STT 875: CHƯƠNG 875: LỘT CHÚT LINH ĐẬU THÔI MÀ, CÓ GÌ PHẢI ...
Sau khi Đàm Linh phiền muộn một lúc, nàng lại nhìn sang Lữ Thiếu Khanh.
Hơn nửa tháng trôi qua, hai tỷ đệ Thời Cơ vẫn bặt vô âm tín khiến lòng nàng ta không thể nào yên.
Tên khốn kiếp kia không phải dạng vừa đâu.
Khốn kiếp, có trời mới biết hai tỷ đệ này rơi vào tay hắn sẽ bị hành hạ đến mức nào.
Lỡ như xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, nàng ta không thể nào ăn nói sao với Phù Doãn.
Bởi vậy, Đàm Linh mang theo năm triệu linh thạch đến tìm Lữ Thiếu Khanh.
Sau khi tới nơi này, Đàm Linh nhìn thấy bên dưới một người và một khỉ đang thở hồng hộc trồng cây, nàng ta lại muốn đâm đầu xuống đất một lần nữa.
Ở bên dưới, Tiểu Viên Hầu đang đào đất trên dốc núi giống như chuột đào hang, hai vuốt đào xuống, chỉ chốc lát sau đã đào ra một hố sâu.
Bộ lông màu trắng đã nhuốm đầy bùn đất.
Thời Liêu bình thường ăn mặc sạch sẽ gọn gàng giờ cũng lấm lem bù đất, tay áo xắn lên, mặt mày nhăn nhó ôm một cây đại thụ cắm vào hố sâu rồi lấp đất lại.
Sau khi trồng xong một cây, hắn ta thoắt cái đã chạy vào rừng cây, sau khi lựa chọn được một gốc cây phù hợp lại nhổ bật gốc, khiêng về, tiếp tục trồng.
Sau khi trồng được một khu, hắn ta lại xách hai thùng gỗ lớn đựng nước đi về phía dòng sông xa xa múc nước về tưới.
Một người và một khỉ cố gắng trồng, ngọn núi nhỏ trụi lủi trước đó đã xanh um trở lại.
Xem ra hôm nay có thể phủ xanh khắp ngọn núi nhỏ này được rồi.
Còn trên đỉnh núi đã dựng vài căn nhà tạm bợ.
Lữ Thiếu Khanh đang nằm trên một nóc nhà, chân bắt chéo, nằm lim dim.
Bên cạnh hắn cắm một chiếc dù, bày một chiếc bàn gỗ nhỏ, trên bàn bày một đĩa linh đậu đầy ắp.
Thời Cơ ngồi ở bên cạnh, giúp Lữ Thiếu Khanh bóc linh đậu, trò chuyện với Lữ Thiếu Khanh, thỉnh thoảng còn che miệng cười, tạo thành sự đối lập rõ rệt với Thời Liêu đang cố gắng làm việc.
Đàm Linh ôm đầu, khẽ rên rỉ một tiếng, vẫn không kìm được hét lớn: “Mẹ kiếp!”
Không được, hình như đầu lại nhức rồi.
Sao Thời Liêu lại làm việc cực khổ, còn Thời Cơ lại làm nha hoàn cho hắn vậy?
Dù gì các ngươi cũng là đệ tử trưởng lão Thánh địa, nếu truyền ra ngoài, Phù Doãn trưởng lão còn mặt mũi nào nữa?
Lữ Thiếu Khanh bỗng nhiên cảm nhận được một luồng sát khí từ trên trời giáng xuống.
Hắn khẽ ngẩng đầu, nhìn thấy Đàm Linh mặt đầy sát khí đứng trước mặt hắn.
Lữ Thiếu Khanh phất tay, lên tiếng chào hỏi: “Cô nương, tới rồi à, mang linh thạch đến cho ta sao?”
Ôi, ta đâu có thúc giục nàng ta đâu, chẳng qua lâu rồi không gặp, giờ gặp được rồi thì đương nhiên phải nhắc nhở một tiếng chứ.
Đàm Linh sát khí đằng đằng: “Ngươi đang làm gì vậy?”
“Như ngươi thấy đấy, đang khôi phục nguyên trạng, đương nhiên, giống y đúc thì chắc chắn không thể làm được, nhưng ta đã cố gắng hết sức rồi.” Lữ Thiếu Khanh thành khẩn nói: “Chuyện này do kiếm của chúng ta gây ra, ta và sư huynh sẽ không trốn tránh trách nhiệm đâu.”
“Bớt ở đây giả ngu với ta đi.” Đàm Linh tức đến phát điên, ai hỏi ngươi chuyện này hả?
