Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 941: Mục 942

STT 941: CHƯƠNG 941: TỶ THÍ KẾT THÚC

Có người sùng bái Kiếm Nhất, cũng có người chán ghét Kiếm Nhất.

Không ít người gai mắt với Kiếm Nhất lúc này đang âm thầm cười trộm.

Đương nhiên, tất cả mọi người đều rất tò mò về Kế Ngôn, người đã đánh bại Kiếm Nhất.

Họ rướn cổ lên, trợn mắt, tìm kiếm bóng dáng Kế Ngôn.

Biểu hiện của Kế Ngôn lần này quá xuất sắc, nhanh chóng thu hút một lượng lớn người hâm mộ.

Đánh bại Kiếm Nhất, cướp đi không ít người hâm mộ của Kiếm Nhất.

Khi bóng dáng Kế Ngôn xuất hiện, đám đông xung quanh lập tức chìm vào tĩnh lặng, tiếp theo là những tiếng reo hò vang dội.

“Là Kế Ngôn!”

“Kế Ngôn đại nhân!”

“Là Kế Ngôn đại nhân, chính là Kế Ngôn đại nhân đã đánh bại Kiếm Nhất đại nhân, thật quá lợi hại...”

“Ta, đời này ta không gả cho Kế Ngôn đại nhân thì không gả cho ai!”

“Điên rồi sao? Ngươi không tự nhìn lại mình đi? Lại đây, lại đây, lại đây, vừa rồi chúng ta còn chưa phân thắng bại, tiếp tục nào, ai thắng thì người đó sẽ thuộc về Kế Ngôn đại nhân...”

Tiếng hò reo vang dội, đinh tai nhức óc.

Kế Ngôn vừa xuất hiện, vô thức cảnh giác đề phòng.

Đám đông bên dưới ánh mắt nóng bỏng, không ít người nhìn hắn như nhìn thấy mỹ nữ tuyệt thế, ánh mắt như muốn nuốt chửng hắn.

Gần như ánh mắt mọi người đều rơi trên người Kế Ngôn.

Nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Kế Ngôn, ánh mắt như kiếm, toàn thân áo trắng tôn lên khí chất, như một kiếm thần áo trắng, uy phong lẫm liệt.

“Kế Ngôn đại nhân thật là đẹp trai!”

Rất nhiều người bên ma tộc có dáng người khôi ngô, thường ghét bỏ dáng dấp nhỏ bé của nhân tộc.

Nhưng bây giờ Kế Ngôn lại khiến rất nhiều nữ tu sĩ ma tộc hai mắt sáng lên, hận không thể cướp về làm ấm giường.

“Kế Ngôn đại nhân thật đáng sợ, sau nhiều trận đại chiến liên tiếp, khí tức của hắn vẫn không suy yếu chút nào.”

“Đúng vậy, thật đáng sợ.”

Rất nhiều người chú ý đến trạng thái của Kế Ngôn.

Thấy trạng thái Kế Ngôn bây giờ vẫn hoàn hảo như chưa hề có chuyện gì xảy ra, khiến họ càng thêm kính sợ.

Có người muốn bước lên lấy lòng, lôi kéo hắn nhưng bị một ánh mắt của Kế Ngôn chấn nhiếp đến mức không dám lại gần.

Kế Ngôn không để ý đến những người khác, dò xét một vòng, chậm rãi đi về một phía.

Rất nhiều người nhìn thấy dưới một gốc cây, một thanh niên áo lam đang nằm vắt vẻo trên cành, dưới gốc cây có hai người đứng đó.

Có người nhận ra người đứng dưới gốc cây, hóa ra là Đàm Linh và Thời Liêu đang đứng như hạ nhân. Điều này khiến họ không khỏi giật mình.

“Chết tiệt, tên áo lam kia là ai vậy?”

“Sao Đàm Linh đại nhân và Thời Liêu đại nhân lại đứng hộ pháp cho hắn?”

