Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 916: Chương 916: Người Kiếm gia đều như ngươi, không có đầu óc sao?

STT 916: CHƯƠNG 916: NGƯỜI KIẾM GIA ĐỀU NHƯ NGƯƠI, KHÔNG CÓ...

Mộc Vĩnh cũng đã nổi giận: “Được, nếu ngươi muốn tự mình chuốc lấy cực khổ, vậy cũng đừng trách ta...”

Nhìn Kế Ngôn giao chiến với Mộc Vĩnh trên họa diện, Đàm Linh không khỏi khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Vẫn may, Kế Ngôn không phải kẻ yếu ớt, không bị một kiếm chém bay.

Lữ Thiếu Khanh cũng khẽ thở phào, nói với Thời Liêu: “Nhìn đi, có vài thứ không phải cứ to là tốt.”

Kiếm Lan cảm thấy Lữ Thiếu Khanh đang châm chọc mình, cắn răng hừ lạnh: “Đợi chuyện qua rồi mới nói lời ra tiếng vào, ai mà chẳng làm được? Ban nãy không phải có kẻ nào đó cũng lo lắng đến mức biến sắc sao?”

Lữ Thiếu Khanh nhìn Kiếm Lan, nói thẳng với nàng ta: “Ban nãy ta bị lời nói của ngươi làm cho kinh ngạc. Ngươi chắc chắn mình là người Kiếm gia chứ? Ngươi không phải kẻ giả mạo đấy chứ? Hay là người Kiếm gia đều như ngươi, không có đầu óc sao?”

Kiếm Lan gầm thét: “Lời này của ngươi có ý gì? Nói rõ cho ta!”

Thôi Thanh lạnh lùng nói: “Tốt nhất ngươi nói rõ ràng ra, nếu không là đang sỉ nhục Kiếm gia.”

Các nàng đang cố gắng chụp mũ Lữ Thiếu Khanh, chỉ chờ cơ hội để trả đũa.

Lữ Thiếu Khanh chỉ vào Kiếm Lan, hỏi Thôi Thanh: “Ngươi nói thử xem, những lời vừa rồi có phải là lời người Kiếm gia nên nói không?”

Thôi Thanh nghẹn lời, sắc mặt Kiếm Lan cũng thay đổi.

Cho tới bây giờ, nàng ta mới miễn cưỡng lĩnh ngộ kiếm ý, chỉ hiểu sơ sơ về nó, còn về kiếm ý hóa hình, nàng ta vẫn còn kém xa. Cho nên, theo quan điểm của nàng ta, kiếm ý của ai hóa hình lớn hơn thì người đó lợi hại hơn.

Vừa rồi trong cuộc đối đầu giữa Kế Ngôn và Mộc Vĩnh, ngay cả người bình thường, chỉ cần không mù mắt, đều biết kiếm ý của Kế Ngôn mạnh hơn Mộc Vĩnh.

Loan Tinh Duyệt giải vây giúp Kiếm Lan: “Chính ngươi cũng đã nói, nàng ấy là Kết Đan kỳ, trận chiến của Nguyên Anh kỳ, nàng ấy xem không hiểu là chuyện rất bình thường.”

Lữ Thiếu Khanh cười ha hả, tiếp tục nói: “Kiếm gia được mệnh danh là Thánh địa của kiếm tu thiên hạ, trong mắt ta, ngay cả con chó của Kiếm gia đái ra cũng sẽ mang theo kiếm ý, phải không nhỉ? Đệ đệ là vô địch cùng thế hệ, thân là tỷ tỷ, không có chút thực lực thì ít nhất cũng phải có chút nhãn lực chứ.”

“Thế nên, ban nãy ta mới nói, người Nguyên Anh kỳ trở xuống nên ngậm miệng lại.”

Chưa hết, Lữ Thiếu Khanh còn hỏi Huyên đang ở bên cạnh xem chuyện vui, với vẻ cao cao tại thượng, coi mọi chuyện không liên quan đến mình một câu: “Đúng không, Tam Thánh tử?”

Nụ cười của Huyên không thay đổi, hắn ta thản nhiên nói: “Lời này cũng hơi quá đáng rồi, dù sao tất cả mọi người đều là người một nhà, mỗi người phát biểu ý kiến của mình mới thêm phần náo nhiệt.”

