STT 917: CHƯƠNG 917: ĐÃ ĐẾN RỒI THÌ ĐỪNG ĐI NỮA
Những người có mặt ở đây đều không phải kẻ ngốc, chỉ vài câu nói của Lữ Thiếu Khanh, họ lập tức có thể hình dung ra tình thế mà Kế Ngôn sắp phải đối mặt.
Mắt Thôi Thanh và Kiếm Lan ánh lên vẻ sáng rỡ, Kiếm Lan lại một lần nữa cười phá lên.
Đàm Linh và Thời Liêu lại không khỏi lo lắng.
Cứ tiếp tục như vậy, tình hình của Kế Ngôn sẽ chẳng mấy khả quan.
Ánh mắt mọi người không khỏi đổ dồn về phía Lữ Thiếu Khanh, muốn xem liệu hắn sẽ có phản ứng như thế nào.
Tuy nhiên, Lữ Thiếu Khanh vẫn giữ vẻ uể oải thường thấy, nét mặt không chút biến đổi.
“Nhìn ta làm gì? Xem kịch đi...”
Mọi người cạn lời, hắn ta không hề lo lắng chút nào sao?
Ngay từ lúc bắt đầu, ánh mắt Huyên đã thỉnh thoảng đổ dồn về phía Lữ Thiếu Khanh, vẫn âm thầm quan sát không ngừng.
Điều khiến Huyên thầm thấy kỳ lạ là biểu cảm của Lữ Thiếu Khanh luôn không có quá nhiều thay đổi.
Từ đầu đến cuối, trên mặt hắn luôn nở nụ cười khiến người ta không thể nhìn thấu nội tâm hắn đang nghĩ gì.
Thậm chí Huyên còn cho rằng mình cũng không bằng Lữ Thiếu Khanh.
Bình thường hắn ta cũng nở nụ cười, nhưng đôi khi những suy nghĩ trong lòng hắn vẫn thể hiện rõ trên gương mặt.
Còn Lữ Thiếu Khanh thì không.
Từ lúc đến đây đến giờ, hắn ta vẫn luôn quan sát nhưng không thể nào nhìn thấu được Lữ Thiếu Khanh.
Ánh mắt Huyên đổ dồn vào hai người đang chiến đấu trên họa diện.
Hắn ta nhìn thanh niên áo trắng kia, trong lòng âm thầm hiếu kỳ.
Rốt cuộc Kế Ngôn mạnh cỡ nào mà có thể khiến Lữ Thiếu Khanh tự tin vào hắn đến vậy.
Huyên quyết định chăm chú theo dõi.
Nhưng càng xem, vẻ mặt Huyên lại càng biến đổi.
Kế Ngôn và Mộc Vĩnh đã giao chiến hơn chục hiệp, hai bên có vẻ bất phân thắng bại.
Hơn nữa, số lần tấn công của Mộc Vĩnh nhiều hơn Kế Ngôn rất nhiều, nhìn qua có vẻ Mộc Vĩnh đang chiếm ưu thế.
Nhưng, Huyên với tư cách là Thánh tử thứ ba có thể nhận ra, người thực sự chiếm ưu thế lại là Kế Ngôn.
Mặc dù lần nào Mộc Vĩnh cũng đang tấn công nhưng hắn ta tấn công vô ích, Kế Ngôn đánh trả, mỗi đòn phản công đều buộc Mộc Vĩnh phải nghiêm túc chống trả, dốc toàn lực ứng phó mới có thể hóa giải.
Hắn ta, rốt cuộc là ai?
Trong lòng Huyên kinh hãi tột độ, trên mặt cũng theo bản năng lộ vẻ kinh hãi.
Tuy nhiên, không phải tất cả mọi người đều có được nhãn quan và cảnh giới giống như Huyên.
Chí ít, Kiếm Lan không có.
Điều Kiếm Lan nhìn thấy hiển nhiên là Kế Ngôn đang bị áp đảo.
Nàng ta không khỏi cười lạnh: “Chỉ với chút thực lực ấy cũng dám chủ động gây sự với Mộc Vĩnh? Còn muốn khiêu chiến đệ đệ ta?”
Lữ Thiếu Khanh chẳng thèm để tâm đến loại người này, ánh mắt hắn lặng lẽ nhìn họa diện, vẻ mặt không hề có bất kỳ dao động nào.
Mộc Vĩnh rất mạnh, nhưng theo Lữ Thiếu Khanh, hắn ta vẫn không phải là đối thủ của Kế Ngôn.
Trên sàn đấu, Mộc Vĩnh càng đánh sắc mặt càng khó coi.
