STT 937: CHƯƠNG 937: KHÔNG MUỐN CHẾT, CÚT
Lúc này, Kế Ngôn cũng mở bừng mắt, hắn đứng dậy, ánh mắt lướt qua một lượt.
Dưới ánh trăng đỏ máu, bạch y Kế Ngôn tung bay, ánh mắt sắc như điện quét nhìn mọi người.
Gió lạnh rít gào thổi qua, đám người bất giác rùng mình lạnh lẽo.
Dường như dưới ánh mắt chăm chú của Kế Ngôn, họ như không còn chỗ ẩn mình.
Kế Ngôn thản nhiên nói: “Không muốn chết, cút!”
Giọng nói bình thản, hòa vào gió lạnh khiến không ít người trong lòng lạnh run.
Nhưng một câu nói của Kế Ngôn chẳng thể khiến ai lùi bước.
Mọi người cũng chẳng hề bị dọa nạt quá mức.
Dáng vẻ này của Kế Ngôn ngược lại đã khơi dậy hung tính của một số người.
Có kẻ trong bóng tối lớn tiếng hô hoán: “Mọi người đừng nói nhảm với hắn ta nữa.”
“Cùng tiến lên!”
“Hắn giao chiến với Kiếm Nhất đại nhân chắc chắn đã bị thương, lúc này không giết thì chờ đến khi nào?”
“Giết!”
Tiếp đó, lại có người xuất thủ.
Lần này, càng nhiều người xuất thủ hơn.
Chỉ trong nháy mắt, hơn mười luồng ba động bộc phát, hơn mười người đồng loạt ra tay.
Còn rất nhiều người cũng đang lặng lẽ chuẩn bị, vận sức chờ thời cơ.
Trong chốc lát, không khí bộc phát từng tầng ba động. Linh lực trong phạm vi ngàn dặm đều bị rút cạn.
Các loại công kích phi kiếm, hỏa cầu, băng tiễn...
Nhiều người xuất thủ như vậy, ba động va đập, như biển cả nổi lên ngàn cơn sóng dữ.
Bầu trời run rẩy, đất đai nứt toác, tựa như ngày tận thế.
Ánh trăng đỏ máu chiếu rọi cũng trở nên vặn vẹo.
Kẻ xuất thủ đều tung ra sát chiêu, uy lực to lớn, cho dù là Nguyên Anh hậu kỳ đối mặt cũng phải nhượng bộ tháo lui.
Tất cả công kích cùng nhau hướng về phía Kế Ngôn.
Hỏa cầu rực lửa, nhiệt độ khủng khiếp làm không gian vặn vẹo.
Băng tiễn hàn khí lạnh lẽo gào thét tới, như muốn đóng băng vạn vật.
Gió lạnh rít gào như lưỡi dao sắc bén, chém cắt không gian, xé toạc mọi thứ.
Không gian xung quanh Kế Ngôn đều bị phong tỏa, không còn kẽ hở để thoát thân.
Kẻ ra tay cười ha hả: “Ha ha, chúng ta nhiều người như vậy đồng loạt ra tay, ngươi làm thế nào để ngăn cản được đây?”
“Ngươi ngoan ngoãn chịu chết đi.”
Những người khác cũng cười lạnh không ngừng, nhìn Kế Ngôn bị bao vây, dường như họ đã nhìn thấy một thi thể nằm đó.
Các loại pháp thuật, hào quang sáng chói xé toạc bóng tối, chiếu rọi khắp trăm dặm như ban ngày.
Đám người ở Thánh địa nhìn thấy công kích rực rỡ như pháo hoa thì không ngừng cảm thán.
“Chết, chết chắc.”
“Kế Ngôn đại nhân chết chắc.”
“Nhiều người tấn công như vậy hắn làm sao ngăn cản nổi? Ta... ta nhận ra rồi, trong đó có một đại nhân Nguyên Anh kỳ tầng hai.”
“Đâu chỉ có thế, khởi xướng công kích chí ít có hai đến ba đại nhân Nguyên Anh kỳ.”
“Ôi chao! Còn có rất nhiều Nguyên Anh kỳ đang dồn sức chờ thời cơ tấn công, Kế Ngôn, tuổi trẻ khinh cuồng, không biết tiến thoái, chết chắc.”
“Đúng vậy, đáng tiếc, một vị thiên tài như vậy, tự hủy tiền đồ!”
