STT 920: CHƯƠNG 920: MỘT KIẾM THẤT BẠI
Kế Ngôn khinh thường không thèm làm loại chuyện sỉ nhục người khác như vậy.
Đương nhiên, đối với loại hành vi này của Kế Ngôn, Lữ Thiếu Khanh thân là sư đệ vô cùng khinh bỉ.
Trên chiến trường, đối đầu kẻ địch, dù là chọc giận hay bày mưu, đều phải dùng mọi thủ đoạn có thể để giết chết hắn ta.
Kiếm Lan hết sức hài lòng với lời nói kia của Kế Ngôn, đây là sự sỉ nhục trần trụi, vậy thì không sợ Loan Hi không làm thịt hắn ta rồi.
Nàng ta phản bác Lữ Thiếu Khanh: “Loan Hi dù sao cũng là cảnh giới Nguyên Anh kỳ tầng bốn, sư huynh của ngươi có tư cách gì nói Loan Hi yếu?”
Thôi Thanh cũng lạnh lùng nói: “Còn nói không phải là đối thủ, Mộc Vĩnh đối mặt Loan Hi cũng không dám nói mấy lời này.”
Lời nói của Thôi Thanh vừa dứt thì Loan Hi trong họa diện đã bộc phát, khởi xướng tấn công Kế Ngôn.
Cự thú do kiếm ý hóa hình uy phong lẫm liệt, sát khí cuồn cuộn, còn Kế Ngôn chỉ nhẹ nhàng đâm ra một kiếm.
Nhìn thấy hành động của Kế Ngôn, trong lòng Loan Tinh Duyệt cũng nhẹ nhàng thở ra.
Kẻ tên Kế Ngôn này quả nhiên vô cùng cuồng vọng, tự cao tự đại.
Như vậy cũng tốt, cơ hội để Loan Hi đánh bại hắn ta sẽ càng lớn hơn.
Nghĩ tới đây, trên mặt nàng ta không kìm được lộ ra một tia cười lạnh.
Kiếm Lan thậm chí cười ha ha: “Ta nói sai, hắn không phải cuồng vọng, mà là ngốc...”
Nhưng nàng ta còn chưa nói xong, trong họa diện đã xảy ra biến cố.
Kế Ngôn đâm ra một kiếm, một kiếm trông có vẻ bình thản, sau khi va chạm với cự thú kiếm ý hóa hình của Loan Hi thì bùng nổ uy thế kinh thiên.
Một cỗ kiếm ý kinh khủng đột nhiên bộc phát, như bầu trời trong xanh đột ngột trút xuống cơn mưa đào, trong nháy mắt bao phủ cả đại địa.
Kiếm ý tựa một tấm lưới khổng lồ bao trùm lấy cự thú, siết chặt, cuối cùng nghiền nát nó thành vô số mảnh vỡ.
Chỉ trong một nháy mắt, cự thú phát ra một tiếng gào thét thảm thiết rồi lập tức sụp đổ.
Loan Hi khó có thể tin, nhưng mà không đợi hắn ta kịp làm gì, kiếm ý mãnh liệt đã ập đến, bao phủ và nuốt chửng hắn ta.
“Phụt!”
Miệng Loan Hi phun máu tươi, trên người xuất hiện vô số vết thương, máu tươi vẩy ra, vương vãi khắp không trung, Loan Hi như một con chim gãy cánh, rơi thẳng từ không trung xuống.
Uy lực một kiếm, kinh khủng đến rợn người.
Tất cả mọi người chứng kiến cảnh này đều ngây dại.
Kế Ngôn thu kiếm đứng thẳng, thoáng nhìn Loan Hi rơi xuống đất, lập tức rời đi, lần nữa tìm một chỗ ngồi xếp bằng.
“Chuyện này, chuyện này...”
“Ta... ta không hoa mắt đấy chứ? Một... một kiếm, chỉ một kiếm đã đánh bại Loan Hi đại nhân?”
“Quá... quá lợi hại, chuyện này...”
“Sao hắn có thể làm được như vậy?”
“Giả, giả sao?”
“Ha ha, ta đã cược Kế Ngôn đại nhân thắng rồi! Chỉ cần lần này Kế Ngôn đại nhân đánh thắng Kiếm Nhất đại nhân, một ăn ba, ha ha, phát tài, phát tài rồi!”
