Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 940: Mục 941

STT 940: CHƯƠNG 940: NGU XUẨN

“Ngươi về tự suy ngẫm thêm đi, nếu không cả đời này ngươi sẽ không đuổi kịp hắn.”

Mộc Vĩnh lạnh lùng nói, sau đó vung tay lên, một cỗ linh lực tuôn trào.

Kiếm Nhất không kịp phòng bị, uy áp cường đại ép cho máu tươi phun ra, ngất lịm.

Mộc Vĩnh lại vẫy tay, lệnh bài tỷ thí đang đeo bên hông Kiếm Nhất rơi vào tay hắn.

“Hừ!” Mộc Vĩnh hừ lạnh một tiếng, lệnh bài hóa thành mảnh vỡ, đồng nghĩa với việc Kiếm Nhất đã mất tư cách.

Mộc Vĩnh nhìn Kế Ngôn trên bầu trời, sau đó ánh mắt lại nhìn về một phía khác.

“Bọn họ cũng nên nhận một bài học, nếu không sau khi lên Thánh Sơn, trêu chọc hắn thì quá nguy hiểm...”

Sau đó bóng dáng Mộc Vĩnh lóe lên, xuất hiện trước mặt nhóm Loan Hi.

Bốn người Loan Hi đang trốn ở xa xa, vốn muốn tọa sơn quan hổ đấu, đợi thời cơ chiếm tiện nghi.

Không ngờ biểu hiện của Kế Ngôn khiến bốn người họ sợ đến mức há hốc mồm.

Hắn thật sự quá mạnh.

Dưới vây công của hơn mười người, chẳng những không chết, mà dường như lông tóc cũng không tổn hao gì.

Loan Hi siết chặt nắm đấm, trong lòng vô cùng thất vọng và phẫn nộ.

Đám phế vật các ngươi, đáng lẽ lúc đầu phải cùng tiến lên.

Trên mặt Nhan Thục Nhã lộ vẻ sợ hãi, trong lòng ứa ra hàn khí.

Khu Hổ và Hình Trì trong lòng cũng cảm thấy vậy, trăm phần trăm tán thành.

Hơn mười cao thủ cùng nhau liên thủ công kích, vậy mà đều không làm gì được Kế Ngôn.

Trong lòng Loan Hi tràn ngập sát ý, nhìn chằm chằm vào Kế Ngôn ở phía xa.

Nhan Thục Nhã phát giác sát khí của Loan Hi, nàng ta lùi lại hai bước, nghiêm túc hỏi Loan Hi: “Loan Hi, ngươi định làm gì?”

“Ngươi muốn đi trêu chọc Kế Ngôn đại nhân, tự ngươi đi đi, đừng liên lụy chúng ta.”

Loan Hi nhìn Nhan Thục Nhã, hừ một tiếng: “Hắn tồn tại, đối với chúng ta mà nói là một ngọn núi lớn khó vượt qua, ngươi cam tâm vĩnh viễn bị hắn đè ép sao?”

Nhan Thục Nhã nghe vậy, rất dứt khoát quay người định rời đi: “Ta đã nói rồi, ta sẽ không đi trêu chọc Kế Ngôn đại nhân, liên thủ của chúng ta dừng tại đây đi.”

Nhan Thục Nhã rất thực tế, nàng ta không phải dòng chính của Nhan gia, xuất thân không tốt.

Nàng ta có thể tu luyện tới cảnh giới hôm nay là dựa vào chính bản thân mình.

Ngoài thiên phú bản thân, nàng ta còn biết tiến biết lùi.

Kế Ngôn đáng sợ như vậy, nàng ta không có lòng tin có thể đánh thắng.

Khu Hổ và Hình Trì cũng có suy nghĩ tương tự, hai người cũng lùi lại hai bước, kéo giãn khoảng cách.

Loan Hi nhìn thấy dáng vẻ này của mọi người, hắn thấp giọng quát: “Nếu để hắn biết chúng ta ở sau lưng giở trò quỷ, ngươi nghĩ hắn sẽ bỏ qua chúng ta sao?”

Hắn vừa dứt lời, Mộc Vĩnh liền xuất hiện.

Sau khi xuất hiện, Mộc Vĩnh nghe thấy lời này, dường như hết sức tức giận.

Hắn không nói hai lời, vung tay lên, linh lực cường đại như bàn tay khổng lồ tát bay Lục Nguyên.

