STT 943: CHƯƠNG 943: CHẮC CHẮN LÀ KIẾM GIA XUẤT THỦ
Trong lòng Lữ Thiếu Khanh thở phào nhẹ nhõm, nữ nhân ma tộc đều y như nhau, hở chút là đòi đánh đòi giết, vẫn là mấy nha đầu nhân tộc tốt hơn.
Thời Liêu cũng tự hỏi: “Không phải là người Kiếm gia ra tay đó chứ?”
Đàm Linh nói: “Không đâu. Mặc dù dùng kiếm, nhưng người Kiếm gia chưa đến mức dám làm chuyện đó. Một khi bị phát hiện, dù là Kiếm gia, Thánh Chủ cũng sẽ không tha cho bọn họ, bọn họ không đến mức mạo hiểm như thế.”
Lữ Thiếu Khanh hừ một tiếng: “Ta cũng cảm thấy Kiếm gia làm đấy, bảo sư phụ ngươi đi cáo trạng với Thánh Chủ giúp đi. Để Thánh Chủ chủ trì công đạo cho chúng ta.”
Bất kể là ai ra tay, nếu đã tìm không thấy người cầm đầu vậy cứ để Kiếm gia gánh oan ức này đi.
Đàm Linh từ chối: “Đừng hòng nghĩ đến chuyện đó, ngươi muốn tìm Thánh Chủ thì tự mình đi đi.”
Không có chứng cứ, quả thực là vu oan cho Kiếm gia, nếu người khác mượn cơ hội này trả đũa sẽ ảnh hưởng không tốt đến sư phụ nàng.
Chuyện nàng bị người đuổi giết cũng chỉ nói cho sư phụ, sư phụ nàng cũng chẳng thể làm được gì.
Không có chứng cứ, có rất nhiều chuyện không thể làm được.
Lữ Thiếu Khanh thở dài: “Haizz, thế đạo đen tối, quan lại cấu kết bao che cho nhau, bách tính nhỏ bé như chúng ta chỉ có thể tự trách mình không may.”
Thời Liêu an ủi Lữ Thiếu Khanh: “Trương Chính đại nhân, không bắt được người, không có chứng cứ xác thực, ngay cả chúng ta cũng không có cách nào làm được gì.”
Lữ Thiếu Khanh bĩu môi: “Hừ, người Kiếm gia tốt nhất đừng gặp ta, nếu không ta nhất định sẽ khiến bọn họ phải hối hận.”
Đàm Linh không tin: “Nói khoác! Đừng tưởng rằng ngươi có chút thực lực là có thể ngông cuồng được đâu, sự cường đại của Kiếm gia không phải ngươi có thể tưởng tượng được đâu. Nếu thật sự trêu chọc Kiếm gia, cho dù là sư phụ ta ra mặt thì cũng không thể chống đỡ được cho ngươi đâu...”
Sau khi Đàm Linh nói xong thì lại lo sợ mình sẽ khiến Lữ Thiếu Khanh hiểu lầm.
Nàng bổ sung vài câu, khuyên bảo Lữ Thiếu Khanh: “Huống chi, quan hệ giữa ta với ngươi chỉ có thể coi là bình thường thôi, nếu ngươi gây ra phiền toái lớn, đừng mong ta sẽ giúp ngươi.”
Lữ Thiếu Khanh khoát tay, thuận thế nằm vật xuống khoang thuyền: “Yên tâm, sẽ không gây phiền toái cho ngươi đâu.”
Phi thuyền xẹt qua như một đạo lưu quang trên không trung, trở về nơi ở của Đàm Linh.
Thương thế của Kế Ngôn không nhẹ, phải tĩnh dưỡng thật tốt một thời gian.
Thời gian lên Thánh Sơn là nửa tháng sau, trong khoảng thời gian này đủ để Kế Ngôn khôi phục không ít.
Sau khi trở về, Kế Ngôn liền đi chữa trị thương thế.
Mặc dù thương tổn nặng, nhưng đều trong phạm vi có thể khống chế.
Lữ Thiếu Khanh không bận tâm đến Kế Ngôn, từ khi bắt đầu bước vào con đường tu hành, thời gian Kế Ngôn bị thương còn nhiều hơn thời gian không bị thương.
Bị thương nhiều thành quen rồi, khôi phục cũng lợi hại hơn người thường một chút.
