STT 934: CHƯƠNG 934: TA CÙNG SƯ HUYNH KỀ VAI CHIẾN ĐẤU
Không có não.
Có sư đệ nào lại nói sư huynh như vậy sao?
Đàm Linh đã không còn cảm thấy kinh ngạc nữa, tên khốn này chính là như vậy.
Đừng ai mong nhận được từ miệng hắn một câu đánh giá tốt.
Một hồi lâu sau Huyên mới điều chỉnh xong tâm trạng của mình, mỉm cười nói: “Nếu như vậy, Kế Ngôn công tử sẽ rất nguy hiểm. Hắn muốn chấn nhiếp cả đám người sẽ rất khó khăn.”
Ban nãy Kế Ngôn có thể chấn nhiếp đám người không chỉ vì hắn ta đánh chết hai người, còn một nguyên nhân nữa là lúc ấy người chung quanh không nhiều.
Giờ thì khác rồi, nhiều người như vậy, chỉ cần có vài người không sợ chết dẫn đầu, những người còn lại sẽ theo đám đông, cùng nhau xông lên.
Kiếm Lan, người ban nãy còn mang khí sắc u ám, giờ cũng phấn chấn hẳn lên, trong giọng nói không giấu được sự đắc ý: “Ha ha, ngươi cứ chờ mà đi nhặt xác cho sư huynh ngươi đi.”
Lữ Thiếu Khanh thở dài: “Đúng vậy, ta cũng cảm thấy phiền chết đi được vì sư huynh như vậy. Hay là thế này, ta và các ngươi đánh cược, thế nào? Chúng ta cược thử xem, nếu sư huynh ta chết coi như ta thua. Có dám không?”
Lữ Thiếu Khanh một lần nữa khiêu chiến Thôi Thanh, Kiếm Lan, Loan Tinh Duyệt.
Hắn cố ý phách lối nói: “Nếu các ngươi không dám thì quên đi, dù sao cũng chẳng sao cả. Dù sao sư huynh ta cũng mạnh như vậy, chắc chắn sẽ thắng thôi.”
Mặc dù Lữ Thiếu Khanh đang ngồi nhưng hiện tại hắn cho người ta cảm giác như hắn đang đứng đấy, khoa tay múa chân với đám người, ngang ngược càn rỡ, không khác gì những thiếu gia ăn chơi vô học, hoành hành bá đạo.
Ba người Thôi Thanh, Kiếm Lan, Loan Tinh Duyệt bị tức đến mức nghiến răng.
Các nàng ta không thể nhớ nổi mình đã bị khiêu khích theo kiểu Lữ Thiếu Khanh từ bao giờ.
Đã quá lâu rồi, không ai dám khiêu khích các nàng như vậy.
Kiếm Lan phẫn nộ không nói hai lời, gầm thét lên với Lữ Thiếu Khanh: “Được, ta cược với ngươi. Sư huynh của ngươi chết chắc.”
Thôi Thanh và Loan Tinh Duyệt bất đắc dĩ liếc nhau, Kiếm Lan đồng ý, hai người bọn họ không đồng ý thì sẽ bị chê cười.
Hai người cũng chỉ có thể cắn răng đồng ý.
Lữ Thiếu Khanh lại nói: “Đừng vội, cược bao nhiêu còn chưa nói. Lần này chúng ta cược năm trăm vạn linh thạch, có dám không?”
Kiếm Lan chần chờ.
Cho dù là nàng ta, trên người cũng không có năm trăm vạn linh thạch.
Nếu chỉ dựa vào mình nàng ta gom góp, cuối cùng cũng sẽ giống như Đàm Linh, mang nợ vào người.”
Thôi Thanh lạnh lùng nói: “Chỉ cược một trăm vạn linh thạch, ngươi không đồng ý thì thôi.”
Thôi Thanh tỉnh táo hơn Kiếm Lan, vẫn còn lý trí.
Giờ các nàng ta mỗi người đều thua hai trăm vạn linh thạch.
Lỡ như lại thua thêm năm trăm vạn, trong khoảng thời gian rất dài sắp tới các nàng đều sẽ khó sống.
Mặc dù ba người các nàng đều là dòng chính trong gia tộc nhưng linh thạch của gia tộc không phải chỉ cung cấp cho các nàng sử dụng.
Trên người có một hai trăm vạn linh thạch đã coi như giàu có rồi.