Nàng ta chỉ vào Thời Cơ, nhấn mạnh từng chữ hỏi: “Muội ấy làm gì vậy? Thời Liêu làm gì vậy?”
Hai người bọn họ không phải nha hoàn hạ nhân, hai người họ không phải để làm những việc như thế này.
Đây là đệ tử trưởng lão Thánh địa, là tương lai của Thánh địa, tương lai nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bọn họ cũng sẽ trở thành trưởng lão Thánh địa, là tồn tại dưới một người, trên vạn người.
Giờ thì một người thì ở đây trồng cây, một người thì ngồi lột linh đậu cho ngươi.
Lỡ truyền ra ngoài, Phù Doãn trưởng lão sẽ đánh ta ra bã mất?
Con nhỏ này bị sao vậy? Mắt mù à?
Lữ Thiếu Khanh nghi ngờ nói: “Làm gì là làm gì? Thì như ngươi thấy đấy, trồng cây thôi mà.”
Đàm Linh không kìm được tiến lên một cước đá bay bàn gỗ.
“Mẹ kiếp!” Lữ Thiếu Khanh quát lên một tiếng, lập tức thu nhanh linh đậu lại, như chó giữ xương, nhe răng trợn mắt nhìn Đàm Linh: “Cô nương, ngươi điên rồi à? Ngươi định làm gì vậy? Muốn đánh nhau à?”
Thời Cơ cũng bị giật mình, vội vàng đứng lên, giữ chặt Đàm Linh: “Linh tỷ tỷ, sao tỷ lại tức giận?”
“Ta...”
Đàm Linh cố gắng kìm nén cơn tức giận muốn chửi thề, nàng ta đau đầu nhức óc, giận đến mức không thể phát tiết: “Thời Cơ, muội có biết mình đang làm gì không? Muội nghĩ muội là thị nữ của hắn sao? Sao lại đi làm những chuyện như thế này?”
Ngươi đã từng lột linh đậu cho sư phụ của muội chưa?
Thời Cơ lại cảm thấy chẳng có gì to tát, vui vẻ nói: “Có gì đâu chứ, được nói chuyện phiếm với Trương Chính đại nhân, muội thấy rất vui, hơn nữa còn có thể biết thế giới bên ngoài đầy màu sắc.”
Lữ Thiếu Khanh phụ họa: “Đúng thế, lột chút linh đậu thôi mà, có gì mà phải ngạc nhiên đến thế? Ta đâu có bắt nàng ấy đút cho ta đâu.”
“Ngươi dám?” Đàm Linh giậm chân một cái.
“Rầm!” Căn nhà dưới chân lập tức tan nát thành từng mảnh, ầm ầm sụp đổ.
“Ầy ầy...” Lữ Thiếu Khanh lập tức phủi sạch trách nhiệm: “Đây là tự ngươi giẫm nát, không liên quan gì đến ta. Đến lúc đó ngươi tự đi mà xây lại đấy.”
Đàm Linh chỉ hận mình không thể một cước giẫm nát Lữ Thiếu Khanh, đáng ghét quá thể.
Nàng ta cắn răng: “Ngươi nói giúp hai tỷ đệ này đột phá, đây chính là cách ngươi giúp họ đột phá à? Không phải ngươi muốn lợi dụng họ làm việc cho ngươi đấy chứ?”
Nàng ta nhìn dáng vẻ của Lữ Thiếu Khanh, khí chất vô sỉ dù cách xa ba mét cũng có thể ngửi thấy, vẻ vô lại chói mắt khiến Đàm Linh càng cảm thấy suy đoán của mình chính xác.
Tên khốn kiếp này không muốn tự mình động thủ cho nên mới lừa hai tỷ đệ Thời Cơ đến làm việc.
Thời Cơ lại nói giúp Lữ Thiếu Khanh: “Linh tỷ tỷ, Trương Chính đại nhân làm như vậy là có lý do riêng của hắn.”
Mẹ nó!
Đàm Linh lại không kìm được ôm đầu, khom lưng, một hồi lâu mới dằn được những lời tục tĩu trong lòng xuống.
Ngàn vạn lần không thể để mất bình tĩnh trước mặt tên khốn kiếp này, nếu không sẽ thật hèn hạ.
Đàm Linh rất giận, rất muốn cào cấu: “Thời Cơ, có phải muội bị váng đầu rồi sao? Rốt cuộc tên khốn kiếp này đã làm gì muội mà muội vẫn tin tưởng hắn đến thế? Muội không sợ hắn bán đứng cả muội đi à?”
Thời Cơ lại cười hì hì đáp: “Trương Chính đại nhân không phải là người như thế, hắn nói rồi, chờ khi làm xong mọi chuyện thì bọn muội cũng sẽ chuẩn bị đột phá được rồi...”