Có người thở dài, đây là thở dài vì thiên tài Thánh tộc vẫn lạc.
Cũng có người vui mừng không thôi.
“Ha ha, quá tốt rồi, đáng đời, ai bảo ngươi ngông cuồng đến thế? Bị người ta vây công rồi đấy!”
“Đi chết đi, thật sự tưởng rằng mình đánh bại Kiếm Nhất đại nhân là vô địch rồi sao?”
“Loại tình huống này, cho dù là Kiếm Nhất đại nhân đến thì cũng phải ngoan ngoãn trốn đi thôi. Hắn thì hay nhỉ, còn dám phách lối uy hiếp, chết cũng đáng…”
“Hừm, hại ta thua mất linh thạch, đáng đời…”
Kiếm Nhất nhìn thấy đám người xuất thủ, các loại công kích pháp thuật tung ra, thanh thế to lớn, kinh thiên động địa.
Hắn ta hưng phấn đến mức muốn nhảy cẫng lên hét lớn vài tiếng.
Nếu như không có Mộc Vĩnh đứng trước mặt.
Nhưng giờ hắn ta chẳng thể nào kìm được nụ cười, trong lòng đắc ý, không còn che giấu biểu cảm trên mặt.
Hắn ta nói với Mộc Vĩnh: “Ha ha, bây giờ cho dù ngươi muốn ra tay thì ngươi cũng không cứu nổi người của ngươi rồi.”
Mộc Vĩnh thở dài: “Mẹ nó, đúng là kẻ ngu ngốc.”
Lúc bị đánh bại đã bị tổn thương đến não rồi sao?
Mộc Vĩnh lười đôi co, ánh mắt hắn chăm chú nhìn chằm chằm Kế Ngôn ở phía xa.
Hắn ta tin Kế Ngôn tuyệt đối không phải dạng người lỗ mãng như vậy.
Đối mặt với đám người đang vây công, Kế Ngôn tay cầm Vô Khâu kiếm thản nhiên đứng đó, như không hề có ý định ngăn cản.
Cảnh tượng này lọt vào mắt đám người khiến họ càng thêm hưng phấn.
Biết mình không đủ sức ngăn cản nên từ bỏ luôn rồi, muốn thua một cách thoải mái sao?
Rất nhanh, một luồng sóng khí cường đại cuốn tới, uy áp kinh khủng tựa như cả không gian sắp sụp đổ.
“Ầm ầm!”
Hỏa cầu lớn giống như sao băng va vào Địa cầu, hung hăng va chạm với Kế Ngôn, phát ra tiếng nổ kịch liệt.
Ánh lửa mãnh liệt bùng lên ngút trời, cả bầu trời như được thắp sáng trong nháy mắt.
Tiếp đến, băng tiễn rơi xuống, nhiệt độ chợt hạ xuống giống như đưa thân vào băng thiên tuyết địa.
Hơn mười loại công kích không ngừng rơi xuống, dị tượng liên tục xuất hiện, các loại uy áp lan tràn, tựa như muốn đánh nát hoàn toàn không gian nơi Kế Ngôn đứng.
Những người vây xem buộc phải lùi hẳn ra sau để tránh dư ba của những công kích này.
“Chết chắc!”
Không ít người chuẩn bị xuất thủ cũng chậm rãi hạ tay xuống, không có ý định ra tay nữa.
Dưới công kích như thế này, Kế Ngôn chết chắc.
Kiếm Nhất nhìn những vụ nổ không ngừng trên bầu trời phía xa, màu sắc lộng lẫy, rực rỡ mỹ lệ như pháo hoa.
Hắn ta lại cười: “Dưới công kích như vậy, hài cốt có còn nữa không?”
Nhưng sau khi hắn ta vừa dứt lời thì thấy Mộc Vĩnh gầm thét: “Ngu xuẩn, câm miệng cho ta!”
Vẻ mặt Mộc Vĩnh khác thường, khó coi, nhưng cũng không phải vẻ đau đớn khổ sở.
Nhưng, trong lòng hắn ta thì lại vô cùng phẫn nộ: Người của ngươi chết rồi nên muốn trút giận lên ta à?
Cùng lúc đó, những vụ nổ xa xa cũng dần dần bình tĩnh trở lại.
Bóng dáng Kế Ngôn biến mất tăm hơi, giữa trời đất chỉ còn gió lạnh một lần nữa rít gào thổi qua.