STT 936: CHƯƠNG 936: KẾ NGÔN KIÊU NGẠO TỰ ĐẠI?
“Mộc, Mộc Vĩnh!”
Kiếm Nhất vừa sợ vừa giận, hắn nhanh chóng lùi lại, giãn rộng khoảng cách, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Mộc Vĩnh, lòng dâng cao cảnh giác.
Mộc Vĩnh lẳng lặng nhìn Kiếm Nhất, ánh mắt càng thêm vẻ thất vọng.
So với Kế Ngôn, phản ứng của Kiếm Nhất thật khiến người ta khinh thường.
“Mộc Vĩnh, ngươi muốn làm gì? Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn sao?” Kiếm Nhất đè nén nỗi kinh sợ trong lòng xuống, lạnh lùng hỏi.
Thậm chí, trong lòng Kiếm Nhất hơi hoảng hốt.
Hiện tại hắn đánh không lại Mộc Vĩnh.
Mộc Vĩnh cười lắc đầu: “Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn? Đây không phải chuyện mà ngươi đang làm sao?”
Kiếm Nhất biết Mộc Vĩnh đang nói gì, trên mặt không khỏi lộ vẻ tức giận: “Liên quan gì đến ngươi? Đừng quên, ngươi cũng là bại tướng dưới tay Kế Ngôn, đây là ta đang giúp ngươi báo thù.”
“Báo thù?” Giọng điệu của Mộc Vĩnh càng thêm khinh thường: “Thủ đoạn như vậy chỉ có những kẻ yếu mới làm.”
Kiếm Nhất nhìn thấy dáng vẻ khinh thường kia của Mộc Vĩnh, lòng tràn đầy sỉ nhục.
Nếu hắn có đủ thực lực, hắn có cần phải làm vậy không?
“Đáng chết, ngươi đến đây để sỉ nhục ta sao? Ngươi và Kế Ngôn cùng một bọn à?”
Kiếm Nhất đột nhiên cảm thấy mình đoán trúng.
Mộc Vĩnh không rõ lai lịch, thực lực cường đại.
Kế Ngôn cũng vậy, không biết từ đâu xuất hiện, lại có thực lực cường đại.
Mộc Vĩnh rất muốn cười, ngữ khí càng thêm thất vọng: “Trước kia vẫn rất thưởng thức ngươi, giờ đây xem ra, mắt ta mù rồi.”
“Nhận thua rồi rời khỏi đây.” Bỗng nhiên, vẻ mặt Mộc Vĩnh trở nên lạnh lẽo, ngữ khí tràn đầy uy nghiêm: “Trở về nghiêm túc tu luyện nội tâm ngươi đi, đừng để Kiếm gia mất mặt, Thánh tử thứ tư!”
Mộc Vĩnh bỗng chốc như biến thành người khác khiến Kiếm Nhất hơi sửng sốt.
Nhưng mấy chữ Thánh tử thứ tư này đâm vào lòng hắn đau nhói.
Thánh tử thứ tư, hắn không cảm thấy vinh hạnh, đây là sự sỉ nhục.
Nếu thực lực của hắn đủ, ít nhất cũng là Thánh tử thứ ba, có biên chế của Thánh địa.
Chứ không phải bị người ta bí mật gọi là Thánh tử thứ tư.
Thánh tử thứ tư nghe rất uy phong, nhưng không có biên chế của Thánh địa, không nhận được sự thừa nhận và ủng hộ của Thánh địa.
Kiếm Nhất không nhịn được, nổi giận gầm lên một tiếng: “Đáng chết, ta muốn giết ngươi.”
Lúc hắn phẫn nộ muốn ra tay thì lòng chợt lạnh lẽo, hắn đối diện ánh mắt Mộc Vĩnh.
Kiếm Nhất bỗng nhiên có loại cảm giác như chuột thấy mèo.
Mộc Vĩnh khiến hắn có cảm giác rất đáng sợ.
Thậm chí hắn còn có dự cảm, nếu không nghe lời, Mộc Vĩnh sẽ giết hắn.
Đáng chết, bọn chúng quả nhiên là cùng một bọn.
