STT 935: CHƯƠNG 935: TA CÙNG SƯ HUYNH KỀ VAI CHIẾN ĐẤU (TT)
Vẻ mặt Lữ Thiếu Khanh lạnh nhạt, nhưng kỳ thực trong lòng hắn cũng không khỏi đôi phần lo lắng.
Nếu hắn ở bên cạnh, chắc chắn sẽ hét lớn một tiếng với Kế Ngôn, mắng hắn không có đầu óc.
Kế Ngôn muốn đánh với những kẻ này thì nên động thủ trước, nhân lúc số lượng còn ít mà tiêu diệt bọn chúng. Nếu còn chờ đợi thêm nữa, người vây quanh sẽ càng lúc càng đông.
Giờ Lữ Thiếu Khanh có muốn giúp cũng không giúp được, hắn khẽ thở dài bất đắc dĩ.
Đàm Linh bên cạnh kinh ngạc nhìn Lữ Thiếu Khanh.
“Nhìn cái gì? Chưa thấy trai đẹp bao giờ à?” Lữ Thiếu Khanh nhận ra ánh mắt kinh ngạc của Đàm Linh, liền trừng mắt nhìn nàng ta, vẻ mặt hung dữ.
“Ngươi đang lo lắng cho sư huynh của ngươi sao?” Đàm Linh không nhịn được hỏi, trong lòng thầm nghĩ, có lẽ tên khốn này vẫn còn chút lương tâm?
Lữ Thiếu Khanh lập tức lộ ra vẻ mặt đau khổ tột cùng: “Nói nhảm, đương nhiên lo lắng rồi. Ta sợ huynh ấy bị đánh chết, thế là ta thua cược rồi.”
Đàm Linh đột nhiên vô cùng bội phục Kế Ngôn, lại có thể dễ dàng tha thứ cho kiểu sư đệ như thế này.
Đàm Linh hừ một tiếng: “Nếu ngươi thật sự lo lắng cho hắn, vì sao ngươi không tham gia tỉ thí?”
Đàm Linh không biết thực lực thật sự của Lữ Thiếu Khanh, nhưng luồng thần thức kia cho nàng ta biết, Lữ Thiếu Khanh không phải kẻ dễ trêu chọc.
Nếu không có chút thực lực, tuyệt đối không dám phách lối như vậy.
Lữ Thiếu Khanh nhún vai: “Ngươi không thấy chúng ta đang kề vai chiến đấu sao?”
Kề vai chiến đấu?
Ánh mắt Đàm Linh khinh bỉ, nàng thầm nghĩ: Ta thấy ngươi và ta đang sóng vai ngồi cạnh nhau ở đây.
Phì, ta đang nghĩ gì vậy?
Sắc mặt Đàm Linh đỏ lên, nàng khẽ nhích người ra xa, cách tên khốn này thêm một chút.
Lữ Thiếu Khanh hiếu kỳ: “Ngươi muốn đánh rắm à?”
“Tên khốn!” Đàm Linh chỉ muốn xé xác tên khốn này.
Huyên cũng cười ha hả, chen lời hỏi: “Trương huynh, ngươi nói kề vai chiến đấu là có ý gì?”
Huyên tự nhận mình không ngốc, nhưng hắn ta vắt óc suy nghĩ cũng không thể hiểu nổi ý nghĩa trong lời nói của Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh chỉ vào màn hình nói: “Huynh ấy tỉ thí với người khác, ta ở đây đánh cược với người khác, huynh ấy thắng ta cũng thắng, đây không phải kề vai chiến đấu thì là cái gì?”
“Ta ở đây kiếm linh thạch cũng rất vất vả, đến lúc đó biết đâu còn phải dùng linh thạch để bồi bổ cơ thể cho huynh ấy...”
Mọe nó.
Suýt chút nữa thì Huyên ngã ngửa, chỉ muốn chửi thề.
Hắn ta khó khăn lắm mới kiềm chế được, gượng cười, nhanh chóng quay đầu sang chỗ khác, không thể tiếp tục trò chuyện.
Lúc này, trong màn hình cũng truyền ra âm thanh...
“Ha ha, uy phong thật lớn, chúng ta nhiều người như vậy đều tới đây rồi mà hắn vẫn đang nhắm mắt dưỡng thần, hắn xem chúng ta như không khí à?”
Có người mở miệng một cách thâm trầm, giọng nói như gió lạnh thổi qua, phiêu đãng không ngừng.
Nhiều người tới như vậy, lá gan của tất cả mọi người đã lớn dần.