Lữ Thiếu Khanh trở lại nơi ở của mình, quát lên Vô Khâu kiếm và Mặc Quân kiếm: “Kiềm chế một chút, đừng chạy xa quá.”
Vung tay lên, mây mù trắng xóa dâng lên, Lữ Thiếu Khanh một lần nữa tiến vào không gian Thời Quang trong giới chỉ.
Sau khi đi vào, Lữ Thiếu Khanh nhìn lướt qua, không có gì đặc biệt cả.
Hắn chào hỏi quan tài: “Đại lão!”
Sau đó hắn một lần nữa lấy ra sáu mươi vạn linh thạch, dựa theo vật giá hiện tại, hắn có thể nhận được năm năm tu luyện.
Trước khi hắn bỏ vào, Lữ Thiếu Khanh nghiêm túc nói với quan tài: “Đừng giở trò đấy, nâng giá lung tung là ta với ngươi không xong đâu!”
Lữ Thiếu Khanh trong lòng quyết tâm, cái đồ quỷ ngươi bây giờ mà còn dám tăng giá, ta nhất định phải đập nát cái giường của ngươi.
Nhưng lần này thật sự không hề nảy sinh bất kỳ vấn đề nào, sau khi tiêu xong sáu mươi vạn linh thạch thì nhận được năm năm tu luyện.
Lữ Thiếu Khanh ngồi xuống, móc ra một cái mâm tròn còn lớn hơn mặt hắn.
Hắn nâng lên trong tay, một cảm giác nặng trĩu ập đến, toàn thân nó tỏa ra ánh sáng trắng nhạt, bên ngoài là từng đạo hoa văn xoắn ốc hội tụ thành một vòng xoáy trắng xóa.
Trên mỗi đạo hoa văn xoắn ốc là vô số vòng xoáy nhỏ bé.
Mặc dù nó đứng yên bất động, nhưng nhìn chằm chằm vào vòng xoáy sẽ có cảm giác như linh hồn bị hút vào.
Xuyên Giới bàn, món pháp khí lục phẩm duy nhất trong tay Lữ Thiếu Khanh.
Là pháp khí hắn cướp được từ tay Liễu Xích đại năng Yêu giới.
Lữ Thiếu Khanh định bỏ chút thời gian thu phục Xuyên Giới bàn.
Kế Ngôn gây ra huyên náo lớn đến vậy ở chỗ này, hấp dẫn rất nhiều ánh mắt từ người Thánh địa, trở thành thần tượng non trẻ.
Hắn có dự cảm, cứ tiếp tục thế này, sau một thời gian nữa, bọn họ sẽ rất nguy hiểm.
Khi lên tới Thánh Sơn, tìm được sư muội phải lập tức rời đi.
Mà Xuyên Giới bàn chính là lựa chọn đầu tiên của hắn.
Nếu Xuyên Giới bàn không thành công, hắn chỉ có thể nghĩ biện pháp khác.
Xuyên Giới bàn trong tay hắn khẽ lay động, như một con thỏ nhỏ muốn chạy trốn, truyền ra một luồng cảm xúc không phục.
Lữ Thiếu Khanh như vuốt ve mỹ nữ, nhẹ nhàng vuốt ve Xuyên Giới bàn, ngọt ngào, dịu dàng nói: “Ngoan, nghe lời, sống chung với ta nhé. Ăn sung mặc sướng, sau này còn gả vợ cho ngươi nữa. Đi theo con chim già kia thì có ý nghĩa gì? Con chim già ấy vừa nhìn đã biết không phải kẻ hiểu phong tình, đi theo lão thì chỉ có ấm ức cho ngươi thôi. Nào, nhận ta làm chủ, sống cùng với ta...”
Lữ Thiếu Khanh nói hết lời, nước bọt bắn đầy mặt ngoài Xuyên Giới bàn nhưng Xuyên Giới bàn chẳng những không nhận hắn làm chủ, ngược lại truyền đến một luồng ý niệm khinh miệt.
Đại khái ý là: loại gà yếu ớt như ngươi mà xứng để ta nhận làm chủ nhân sao?
Lữ Thiếu Khanh giận tái mặt, gõ lên Xuyên Giới bàn hỏi lại một lần nữa: “Có nhận ta làm chủ không?”
Xuyên Giới bàn dứt khoát dừng lại, như thể khinh thường không thèm nói chuyện với Lữ Thiếu Khanh.