STT 915: CHƯƠNG 915: ĐÃ ĐẾN RỒI, ĐỊNH CỨ THẾ MÀ ĐI SAO?
Tầm mắt của mọi người đổ dồn vào họa diện. Quả nhiên, kiếm ý hóa hình thành thần long của Kế Ngôn so với kiếm ý hóa hình thành cự kình của Mộc Vĩnh, giống như voi so với mèo, hoàn toàn áp đảo.
Lữ Thiếu Khanh kinh ngạc nhìn Kiếm Lan.
Kiếm Lan thấy vẻ kinh ngạc của Lữ Thiếu Khanh, cứ ngỡ hắn đang chấn động trước lời nói của mình.
Nàng ta không kìm được cười phá lên: “Sư huynh của ngươi chết chắc rồi…”
Nàng ta vừa dứt lời, Thôi Thanh bên cạnh đã không kìm được kêu lên kinh ngạc: “Cái này…”
Kiếm Lan vội vàng quay đầu nhìn lại, nàng ta trừng to mắt, khó tin kêu lên: “Không, không thể nào!”
Trong họa diện, thần long màu trắng vút lên trời, như thể vừa phá vỡ bụng cự kình mà lao ra.
Kiếm ý hai bên va chạm kịch liệt, kiếm ý vô tận như cơn mưa xối xả càn quét, rửa sạch mọi thứ trên mặt đất.
Cú va chạm dữ dội bùng phát ra luồng quang mang mãnh liệt, thậm chí một lần nữa khiến đám người quan chiến không thể nhìn rõ chuyện gì đang diễn ra.
Đợi đến khi quang mang tan đi, đám người vội vàng chăm chú nhìn sang thì thấy trên bầu trời chỉ còn lại thần long màu trắng, còn cự kình của Mộc Vĩnh đã sớm biến mất không còn tăm hơi.
Không chỉ vậy, thần long màu trắng vẫn tiếp tục lao thẳng về phía Mộc Vĩnh.
Gió xoáy cuồn cuộn, đất trời biến sắc.
Thần long uy nghiêm dữ tợn, như một chân long giáng thế, uy thế kinh thiên quét sạch vạn dặm, chấn nhiếp bát phương.
Mộc Vĩnh cảm nhận được thần long như sống động đánh tới, uy áp vô tận kia chính là long uy cuồn cuộn, khiến vạn vật thần phục, không thể sinh ra bất kỳ ý định chống cự nào.
Mộc Vĩnh như nhìn thấy quỷ, vẻ lạnh nhạt trên mặt tan biến, hắn hét lên một tiếng: “Ngươi, cảnh giới tầng ba?”
Mộc Vĩnh chỉ muốn chửi thề một tiếng.
Đây là chuyện con người có thể làm được sao?
Đây là cảnh giới Nguyên Anh kỳ có thể lĩnh ngộ sao?
Đùa gì thế này?
Mộc Vĩnh nhìn thần long lăng không lao đến, sát khí đằng đằng, uy áp cường đại khiến không gian gần như vặn vẹo, hắn không thể không dốc hết sức, linh lực toàn thân bùng nổ.
Cho dù là những người cách họa diện để xem đều có ảo giác, dường như Mộc Vĩnh đã biến thành một cự nhân đỉnh thiên lập địa.
Mộc Vĩnh một kiếm bổ ra, trường kiếm trong tay cũng hóa thành cự kiếm kình thiên, một kiếm chém xuống.
Một kiếm này, như muốn bổ đôi cả thế giới, đất trời như sụp đổ.
Một đạo kiếm quang trăm ngàn trượng giáng xuống, va chạm với thần long đang lăng không lao tới.
“Ầm ầm!”
Sau một tiếng nổ thật lớn, đám người quan chiến bỗng nhiên không còn nhìn thấy họa diện nữa.
“Cái này…” Mọi người lần lượt kinh hãi thốt lên.
“Chuyện gì, chuyện gì xảy ra?”
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Mấy người Kiếm Lan, Thôi Thanh cũng đồng loạt kêu lên, không rõ chuyện gì đang diễn ra.
Đàm Linh căng thẳng nhìn Lữ Thiếu Khanh, Lữ Thiếu Khanh nói: “Cúp điện à?”