“Nằm mơ đi, còn đòi đánh thắng Kiếm Nhất đại nhân?”
“Hắn tuyệt đối không phải đối thủ của Kiếm Nhất đại nhân, hắn... hắn nhất định phải thua.”
“Biết đâu, hắn thật sự có thực lực, có thể đánh thắng được Kiếm Nhất đại nhân.”
“Nghĩ nhiều rồi, hắn đã đấu với Mộc Vĩnh đại nhân một trận, lại đánh với Loan Hi đại nhân một trận, chắc chắn tiêu hao rất nhiều, tuyệt đối không phải đối thủ của Kiếm Nhất đại nhân.”
“Cứ chờ xem, Kiếm Nhất đại nhân tuyệt đối sẽ giết hắn...”
Người ở Thánh địa đều xôn xao bàn tán.
Loan Hi hung hãn ra sân, khí thế kinh người, tràn đầy tự tin đã bị một kiếm của Kế Ngôn đánh bại.
Kết hợp với mấy lời hắn ta vừa nói ban nãy, trông vô cùng mất mặt.
Còn bên Lữ Thiếu Khanh, vẻ mặt mọi người cũng vô cùng đặc sắc.
Kiếm Lan há to miệng, đôi môi tím tái chẳng cách nào khép lại được.
Loan Tinh Duyệt kinh ngạc, không thể tin vào chuyện mình nhìn thấy.
Đây chính là thiên tài của Loan gia đấy.
Cho dù không phải đối thủ, nhưng kịch chiến một trận, đại chiến vài trăm hiệp rồi bị đánh bại cũng không tính là mất mặt.
Bây giờ lại bị người ta một kiếm đánh bại, mặt mũi của Loan gia ở Thánh địa đã bị ném sang tận bên kia Tây Cực rồi.
Thời Liêu và Đàm Linh tinh thần phấn chấn, biểu hiện của Kế Ngôn còn lợi hại hơn so với tưởng tượng của bọn họ.
Lữ Thiếu Khanh hỏi Thời Liêu: “Lợi hại không?”
Thời Liêu gật đầu, trong mắt lộ rõ vẻ sùng bái nhìn Kế Ngôn trong họa diện: “Kế Ngôn đại nhân thật sự là quá lợi hại.”
Lữ Thiếu Khanh như đang dạy bảo Thời Liêu: “Khi nói chuyện phải căn cứ vào thực lực của bản thân mà nói, thực lực ra sao thì nói lời như vậy. Đừng có thực lực không đủ nhưng lại đứng đấy khoác lác, cuối cùng bị người ta đánh bại thì chỉ có thể ở đó khóc nhè.”
Chỉ cây dâu mà mắng cây hòe.
Sắc mặt ba người Loan Tinh Duyệt, Kiếm Lan, Thôi Thanh khó coi đến cực điểm.
Nhưng ba người lại không thể phản bác.
Vừa ban nãy còn nói Kế Ngôn là tự đại cuồng vọng, với kết quả bây giờ xem ra, ai tự đại cuồng vọng thì không cần nói cũng biết.
Đây chính là hiện thực, có đủ thực lực, có thể khiến vô số người phải ngậm miệng.
Đàm Linh cũng không kìm được cảm thán: “Kế Ngôn đại nhân, quả thật lợi hại!”
Trong lòng nàng ta không kìm được sinh ra hy vọng, âm thầm mong đợi, biết đâu thật sự có thể đánh bại Kiếm Nhất.
Nếu Kế Ngôn đánh bại Kiếm Nhất, đến lúc đó Đàm Linh nàng ta có thể ưỡn ngực mình, lớn tiếng nói chuyện trước mặt Kiếm Lan rồi.
Nhưng mà...
Kiếm Lan không thể chịu nổi Lữ Thiếu Khanh lớn lối đắc ý như vậy.
Nàng ta cắn răng, lạnh lùng nói: “Chớ đắc ý, đệ đệ ta vẫn chưa xuất thủ!”
Dường như phối hợp với lời của Kiếm Lan, trong họa diện, bóng dáng Kiếm Nhất đã xuất hiện.
Trong nháy mắt, Kiếm Nhất trở thành tiêu điểm trong mắt mọi người.
Mặc dù cách xa nhau, nhưng Kế Ngôn và Kiếm Nhất đều cảm nhận được đối phương, ánh mắt hai bên đột nhiên va chạm trong không trung...