Kiếm Nhất giận dữ trong lòng, hắn chỉ tay vào Kế Ngôn, lạnh lùng nói: “Ngươi không đi cứu đồng bọn của ngươi, ngươi chờ mà nhặt xác hắn.”
“Ngu xuẩn!”
Mộc Vĩnh vứt lại cho Kiếm Nhất hai chữ.
Kiếm Nhất giận dữ, vừa định nói gì đó thì nơi xa bỗng nhiên truyền tới dao động linh lực.
“Kế Ngôn, ngươi cuồng vọng như vậy, không để chúng ta vào mắt, hôm nay ta sẽ giáo huấn ngươi.”
Một thanh trường mâu tạo ra từ liệt hỏa xuất hiện trên đầu Kế Ngôn.
Ánh lửa chiếu rọi bầu trời, nhiệt độ nóng bỏng như trường mâu chính nghĩa từ trên trời giáng xuống, tru thần diệt Phật.
Còn khán giả vẫn luôn chú ý cũng chấn động tinh thần.
Cuối cùng đã có người động thủ.
Kiếm Nhất cũng phấn chấn, bà mẹ nó, mấy tên nhát gan này cuối cùng cũng dám ra tay rồi sao?
Ánh mắt Mộc Vĩnh cũng đổ dồn về phía Kế Ngôn, hắn muốn xem thử Kế Ngôn phá vỡ cục diện như thế nào.
Kiếm Nhất cười ha ha: “Nhìn xem kìa, đây chỉ là bắt đầu.”
Trường mâu cháy hừng hực, xé tan bóng đêm, sát ý điên cuồng.
“Keng!”
Quang mang Vô Khâu kiếm lóe lên, như một hư ảnh nho nhỏ hiện lên, sau đó tan biến giữa không trung.
Mộc Vĩnh trừng lớn mắt, khó có thể tin: “Kiếm linh?”
Mộc Vĩnh lại muốn mắng người.
Thế mà còn có cả vũ khí có kiếm linh.
Mẹ nó.
Mộc Vĩnh nhìn Vô Khâu kiếm như sao băng xẹt qua, biến mất trong đêm tối, lòng lặng lẽ chửi thề.
Chẳng trách lúc ấy hắn cứ cảm thấy thực lực của Kế Ngôn mạnh hơi quá mức một chút.
Vũ khí có kiếm linh và vũ khí không có kiếm linh là hai món vũ khí hoàn toàn khác biệt.
Tiểu tử này quả nhiên là yêu nghiệt.
Mộc Vĩnh lòng cảm thán một tiếng.
Hắn nhìn sang Kiếm Nhất cũng đang ngây dại bên cạnh, lòng nảy sinh sự bực bội khó hiểu.
So ra, Kiếm Nhất như là một thằng ngu.
Lúc Kiếm Nhất nghe Mộc Vĩnh kêu lên “kiếm linh”, hắn cũng ngây dại.
Nói đùa cái gì vậy.
Chẳng lẽ vũ khí trong tay Kế Ngôn lại là lục phẩm sao?
Hắn là một Nguyên Anh kỳ tầng năm, có tài đức gì mà có thể nâng bội kiếm bổn mệnh đạt lục phẩm?
Không phải là đến từ thế lực am hiểu rèn đúc lớn nào đó sao?
Vô Khâu kiếm biến mất, những người ở gần Kế Ngôn chỉ thấy trên bầu trời xẹt qua một đạo lưu quang.
Chưa kịp phản ứng, liền nghe thấy có một người kêu thảm một tiếng.
Hỏa mâu thanh thế cực lớn chấn động, lung lay sắp đổ, đã mất đi khống chế.
Tiếp theo Vô Khâu kiếm xuất hiện lần nữa, như một thợ săn thông minh giết tới từ phía dưới.
Một kiếm xuyên thấu hỏa mâu, hỏa mâu biến mất trong tiếng nổ tung.
Một màn này khiến lòng mọi người run lên.
Vừa nhìn đã rõ người chết kia chính là người ra tay.
Mặc dù không biết là dũng sĩ nào nhưng người dám ra tay chắc chắn rất tự tin vào thắng lợi của mình.
Không ngờ lại nhận phải kết cục như vậy.