Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 942: Mục 943

STT 942: CHƯƠNG 942: CHẮC CHẮN LÀ KIẾM GIA XUẤT THỦ

Đàm Linh càng tức giận hơn, ta là loại người sẽ vì mấy viên linh thạch mà khom lưng sao?

Ta là ai?

Ta là đệ tử thân truyền duy nhất của Nhuế trưởng lão, vị trưởng lão thứ hai của Thánh địa.

Thân phận ở Thánh địa này chỉ cao hơn chứ không thấp hơn.

Trước nay chỉ có người khác nghe ta phân phó, chứ không ai có thể phân phó ta.

Nàng ta hừ lạnh một tiếng, ngữ khí vô cùng kiên định: “Nằm mơ, nghĩ cũng đừng nghĩ!”

Ngữ khí nàng ta nặng nề, trịnh trọng biểu đạt quyết tâm của mình.

Lữ Thiếu Khanh bĩu môi: “Hẹp hòi.”

Đàm Linh cắn răng, ngọn lửa vô danh bỗng bùng lên, thế này gọi là hẹp hòi sao?

Đây gọi là tôn nghiêm, có đánh chết ta cũng không giúp cái tên khốn kiếp ngươi!

Thời Liêu thấy Đàm Linh nghiến răng nghiến lợi, vội vàng nói chen vào, nói sang chuyện khác: “Trương Chính đại nhân, ngươi nói có người sẽ ra tay đối phó Kế Ngôn đại nhân sao?”

Vẻ mặt Thời Liêu nghiêm túc.

Lữ Thiếu Khanh gật đầu: “Đúng vậy, không thấy ở trong đó nhiều người dọa giết huynh ấy sao? Biểu hiện của huynh ấy khiến không ít người khiếp sợ, chắc chắn có người không vui.”

Ma tộc này chẳng hề đoàn kết chút nào.

Với người có thân phận như Đàm Linh mà còn bị người ta đuổi giết, chớ đừng nói chi là Kế Ngôn.

Thiên phú hơn người, thực lực cường đại, còn đi cùng với Đàm Linh nữa.

Với mấy tầng hào quang này chồng chất, cho dù Kế Ngôn là nhi tử của Thánh Chủ thì cũng sẽ có người nghĩ cách diệt trừ.

Giờ Kế Ngôn bị thương, cơ hội thật tốt, nếu nói sẽ không có ai ra tay, đánh chết Lữ Thiếu Khanh cũng không tin.

Nhưng, Đàm Linh lại không tin.

Nàng ta khinh thường cái gọi là “cơ hội tốt” mà Lữ Thiếu Khanh nói.

Đồ nhà quê, chắc chắn hắn không biết quy định của Thánh địa.

Nàng ta khẽ nói: “Nơi này là Thánh địa, không phải là gia tộc nhỏ bé nơi xó xỉnh xa xôi. Thánh Chủ đã có lệnh, ai dám tự ý trả thù, giết không tha, diệt tộc!”

Sau khi nói xong, nàng ta phát hiện Lữ Thiếu Khanh lại dùng loại ánh mắt đáng ghét kia nhìn mình.

Giống như nhìn một đứa ngốc.

Lữ Thiếu Khanh lắc đầu, nói với Thời Liêu: “Sau này cách cô nương ấy xa một chút, ngây thơ như vậy, còn có thể sống sót trưởng thành tại Thánh địa này cũng coi như mạng lớn.”

Đàm Linh khó chịu, cái tên khốn kiếp này, nói chuyện luôn luôn làm người ta thấy ghét như vậy.

Đàm Linh ha ha cười lạnh, vô cùng không phục: “Ngươi nói có là có sao? Nếu có, đến lúc đó ngươi bảo hắn bước ra thử xem...”

Đàm Linh không tin sẽ có người ra tay.

Nơi này là Thánh địa, không người nào dám vi phạm mệnh lệnh của Thánh Chủ và Thánh địa.

Nhưng, Đàm Linh vừa mới nói xong bỗng nhiên một cỗ chấn động bộc phát, tiếp theo một thanh phi kiếm từ đằng xa lao tới, bay thẳng về phía Kế Ngôn ở đầu thuyền.

Đàm Linh đầu tiên là giật mình, sau đó giận tím mặt.

Kẻ khốn kiếp từ đâu xuất hiện, dám đến tát vào mặt ta?

Đàm Linh phẫn nộ cổ tay khẽ đảo, trường cầm lục phẩm xuất hiện trong tay.

“Muốn chết!”