“Không phải Thánh tử thứ nhất đấy chứ?”

“Nằm mơ đi, ngay cả Thánh tử thứ nhất cũng không có đãi ngộ này.”

“Hắn là ai? Kế Ngôn đại nhân đi về phía hắn sao?”

Tiếp theo, dưới ánh mắt của mọi người, khi đi đến tán cây trước mặt Lữ Thiếu Khanh, khí tức của Kế Ngôn nhanh chóng thay đổi.

Sắc mặt nhanh chóng tái đi, máu huyết rút sạch, cả người như bị bệnh nặng, từ trong ra ngoài toát lên vẻ yếu ớt.

Lần này mọi người mới phản ứng lại.

“Kế Ngôn đại nhân bị thương rồi, vừa rồi vẫn gắng gượng chống cự.”

“Thật lợi hại, có thể lừa tất cả mọi người...”

“Nhưng mà, tên áo lam kia là ai? Có thể khiến Kế Ngôn đại nhân thả lỏng như vậy?”

Đám đông nghị luận ầm ĩ, nhìn thấy trạng thái của Kế Ngôn, ai nấy đều thấy hắn bị thương rất nghiêm trọng.

Nếu là người thường đã sớm không chống đỡ nổi mà rơi vào hôn mê rồi.

Nhưng Kế Ngôn không những chống đỡ được, hơn nữa còn có thể lừa gạt tất cả mọi người.

Khiến người ta tưởng Kế Ngôn không hề bị thương, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Lữ Thiếu Khanh ngồi xuống, sắc mặt khó chịu nói: “Không thể đợi về rồi mới để lộ dáng vẻ này của huynh được à?”

Yếu nhanh như vậy dễ khiến người ta tới gây chuyện lắm.

Kế Ngôn hừ một tiếng: “Dông dài!”

Sau đó triệu hồi phi thuyền, tự mình khoanh chân ngồi ở đầu thuyền, nhắm mắt dưỡng thương.

Giao phó tất thảy cho Lữ Thiếu Khanh.

Đàm Linh thấy vậy, trong lòng không kìm được cảm thán, thậm chí thầm chửi thề.

Ngươi tin tên sư đệ này của ngươi đến thế sao?

Đám đông càng thêm tò mò về thân phận của Lữ Thiếu Khanh.

Có thể khiến Kế Ngôn tín nhiệm như thế, giao phó bản thân hoàn toàn cho hắn.

Lữ Thiếu Khanh lầm bầm: “Chắc chắn kiếp trước ta nợ huynh.”

Sau đó hắn nói với Thời Liêu: “Biết lái thuyền không?”

Chuyện điều khiển phi thuyền đơn giản này, Thời Liêu cầu còn không được.

Duy chỉ có Đàm Linh nhìn thấy Thời Liêu hấp tấp chạy tới, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Có chút cốt khí được không hả?

Nhiều người đang nhìn như vậy, ngươi nịnh nọt như thế, mất mặt lắm chứ.

Đàm Linh hối hận vì đã đi theo.

Phi thuyền bay lên không trung, tiến vào chân trời. Đàm Linh đứng trên phi thuyền, ngay lúc đang phiền muộn thì Lữ Thiếu Khanh nói với nàng: “Cô nương, trông chừng một chút.”

“Có người có thể sẽ âm thầm ra tay, hỗ trợ cản một chút.”

Đàm Linh ngạc nhiên, nhìn Lữ Thiếu Khanh: “Ngươi coi ta là cái gì?”

Triệu hồi thú hay tiểu đệ?

Ngươi bảo ta làm cái gì thì ta phải nghe theo ngươi à?

Ta đâu phải Thời Cơ, cũng không phải Thời Liêu, ta không dễ bảo như vậy đâu.

“Đừng nói nhiều, đến lúc đó ta bớt thu tiền lời của ngươi...”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!