STT 921: CHƯƠNG 921: DỐC HẾT TOÀN BỘ THỰC LỰC CỦA NGƯƠI
Những người nhìn thấy cảnh này đều không khỏi nín thở.
Kiếm Nhất, người được bí mật xưng là Thánh tử thứ tư, thực lực cường hãn, được tất cả mọi người công nhận.
Trong Thánh địa, hắn là thần tượng của rất nhiều người.
Ngoại trừ ba vị Thánh tử, hắn là vô địch cùng thế hệ.
Có người khẳng định, Kiếm Nhất chưa đến một trăm tuổi sẽ có thể bước vào cảnh giới Hóa Thần.
Hóa Thần chưa tới một trăm tuổi, chỉ nghĩ thôi cũng đủ khiến người ta kinh hãi.
Kế Ngôn, một kiếm tu không biết từ đâu xuất hiện.
Ngay từ đầu, hắn bị mọi người coi như thằng hề, tiểu bối vô danh mà cũng xứng khiêu chiến với Kiếm Nhất tiếng tăm lừng lẫy sao?
Nhưng sau khi Kế Ngôn đánh lui Mộc Vĩnh, một kiếm đánh bại Loan Hi, không ít người đã thay đổi cách nhìn với hắn, cảm thấy thực lực của hắn không tệ.
Thậm chí không ít người còn cảm thấy Kế Ngôn có thể đánh bại được Kiếm Nhất.
Giờ cuối cùng hai người cũng coi như gặp được nhau, gần như tất cả mọi người đều tinh thần phấn chấn.
Tiếp theo sẽ là một trận long tranh hổ đấu hay chỉ là một trận đấu qua loa?
Trên đường đi Kiếm Nhất bị Mộc Vĩnh khiêu chiến một phen, trên đường đi lại giết một vài kẻ cản đường, cộng thêm ngự kiếm đến đây nên đã mất dấu Mộc Vĩnh.
Vừa tới chỗ này, hắn nhìn vết tích chiến đấu, lại thấy Loan Hi đang chật vật, Kiếm Nhất cười lạnh:
“Xưng tên đi. Ta không giết hạng người vô danh.”
Vẻ mặt khinh miệt, ánh mắt lạnh lùng, trông vô cùng khí phách.
Khí thế của một cao thủ tuyệt thế lập tức bùng lên.
Vô số người nhìn thấy dáng vẻ này của Kiếm Nhất, không ít người liên tục reo hò.
“Kiếm Nhất đại nhân thật là lợi hại.”
“Đẹp trai quá, không ai là đối thủ của Kiếm Nhất đại nhân cả.”
“Chết chắc, tiểu tử kia chết chắc, Kiếm Nhất đại nhân mới là mạnh nhất...”
Kế Ngôn nhìn Kiếm Nhất, cảm nhận được khí tức cường đại trên người Kiếm Nhất, ánh mắt Kế Ngôn nóng bỏng, lại một cao thủ nữa tới sao?
Sau khi Kế Ngôn nói ra tên của mình liền hỏi: “Ngươi là ai? Kiếm Nhất?”
Kế Ngôn thật sự chưa từng gặp Kiếm Nhất, cũng không biết người trước mặt là Kiếm Nhất.
Lúc này ánh mắt Kiếm Nhất lạnh đi, ngữ khí tăng thêm vài phần sát ý: “Không sai.”
“Chính là ngươi muốn khiêu chiến ta? Ngu xuẩn đến mức không ai sánh bằng!”
Đối với những lời này, Kế Ngôn chỉ nói một câu: “Tới đi, để ta thấy thực lực của ngươi, hi vọng ngươi đừng để ta thất vọng.”
Kiếm Nhất cười ngạo nghễ: “Thân là kiếm tu, ta không thể không thừa nhận dũng khí của ngươi, dám đến khiêu chiến ta.”
Kiếm gia nắm giữ truyền thừa kiếm đạo hoàn chỉnh nhất Hàn Tinh, cho dù là người của Loan gia, muốn tu luyện kiếm đạo cũng phải đến Kiếm gia tu luyện.
Nhân tài Kiếm gia là kiếm tu cường đại nhất Hàn Tinh.
“Nói nhảm nhiều quá.” Kế Ngôn lắc đầu, xem ra cũng không mạnh, nói nhảm nhiều như vậy, ngươi cho rằng ngươi là sư đệ ta sao?
Ta nuông chiều hắn, nhưng sẽ không nuông chiều ngươi.
