Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 945: Mục 946

STT 945: CHƯƠNG 945: NGƯƠI LÀ NAM HAY LÀ NỮ

Đến tuổi phản nghịch rồi sao?

Vậy thì ta sẽ đánh cho ngươi hết cái tuổi phản nghịch này luôn.

Để ngươi biết ai mới là lão đại.

Từng cú đánh liên tiếp giáng xuống, tiếng vỗ mông chan chát vang vọng khắp không gian trắng xóa.

Âm thanh giòn giã cùng tiếng rên rỉ của Khí linh vang vọng đi thật xa.

Sau khi đánh mông hơn trăm cái, Lữ Thiếu Khanh cũng cảm thấy hơi choáng váng, hụt hơi, tiêu hao khá nhiều.

Lữ Thiếu Khanh quyết định nghỉ ngơi một hồi, nhấc Khí linh lên, hỏi: “Phục chưa?”

Ánh mắt Khí linh hung tợn nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh, nhưng trong mắt đã rưng rưng nước.

Lữ Thiếu Khanh rất hài lòng, đánh đến ta cũng choáng váng rồi, nếu ngươi còn không khóc thì ta biết giấu mặt vào đâu?

“Nhân loại đáng ghét, ngươi đừng mong khuất phục ta.” Đến nước này, Khí linh rất muốn khóc, nhưng nó vẫn kiên cường, dáng vẻ thà chết không chịu khuất phục.

Dù sao, thân là Khí linh lục phẩm, không có chút kiêu ngạo nào thì sao xứng danh Khí linh lục phẩm?

Gương mặt hơi béo của Khí linh tràn đầy vẻ không phục: “Ngươi có gan thì buông ta ra, để ta ‘thu thập’ ngươi một trận!”

Trong lúc bị Lữ Thiếu Khanh đánh đòn, nó không ngừng phản kích, nhưng chẳng hề có chút hiệu quả nào.

Khí linh khó hiểu. Dù sao nó cũng là Khí linh lục phẩm, tuy không am hiểu chiến đấu, nhưng cũng không đến nỗi yếu ớt đến vậy chứ?

Chỉ là một Nguyên Anh kỳ mà nó không giải quyết được, còn bị đè ra đánh ư?

Thật vô lý!

Chắc chắn có vấn đề ở đâu đó.

Lữ Thiếu Khanh nhìn chằm chằm nó, không ngừng cười khì khì. Gương mặt nhỏ nhắn có vài phần đáng yêu, hắn không kìm được đưa tay bóp một cái.

“A, y như người thật, chơi vui thật đấy!”

“Đáng, đáng ghét!” Khí linh giận tím mặt, chỉ hận không thể chém kẻ trước mắt thành muôn mảnh, đánh thành tro bụi.

Coi ta là cái gì chứ?

Coi ta là trẻ con sao?

Lúc ta sinh ra linh trí, không biết ngươi còn ở nơi nào đâu.

“Đáng chết, đừng đụng vào ta, nếu không ta với ngươi không xong đâu!” Khí linh chỉ vào Lữ Thiếu Khanh gầm thét. Thấy Lữ Thiếu Khanh không nghe mà còn dám vươn tay qua, nó cuống quýt cả lên.

Trong tình thế cấp bách, nó há to miệng cắn.

“Móa nó!” Lữ Thiếu Khanh rụt tay về, nhấc nó lại gần một chút: “Ngươi là chó à?”

Khí linh giương nanh múa vuốt, hệt như một con mèo nhỏ, phẫn nộ kêu: “Nhân loại đáng chết, ta và ngươi không đội trời chung!”

“Đừng kêu nữa!” Dường như Lữ Thiếu Khanh nhớ ra điều gì đó, hắn nâng Khí linh lên cao một chút, còn xoay một vòng tròn rồi mới hỏi: “Ngươi là nam hay là nữ?”

Dù là Khí linh, nó cũng hơi sững sờ.

Vấn đề này, nó phải trả lời thế nào đây?

Nó là Khí linh, không phải nhân loại thực sự.

Khí linh cũng phân nam nữ sao?

Khí linh lúc này vô cùng khinh bỉ Lữ Thiếu Khanh, dùng ánh mắt như nhìn đồ ngu mà nhìn hắn: “Tên ngu xuẩn!”