Nàng ta gầm thét một tiếng, kéo dây đàn, bắn ra từng đợt âm ba chấn động không gian, từng đợt xung kích như gợn sóng lan tỏa.

Thanh phi kiếm khí thế hung hăng, sát cơ vô hạn rung lên bần bật trong làn sóng âm xung kích, cuối cùng phịch một tiếng, đứt lìa thành hai đoạn.

Nơi xa có người kinh hô một tiếng, muốn chạy trốn.

Nhưng Đàm Linh không cho kẻ đánh lén cơ hội, xông lên trời, gầm thét: “Kẻ nào dám ra tay, muốn chết!”

Một đạo sóng âm cường đại ập tới, kẻ đánh lén kêu thảm, cơ thể hóa thành huyết vũ đầy trời, thân tử đạo tiêu.

“Còn ai nữa?” Đàm Linh gầm thét, toàn thân trên dưới toát ra sát khí, sát ý theo âm thanh của nàng ta không ngừng khuếch tán, dọa cho dã thú chung quanh chạy tứ phía, chim chóc kinh hoàng bay tán loạn.

Đàm Linh cảm thấy mặt mình đau rát, giờ nàng ta rất muốn giết người.

Vừa cười Lữ Thiếu Khanh, kết quả lại bị tát thẳng vào mặt.

Nàng ta có thể nhịn những cái khác, nhưng duy chỉ có bị tát vào mặt trước mặt Lữ Thiếu Khanh là nàng ta không nhịn được.

Ngẫm lại vẫn còn cảm thấy bị tổn thương.

“Cút ra đây!”

Đàm Linh vẫn đang rống, thậm chí còn thôi động dây đàn của trường cầm, tất thảy chung quanh đều gặp tai vạ.

Dưới trùng kích của sóng âm, chung quanh vô số tiếng nổ vang lên, đất trời rung chuyển, một mảnh hỗn độn.

Giọng nói nhàn nhạt của Lữ Thiếu Khanh truyền đến: “Kêu la cái gì, có cũng bị ngươi hù chạy rồi.”

Đàm Linh hít sâu mấy hơi, đè lửa giận trong lòng xuống, chậm rãi trở lại phi thuyền.

Sau khi trở lại phi thuyền nàng ta chạy đến đuôi thuyền, không muốn đứng trước mặt Lữ Thiếu Khanh nữa.

Thời Liêu nhìn qua Lữ Thiếu Khanh, chớp mắt mấy cái, hắn ta không hiểu vì sao sát ý của Đàm Linh lại lớn như vậy.

“Trương Chính đại nhân, chuyện này...”

Lữ Thiếu Khanh nhún nhún vai, ra hiệu mình cũng không biết, hắn suy đoán nói: “Chắc bà dì của nàng ấy tới.”

“Bà dì tới?” Thời Liêu vô cùng đơn thuần, hắn ta không kìm được, hỏi vọng về phía Đàm Linh đang ở đuôi thuyền: “Đàm Linh đại nhân, bà dì của người đến sao? Sao không thấy người nhắc đến?”

“Khốn kiếp!” Đàm Linh từ đuôi thuyền lao tới, giơ trường cầm trong tay, hung tợn nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh: “Ngươi có phải đang muốn thử không?”

“Đừng làm rộn, đừng làm rộn!” Lữ Thiếu Khanh nhích lại gần Thời Liêu, vừa cảnh giác vừa nghiêm túc nói: “Tức giận không tốt cho bà dì đâu.”

“Khốn kiếp, ta phải làm thịt ngươi.” Đàm Linh vừa thẹn vừa giận, muốn lập tức gẩy dây đàn.

Với uy lực của trường cầm lục phẩm, chỉ cần gẩy một cái, phi thuyền dưới chân mọi người chắc chắn sẽ nát thành từng mảnh.

Lữ Thiếu Khanh vội vàng nói sang chuyện khác: “Ai ai, cô nương, ngươi nói là ai muốn động thủ với sư huynh ta?”

Sự chú ý của Đàm Linh bị hấp dẫn, hơi suy tư, nhưng rất nhanh đã kịp phản ứng.

Nghĩ cái rắm, vẫn nên giết tên khốn kiếp này trước thì thỏa đáng hơn.

Lữ Thiếu Khanh rèn sắt khi còn nóng, tiếp tục nói: “Lần này ngươi xuất thủ, ta cám ơn ngươi.”

Thân phận của Đàm Linh khiến đám người tập kích biết khó mà lui.

Đàm Linh sững sờ, cái tên khốn kiếp này biết cảm tạ người khác sao?

Lực chú ý bị chuyển hướng, sát khí tán đi không ít.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!