Sau khi nói xong, Kế Ngôn dẫn đầu khởi xướng tiến công.
Kiếm quang lóe lên, một kiếm vung xuống, tựa như cánh quạt nhẹ nhàng vẫy động.
Nhưng, trong mắt Kiếm Nhất, giữa đất trời lập tức nổi lên cơn gió lốc gào thét.
Kiếm ý vô tận cuồn cuộn như gió lốc gào thét ập tới, quét sạch, hủy diệt mọi thứ.
Sắc mặt Kiếm Nhất trở nên hơi nghiêm túc, có vẻ hắn cũng có chút thực lực đấy.
Nhưng, với chút thực lực ấy mà muốn tới khiêu chiến ta cũng không tránh khỏi quá mức ngây thơ rồi.
Trong lòng Kiếm Nhất cười lạnh, đến lúc này, hắn vẫn chưa để Kế Ngôn vào mắt.
Hắn cũng nhanh chóng tung ra phản kích, trường kiếm trong tay vung ra, kiếm ý cuồng bạo nóng bỏng bộc phát, kiếm ý thuộc tính Hỏa như hỏa diễm thiêu đốt, nhanh chóng bày khắp toàn bộ không gian.
Gió và lửa va chạm dữ dội, uy áp cường đại bùng nổ, một ba động vô hình nhanh chóng khuếch tán ra xung quanh.
Tựa như một tiếng nổ trầm đục nặng nề, mặt đất cuộn lên bụi mù vô tận, ào ạt quét về phía xa.
Kiếm Lan thấy Kế Ngôn dám chủ động xuất thủ, còn dám so đấu kiếm ý với đệ đệ mình liền cười đắc ý: “Không biết tự lượng sức mình.”
Loan Tinh Duyệt này hận Kế Ngôn thấu xương, Loan Hi bị Kế Ngôn một kiếm đánh bại, Loan gia lần này mất mặt to rồi.
Nàng ta phụ họa Kiếm Lan, bày tỏ hoàn toàn tán thành: “Kiếm ý của Kiếm Nhất đại nhân tinh thuần, tuyệt đối không phải thứ một số người nào đó có thể ngăn cản được.”
Nhưng, một khắc sau, sắc mặt Kiếm Lan và Loan Tinh Duyệt thay đổi.
Trong hình ảnh, gương mặt Kiếm Nhất cũng đổi sắc.
Bởi vì hắn phát hiện ra kiếm ý của mình không ngừng biến mất, xa xa nhìn lại, tựa như ngọn lửa lớn bị gió lốc thổi tắt, dập tắt hỏa diễm.
Ngọn lửa ban đầu cháy hừng hực, nhưng chỉ qua vài hiệp đã biến thành ngọn nến tàn trong gió.
Cuối cùng nó hoàn toàn biến mất, còn kiếm ý của Kế Ngôn thì như nước thủy triều mãnh liệt dâng tới.
Nó thôn phệ kiếm ý của Kiếm Nhất, khiến Kiếm Nhất vội vàng ngăn cản. Mặc dù không bị tổn thương chí mạng, nhưng quần áo trên người hắn đã có mấy lỗ thủng.
“Chuyện này, không thể nào!”
Kiếm Nhất kinh ngạc kêu lên một tiếng, khó mà tin nổi.
Lúc này hắn mới phát hiện, kiếm ý của Kế Ngôn tinh thuần vượt xa kiếm ý của mình.
Kiếm ý của Kế Ngôn khiến hắn cảm thấy cứ như Kế Ngôn mới thực sự là đệ tử Kiếm gia, còn hắn thì lại là đồ nhà quê đến từ hương dã sơn thôn.
“Ta, ta không tin!” Kiếm Nhất khó có thể tin được kết quả này, hắn mới thực sự là đệ tử Kiếm gia, thiên tài Kiếm gia.
Là hy vọng tương lai của Kiếm gia, hắn mới là người mạnh nhất kiếm đạo.
Không thể có người còn mạnh hơn hắn, hơn nữa người này lại còn nhỏ tuổi hơn hắn.
Kiếm Nhất không thể chấp nhận được sự thật như vậy.
“Dốc hết toàn bộ thực lực của ngươi đi.” Kế Ngôn thản nhiên nói: “Chút thực lực ấy không thể nào đánh bại được ta đâu.”
Kiếm Nhất nghe vậy, một cơn lửa giận bốc thẳng lên trán, trong mắt lộ ra tia hung ác, sát ý trong lòng khiến mặt mũi hắn trở nên dữ tợn.