Những kẻ chỉ sợ thiên hạ không loạn bắt đầu rục rịch.
Người đầu tiên mở miệng lập tức có người thứ hai phụ họa theo, âm dương quái khí: “Đúng vậy, đánh bại Kiếm Nhất đại nhân rồi nên không thèm để chúng ta vào mắt nữa đây.”
“Đúng là kiêu ngạo tự đại.”
Lại có người thứ ba nói theo: “Chúng ta ở đây có ai không phải thiên chi kiêu tử chứ?”
“Chỉ cần có đủ thời gian, ai trong chúng ta thua kém hắn?”
“Kế Ngôn đại nhân, ngươi nói một câu đi.” Hình như có người muốn ra vẻ người tốt: “Nếu không sẽ chọc mọi người nổi giận đấy.”
“Kế Ngôn đại nhân ngươi lợi hại như vậy, không nên làm thế.”
“Quả nhiên, không để chúng ta vào mắt, hắn đang xem thường chúng ta...”
Càng ngày càng nhiều người mở miệng, họ vô tình hay cố ý chỉ trích Kế Ngôn.
Mùi thuốc súng trong không khí dần dần dày đặc.
Càng ngày càng có nhiều người ánh mắt trở nên hung ác, họ nhìn chằm chằm Kế Ngôn, ánh mắt như đao.
Nếu như là người bình thường trong tình huống này chắc chắn sẽ không nhịn được.
Nhưng, Kế Ngôn thì khác.
Hắn ta vẫn bất động, chỉ có Vô Khâu kiếm chậm rãi lơ lửng lên, nâng cao cảnh giác.
Mọi người thấy Kế Ngôn không hề phản ứng, lửa giận của đám đông xung quanh cũng dần dần bùng lên.
Bỗng nhiên lại có người âm thầm suy đoán: “Không phải do hắn không thể nhúc nhích được nữa rồi sao?”
“Sau vài trận chiến liên tiếp, cho dù hắn có là tiên nhân thì cũng phải bị thương nhẹ chứ?”
“Nếu không, sao hắn cứ bất động mãi vậy?”
“Nếu vậy, đây là cơ hội của chúng ta.”
Có người trong bóng tối đang ngầm kích động: “Hắn mạnh lắm, chư vị, nếu để cho hắn khôi phục, thì chúng ta ai có thể đánh thắng được hắn?”
“Tương lai, hắn sẽ là người còn cường đại hơn cả Kiếm Nhất đại nhân...”
Mấy lời này vừa nói ra, ánh mắt đám đông xung quanh lóe lên, bắt đầu trở nên hung hăng.
Trong không khí cũng tràn ngập sát khí nhẹ nhàng, sát khí dần dần dày đặc hơn.
Kiếm Nhất đứng ở đằng xa, lạnh lùng nhìn Kế Ngôn.
Dưới ánh trăng màu đỏ máu, trong phạm vi vài dặm quanh Kế Ngôn đã có vài tu sĩ Thánh tộc đứng lên.
Họ có người quang minh chính đại đứng dưới ánh trăng, cũng có người ẩn mình trong bóng tối.
Họ như đàn sói trong đêm tối bao vây con mồi, đang tìm thời cơ thích hợp ra tay.
Kiếm Nhất cười lạnh không ngừng, ánh mắt âm tàn mang theo vẻ đắc ý.
Hắn ta bị thương trong tay Kế Ngôn, thực lực bị tổn hại nghiêm trọng.
Nếu như không phải kịp thời rời đi, hắn ta cũng sẽ bị người khác vây công.
Giờ hắn ta cũng không dám áp sát quá gần, hắn ta đang chờ đợi, chờ những kẻ kia động thủ với Kế Ngôn.
Hắn ta bị Kế Ngôn đánh bại, cơn giận này dù thế nào hắn ta cũng không thể nuốt trôi được.
Hắn ta chỉ có thể nghĩ cách khác để đối phó với Kế Ngôn.
Cục diện trước mắt đúng là điều hắn ta muốn nhìn thấy nhất.
“Ta không tin ngươi không hề bị thương tổn nào, cục diện này ngươi làm sao phá giải đây?”
Nhưng Kiếm Nhất vừa mới nói xong, một giọng nói chậm rãi vang lên.
“Thật khiến người ta thất vọng, xem ra Kiếm Nhất ngươi cũng chỉ có chút năng lực ấy thôi.”
Kiếm Nhất kinh hãi quay đầu, nhìn thấy một người quen cũ.