Sau khi hắn ta đánh một kiếm đẩy lui Kế Ngôn thì nhanh chóng kéo dài khoảng cách.
Hắn ta nói với Kế Ngôn: “Khá lắm, không ngờ thực lực của ngươi mạnh như vậy, tiến bộ thật nhanh.”
Câu nói này khiến Kế Ngôn khẽ giật mình, sau đó hỏi: “Chúng ta từng gặp nhau?”
Còn Lữ Thiếu Khanh ở Thánh địa cũng ngồi thẳng người lên, đôi mắt chăm chú nhìn chằm chằm Mộc Vĩnh.
Đậu má, rốt cuộc là bước nào xảy ra vấn đề vậy?
Sao, tên này cũng biết chúng ta?
Mộc Vĩnh cười phá lên một tiếng: “Ngươi trẻ tuổi hơn ta, ở cái tuổi này của ngươi chẳng phải tiến bộ nhanh thì là gì?”
Kế Ngôn không nói gì thêm, nhưng Lữ Thiếu Khanh lại bĩu môi, vẫn cảnh giác như thường.
Tên nhóc này, sao nghe cứ như càng che càng lộ vậy.
Đợi đấy, đừng để ta đụng phải ngươi.
Mộc Vĩnh nói với Kế Ngôn: “Dừng ở đây đi, ngươi rất mạnh, nhưng ngươi muốn đánh bại ta không dễ dàng như vậy đâu. Đến lúc đó ngươi bị thương, những người khác sẽ không dễ nói chuyện như ta đâu.”
Kế Ngôn giơ ngang trường kiếm: “Không dốc hết thực lực thật sự thì đừng mong đi.”
Sau đó hắn ta lại một lần nữa xuất thủ, từng bước ép sát.
Mộc Vĩnh kinh ngạc, tên này.
Ta chủ động rút lui, chẳng phải ngươi nên cầu còn không được sao?
Cứ tiếp tục đánh thế này, đến lúc đó ngươi kiệt sức, người khác tới giết chết ngươi, ngươi không sợ à?
Kế Ngôn biết thực lực Mộc Vĩnh mạnh hơn mình nên cũng không nương tay.
Ánh sáng từ Vô Khâu kiếm bùng lên, kiếm quang ngàn trượng vút thẳng trời cao, chói lòa như mặt trời, vạn trượng hào quang.
Kiếm ý ngập tràn không gian, như ánh dương rực rỡ chiếu rọi, một lần nữa giày xéo đại địa, hủy diệt tất thảy.
Giống như mặt trời rơi xuống, ánh sáng cường đại, kiếm ý sắc bén xé rách không gian, không gì có thể chống đỡ.
Sắc mặt Mộc Vĩnh biến sắc, hoảng hốt kêu lên: “Tên nhóc ngươi...”
Mộc Vĩnh không thể ngờ được rằng, ban nãy Kế Ngôn chưa hề dùng toàn bộ thực lực.
Tên nhóc này, thực lực thật sự khủng bố như vậy sao?
Giữ lại thực lực mà đã có thể bất phân thắng bại với hắn ta ư?
Giờ phút này, Mộc Vĩnh không dám khinh thường, một kiếm này khiến hắn ta cảm nhận được sự uy hiếp.
Dám chủ quan thì chỉ có nước nằm lại đây thôi.
Mộc Vĩnh hét lớn một tiếng, linh lực rót vào trường kiếm.
Cự kình một lần nữa xuất hiện, ngẩng đầu gầm rống một tiếng, đón lấy kiếm quang của Kế Ngôn.
Từ xa nhìn sang, giống như cá voi nuốt chửng biển cả, nuốt trọn kiếm quang của Kế Ngôn.
Những người nhìn thấy cảnh này thầm thở phào nhẹ nhõm.
Một Kế Ngôn đột nhiên xuất hiện lại có thể đánh bại cao thủ thần bí Mộc Vĩnh, chuyện này đối với mọi người mà nói sẽ rất khó chấp nhận.
So với Kế Ngôn đột nhiên xuất hiện, người Thánh địa vẫn thân thiết với Mộc Vĩnh hơn, bởi họ đã từng gặp hắn vài lần.
Dù sao người quen thuộc cũng thân thiết hơn người mới tới một chút.
Bên này Kiếm Lan vừa khẽ nhếch miệng, chuẩn bị trêu chọc Lữ Thiếu Khanh một phen thì trong họa diện đột nhiên truyền đến tiếng Mộc Vĩnh:
“Đậu má!”