Tinh thần Kiếm Lan chấn động, trong lòng vô cùng cảm động, ánh mắt nhìn Huyên tràn đầy cảm kích cùng tình ý dịu dàng, hận không thể nhào tới ôm chầm lấy Huyên.

Huyên bên này không muốn đắc tội với cả hai bên.

Phía sau ba người Thôi Thanh, Kiếm Lan, Loan Tinh Duyệt đại diện cho một phe phái mạnh.

Mặc dù Lữ Thiếu Khanh là người xa lạ, nhưng Đàm Linh, Thời Liêu bên cạnh hắn lại đại diện cho một phe phái mạnh khác.

Lực lượng cả hai phe phái đều rất mạnh.

Hắn ta thân là Thánh tử, còn là Tam Thánh tử, không thể đắc tội với hai phái này.

Còn nữa, hắn biết rõ thân phận thực sự của người phía sau lưng Đàm Linh.

Lùi một vạn bước mà nói, nếu bắt hắn ta lựa chọn đứng về phía một trong hai phái, hắn ta muốn lựa chọn bên Đàm Linh hơn.

Hơn nữa!

Cho dù là Huyên cũng bị ánh mắt nhìn chằm chằm của Kiếm Lan làm cho khiếp vía.

Ta giúp ngươi giải vây, ngươi muốn ăn ta?

Huyên không nói thêm gì, lại nói: “Nhưng, có một số việc, chưa tới thời điểm cuối cùng mà tự tiện đưa ra kết luận rất dễ trở thành trò cười.”

Ý nghĩa của câu này rất rõ ràng.

Kiếm Lan nhíu mày, trong lòng không vui, đây là đang nói mình sao?

Nhưng nàng ta cũng không trách Huyên, ngược lại cho rằng nguyên nhân là do Lữ Thiếu Khanh mới khiến Huyên nói những lời này.

Nàng ta nhìn trên họa diện, cười lạnh một tiếng: “Mộc Vĩnh muốn rút lui, hắn lại không biết điều, nhất định phải ngăn lại không cho đi, hắn muốn làm gì? Tưởng rằng có thể đánh bại Mộc Vĩnh sao?”

Mộc Vĩnh rất mạnh, đệ tử Thánh địa gần như đều từng giao đấu với hắn ta.

Hắn ta chưa từng bại trận, cho dù là Thánh tử thứ nhất, sau khi không thể địch lại cũng có thể toàn thân trở ra, bất phân thắng bại.

Từ đó có thể thấy được sự đáng sợ của Mộc Vĩnh.

Giờ Mộc Vĩnh chủ động muốn rút lui, đây là chuyện rất nhiều người cầu còn không được nhưng Kế Ngôn lại không cho. Ngược lại, hắn ta còn chủ động tiến công, muốn đại chiến một trận với Mộc Vĩnh.

Loan Tinh Duyệt cười lạnh liên tục, lắc đầu, nhìn Kế Ngôn trên họa diện, ánh mắt một lần nữa tràn ngập khinh miệt.

“Không biết tự lượng sức mình, cho dù hắn có thể đánh bại Mộc Vĩnh thì đã sao chứ?”

“Hắn đã quên, đây là một trận tỷ thí sao? Kiếm Nhất đại nhân cũng sắp đuổi tới rồi đấy...”

Xem ra hắn ta chẳng khác gì những người Thánh tộc khác, đều là dạng người không biết suy nghĩ.

Lời của Loan Tinh Duyệt, ai ở đây cũng đều hiểu rõ.

Mộc Vĩnh không phải có thể tùy tiện đánh bại, cho dù Kế Ngôn có thể đánh bại Mộc Vĩnh, cũng là trạng thái lưỡng bại câu thương, như vậy làm sao có thể đối phó được Kiếm Nhất?

Hơn nữa, những người khác cũng sẽ không ngoan ngoãn bỏ mặc không quan tâm.

Trong tỷ thí sẽ không tồn tại nhân nghĩa lễ tín.

Năm mươi danh ngạch, cạnh tranh cực kỳ kịch liệt, huynh đệ ruột thịt cũng có thể bất hòa, chớ đừng nói chi người xa lạ.

Một khi Kế Ngôn bị thương không đủ sức tái chiến, người chung quanh tất nhiên sẽ như cá mập ngửi thấy máu mà cùng tiến lên, dùng mọi thủ đoạn để đối phó hắn ta.

Sư tử cường đại bị thương sẽ bị linh cẩu điên cuồng vây công.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!