Nếu lại thua thêm năm trăm vạn linh thạch thì sẽ rất khó ăn nói.
Thôi Thanh cược một trăm vạn, đây là vì mặt mũi. Đến lúc đó, thắt lưng buộc bụng, tìm người khác mượn một chút vẫn có thể xoay sở được.
Cược năm trăm vạn linh thạch, thắng thì tất nhiên có thể hồi vốn, nhưng thua, không chỉ thành trò cười mà còn khốn đốn dài dài.
Thôi Thanh không muốn mạo hiểm nữa.
Loan Tinh Duyệt cũng có suy nghĩ tương tự, nàng ta cũng bày tỏ chỉ đồng ý cược trong khoảng một trăm vạn linh thạch.
Kiếm Lan nhẹ nhàng thở ra, nàng ta lập tức giơ hai tay ủng hộ hạn mức này.
Lữ Thiếu Khanh vô cùng thất vọng, chỉ vào các nàng ta, khinh bỉ: “Các ngươi đang sợ cái gì? Không phải nói sư huynh ta chết chắc sao? Ta cũng cảm thấy sư huynh ta chết chắc, các ngươi lớn mật một chút có được không hả?”
“Các ngươi đã thua hai trăm vạn, thua thêm năm trăm vạn nữa thì có khác gì đâu. Lỡ như các ngươi thắng thì sao? Có thể hồi vốn mà, còn có thể tát vào mặt ta nữa, các ngươi không muốn sao?”
“Hay là để Đàm Linh cô nương cùng tham dự luôn, thế nào?”
Đàm Linh quả quyết cự tuyệt: “Ta sẽ không tham dự.”
Đứng xem là được rồi, Đàm Linh không muốn tham dự vào nữa.
Lữ Thiếu Khanh khinh bỉ luôn cả Đàm Linh: “Ta nói này, chuyện gì vậy? Không phải các ngươi tự xưng là những đệ tử mạnh nhất Thánh địa sao?”
“Sao bây giờ ai nấy đều sợ hãi vậy? Cơ hội tốt như vậy trước mặt các ngươi mà các ngươi đều không cần sao?”
“Lớn mật một chút, liều mạng một phen để thắng lại những gì đã mất.”
Nhóm Thôi Thanh lạnh lùng nhìn Lữ Thiếu Khanh, trong đầu ba người đều hiện lên cùng một suy nghĩ: nếu ta là đệ tử mạnh nhất, ta sẽ lập tức đập nát đầu chó của ngươi.
Thậm chí Kiếm Lan còn dùng lời Lữ Thiếu Khanh để đáp trả lại hắn: “Nếu ngươi không dám thì thôi vậy.”
Lữ Thiếu Khanh vô cùng thất vọng: “Ừm, được rồi, một trăm vạn thì một trăm vạn.”
“Tam Thánh tử, mong người làm chứng một chút, ta sợ có người quỵt nợ.”
Với việc này Huyên chỉ có thể cười cười, hắn ta nói: “Yên tâm đi, ba người các nàng tốt xấu gì cũng là đệ tử Thánh địa, chắc chắn sẽ không nói lời không giữ lời.”
Trong lòng Huyên âm thầm chửi thề, ngược lại ta hơi lo ngươi sẽ quỵt nợ đấy.
Lữ Thiếu Khanh cười tủm tỉm: “Được, đến lúc đó có cơ hội mời ngươi ăn cơm.”
Huyên nhìn về phía Kế Ngôn, thấy bên cạnh hắn càng lúc càng nhiều người tụ tập, giờ đã gần sáu mươi người rồi.
Huyên nhìn Kế Ngôn vẫn nhắm mắt tĩnh tọa, trong lòng không thể không bội phục.
Đến lúc này, còn có thể bình tĩnh như thế, tố chất tâm lý có thể nói là cường đại.
Huyên không kìm được nói: “Người tham gia tỷ thí chỉ còn lại chín mươi ba người, hơn một nửa số người đã tới bên cạnh Kế Ngôn công tử. Khi đánh nhau, Kế Ngôn công tử sẽ rất nguy hiểm. Không biết rốt cuộc Kế Ngôn công tử có tính toán gì không?”
Ánh mắt hắn ta một lần nữa nhìn về phía Lữ Thiếu Khanh, muốn nghe xem Lữ Thiếu Khanh nói thế nào.
Lữ Thiếu Khanh lắc đầu: “Ta cũng không biết huynh ấy muốn làm gì.”