Trên thực tế, Kế Ngôn và Mộc Vĩnh đối đầu, uy lực quá lớn, phạm vi bị ảnh hưởng quá rộng, vừa hay làm hỏng các trận pháp xung quanh.
“Móa, làm cái quái gì vậy?”
“Người của Khu tộc làm cái gì vậy?”
“Mau khôi phục đi…”
Người bên ngoài ầm ĩ lên, mắt thấy được cú va chạm kịch liệt nhất của hai bên nhưng kết quả lại như xe bị tuột xích.
Tộc nhân bên Khu tộc cũng vội vàng bắt đầu dùng trận pháp khác, rất nhanh, họa diện được khôi phục.
Tuy nhiên khoảng cách hơi xa, chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn.
Kế Ngôn và Mộc Vĩnh đã dừng tay, hai bên không còn ý định đánh tiếp nữa.
Khu vực mấy ngàn dặm lấy hai người làm trung tâm là một mảnh hỗn độn, mọi thứ trên mặt đất đều bị nghiền nát thành tro bụi, mặt đất trơ trụi.
Vừa rồi hai bên đối đầu, vì họa diện bị mất nên chỉ có người trong cuộc mới biết được kết quả thực sự.
Mộc Vĩnh cười lớn một tiếng: “Tốt, tốt, quả nhiên đủ mạnh, dừng ở đây thôi.”
Nói xong, hắn liền định rời đi.
Kế Ngôn lĩnh ngộ kiếm ý cảnh giới tầng ba, thực lực của hắn ta không cần nói cũng biết.
Dù Mộc Vĩnh hắn ta là Nguyên Anh kỳ cảnh giới tầng sáu cũng không nắm chắc có thể đánh thắng được Kế Ngôn Nguyên Anh kỳ cảnh giới tầng năm.
Hơn nữa, mục đích hắn ta tới đây đã đạt được.
Nhưng, Kế Ngôn lại không định để hắn ta rời đi.
Kế Ngôn thản nhiên nói: “Đã đến rồi, định cứ thế mà đi sao?”
Mục đích Kế Ngôn tới đây tham dự tỉ thí là muốn luận bàn giao chiến với các cao thủ.
Gà yếu bình thường hắn ta chẳng thèm để mắt tới, cũng không thể khơi dậy tinh thần chiến đấu của hắn.
Giờ một cao thủ xuất hiện, sao Kế Ngôn có thể dễ dàng buông tha chứ?
Hắn ta thích đối thủ mạnh mẽ.
“Chiến!” Kế Ngôn hét lớn một tiếng, Vô Khâu kiếm xuất thủ, lần này hắn ta ra kiếm trước…
Mộc Vĩnh độc hành, luôn tham gia tỉ thí của Thánh tộc để tìm cao thủ khắp nơi khiêu chiến.
Lần này gặp Kế Ngôn, giao thủ mấy hiệp liền biết Kế Ngôn mạnh đến nhường nào.
Hắn ta cảm thấy như vậy là đủ rồi.
Hắn ta chính là người như vậy, không ai biết mục đích thật sự của hắn.
Mà những người xưa nay bị hắn ta khiêu chiến cũng biết cách hành xử của hắn, biết hắn ta khó chơi. Hắn ta muốn rời đi, những đối thủ kia cầu còn không được, hận không thể khua chiêng gõ trống tiễn hắn ta đi.
Cho dù là loại người kiêu ngạo ngút trời như Kiếm Nhất, sau khi thấy hắn ta rời đi cũng không hề ra tay ngăn cản, không ngờ Kế Ngôn lại không để hắn ta đi.
Hắn ta vội vàng tránh đi một kiếm này của Kế Ngôn, kinh ngạc nhìn Kế Ngôn: “Ngươi không bị làm sao đấy chứ? Ta muốn đi, ngươi còn muốn cản ta sao?”
Kế Ngôn lạnh nhạt nói: “Ngươi nói đến là đến, nói đi là đi sao? Muốn đi, cũng phải hỏi ý ta rồi mới đi được.”
Sau khi Kế Ngôn nói xong lại một lần nữa ra tay, một kiếm vừa rồi là cảnh cáo hắn ta, còn lần này thì hắn đã dùng hết sức.
Một kiếm vung ra, kiếm quang lóa mắt, kiếm ý như gió bão càn quét, gào thét đánh tới, bao phủ Mộc Vĩnh bên trong.