nghiệp chướng mà.
Đàm Linh siết chặt nhẫn trữ vật chứa năm triệu viên linh thạch, thở dài ưu sầu.
Trong một khoảng thời gian rất dài sắp tới, nàng phải bước trên con đường trả nợ.
Ở Thánh địa này có rất nhiều người là chủ nợ của nàng.
Về sau trước mặt những người này, nàng đều phải nói chuyện nhỏ giọng một chút.
Quá thảm rồi, khóe mắt Đàm Linh ứa nước mắt.
Đàm Linh đi ra ngoài du lịch một chuyến, ra cửa không xem ngày lành nên gặp vận rủi lớn.
Nàng bị người ta đuổi giết, suýt nữa thì mất mạng. Sau đó được người ta cứu nhưng cũng gánh khoản nợ khổng lồ năm triệu viên linh thạch, cũng suýt chút nữa mất mạng.
Nếu chỉ gặp mỗi Kế Ngôn đại nhân thì tốt biết mấy.
Trong lòng Đàm Linh rất thất vọng, dù Kế Ngôn không nói nhiều nhưng dáng vẻ và khí chất ấy khiến người ta cảm thấy rất an tâm.
Tuyệt đối không phải là một kẻ tham tiền.
Được rồi, coi như mình không may, gặp phải vận hạn phá tài vậy.