Mộc Vĩnh lấy lệnh bài bên hông Loan Hi, một tay chụp nát khiến nó hóa thành mảnh vỡ rơi xuống.

Cảnh tượng này khiến đám người kinh hãi, Loan Hi bị đánh đến mức máu tươi phun ra, nửa ngày chưa tỉnh hồn lại.

Nhưng cho dù là Nhan Thục Nhã hay Khu Hổ, Hình Trì, cả ba người đều không có ý định ra tay.

Bọn họ đề phòng, cảnh giác nhìn Mộc Vĩnh.

Mộc Vĩnh lạnh lùng nhìn Loan Hi: “Ngu xuẩn!”

“Trở về tự suy ngẫm đi...”

Tất cả mọi người ngây người, không rõ vì sao Mộc Vĩnh lại muốn làm như vậy.

Mộc Vĩnh lạnh lùng nhìn thoáng qua ba người Nhan Thục Nhã: “Coi như các ngươi còn có chút tự hiểu mình.”

Sau đó bóng dáng hắn lóe lên, biến mất không thấy đâu.

Từ lúc Mộc Vĩnh xuất hiện đến khi biến mất không quá mười hơi thở, nhưng lại xử lý xong Loan Hi, còn hủy lệnh bài của hắn.

Điều này có nghĩa là lần này Loan Hi đã bị loại.

Loan Hi đứng lên, trong cơ thể tràn ngập lửa giận khiến hắn thấp giọng gào thét giống như dã thú.

“Đáng chết, tên khốn kiếp, ta tuyệt đối sẽ không tha ngươi...”

Nhan Thục Nhã nhìn Loan Hi gần như đã đánh mất lý trí, lắc đầu, quay người rời đi.

Nàng ta đột nhiên cảm thấy việc mình hợp tác với loại người như Loan Hi là một quyết định rất không sáng suốt.

Hy vọng sẽ không vì chuyện này mà chọc giận Kế Ngôn đại nhân.

Trong lòng Nhan Thục Nhã âm thầm cầu nguyện.

Khu Hổ và Hình Trì liếc nhau một cái, cũng im ắng rời đi.

Loan Hi bị đào thải, hai người họ vẫn còn tư cách, tiếp tục đi cùng Loan Hi nói không chừng sẽ trêu chọc đến Mộc Vĩnh, khiến Mộc Vĩnh ra tay với bọn họ.”

“Đáng chết, đáng chết, đám các ngươi đều đáng chết...”

Tỷ thí vẫn còn tiếp tục, mặc dù còn phải đào thải hơn mười người nữa. Nhưng những người còn lại đều rất cẩn thận, không dám tùy tiện ra tay.

Mãi cho đến hừng đông, một trưởng lão Thánh địa mới tuyên bố tỷ thí kết thúc.

Số người thực sự nhận được danh ngạch là bốn mươi chín người.

Khi người cuối cùng bị đào thải biết danh ngạch là bốn mươi chín người, hắn ta hối hận đến mức nện tay xuống đất.

Mà điều khiến tất cả mọi người kinh ngạc chính là, Kiếm Nhất và Loan Hi, hai đệ tử Thánh địa, lại bị đào thải.

“Mộc Vĩnh ra tay?”

“Mộc Vĩnh đại nhân muốn làm gì? Chỉ ra tay với Kiếm Nhất đại nhân và Loan Hi đại nhân, rồi đào thải bọn họ.”

“Ai biết, ai có thể đoán được tâm tư Mộc Vĩnh đại nhân chứ?”

“Haizz, Kiếm Nhất đại nhân và Loan Hi đại nhân thật thảm hại...”

“Kiếm Nhất, trả linh thạch cho ta!”

“Đúng vậy, bị Kiếm Nhất lừa rồi, trả linh thạch cho ta...”

Bên ngoài sân tỷ thí đã tụ tập rất nhiều tu sĩ từ Thánh địa bay đến.

Bọn họ muốn nhìn những tuyển thủ giành được thắng lợi ở khoảng cách gần.

Trong đó người của Kiếm gia là những người xông tới đầu tiên, tìm kiếm Kiếm Nhất.

Lần này Kiếm Nhất có thể nói là quá thảm hại rồi.

Bị Kế Ngôn đánh bại thì thôi, cuối cùng còn bị Mộc Vĩnh xử lý, bị loại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!