Nó nhìn Lữ Thiếu Khanh cười lạnh không thôi. Nếu đã không cách nào đánh bại Lữ Thiếu Khanh, vậy thì cứ khinh bỉ hắn.

Nhân loại ngu xuẩn, không có kiến thức.

Kẻ không có kiến thức mà còn muốn làm chủ nhân của ta?

“Khí linh không có giới tính, biết không hả, tên ngu xuẩn!”

Không ngờ, sau khi nó nói xong, Lữ Thiếu Khanh cũng dùng ánh mắt đó nhìn lại nó.

“Ngươi nhìn cái gì? Tên ngu xuẩn!”

Lữ Thiếu Khanh thử hỏi: “Ngươi thật sự là Khí linh lục phẩm?”

Lồng ngực Khí linh nhấp nhô, sự kiêu ngạo của Khí linh lục phẩm dũng mãnh tuôn trào: “Nói nhảm, không thể giả được!”

“Giả.” Lữ Thiếu Khanh đưa ra kết luận: “Ngươi là đồ giả. Khí linh phân nam nữ, ngươi lại không biết ư?”

Sau đó hắn tóm nó đặt trước mặt, hai mắt trừng trừng nhìn nó, hung tợn nói: “Nói, ngươi giấu tiểu bảo bối Khí linh Xuyên Giới bàn ở đâu? Nói ra đi, nếu không ta đánh chết ngươi!”

“Nói đùa cái gì vậy?” Khí linh không tin, tựa như nghe được chuyện cười lớn: “Khí linh còn phân nam nữ ư?”

“Ngươi từng gặp Khí linh sao? Nhân loại vô tri!” Khí linh lại một lần nữa khinh bỉ Lữ Thiếu Khanh.

Đùa à, Khí linh vốn trung tính, phân nam nữ cái quái gì chứ!

“Không có kiến thức, chắc chắn ngươi là hàng giả, trả hàng thật lại cho ta!” Lữ Thiếu Khanh hung ác uy hiếp Khí linh: “Nếu không ta lột quần của ngươi!”

Khí linh giận dữ: “Ngươi dám ư?”

Mặc dù không phân biệt nam nữ, nhưng xấu hổ vẫn phải có chứ.

“Có cái gì mà không dám?” Lữ Thiếu Khanh lúc này định kéo quần nó.

“Ta muốn xem xem ngươi có đang nói láo không.”

Khí linh bị dọa sợ, nó chưa từng thấy kẻ nào vô sỉ như vậy, nó hét ầm lên: “Từ, từ từ, có, có chuyện gì từ từ nói...”

Khí linh sợ đến tái mặt, nó không ngờ kẻ trước mắt lại vô sỉ đến vậy.

Chuyện lột quần mà cũng dám làm.

Từ khi nó sinh ra linh trí đến giờ, đây là lần đầu tiên nó gặp kẻ vô sỉ như vậy.

Nó muốn ngăn cản, nhưng lại chỉ giãy dụa phí công.

Mắt thấy Lữ Thiếu Khanh đã bắt lấy quần của mình, nó một lần nữa thét lên: “Ngươi dám cởi quần của ta, ta và ngươi sẽ đồng quy vu tận!”

Hai tay nó giữ chặt lấy quần mình, vẻ mặt tràn đầy kinh hoàng.

Bị lột quần, mặt mũi này còn có thể giữ được nữa sao?

Mặc dù tất cả mọi người đều ở trạng thái linh thể, cũng không có ai khác nhìn thấy, nhưng mối sỉ nhục bị lột quần sẽ không biến mất.

Lữ Thiếu Khanh nhìn khí tức trên người Khí linh có gì đó không đúng nên chậm lại, lại bóp gương mặt nó một cái: “Ngươi nói ngươi không phân giới tính, để ta nhìn chút có chết đâu.”

Không chết được nhưng sống không bằng chết!

“Nằm, nằm mơ!” Lần đầu tiên Khí linh lộ ra vẻ kiên định, thề có chết cũng phải bất khuất.

Nhưng nó nghĩ lại, sợ Lữ Thiếu Khanh sẽ cởi quần nó thật, vẻ mặt nó thả lỏng ra, ngữ khí cũng chậm dần, ý đồ thuyết phục Lữ Thiếu Khanh: “Khí linh không phân giới tính, không thể nào phân chia nam nữ.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!