Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 946: Chương 946: Lão đại thần bí cũng muốn thò một chân vào

STT 946: CHƯƠNG 946: LÃO ĐẠI THẦN BÍ CŨNG MUỐN THÒ MỘT CHÂN...

Lữ Thiếu Khanh không hề tin, nếu vậy, Vô Khâu và Mặc Quân thì sao?

Cả hai đều là nam, hắn còn từng búng vào 'tiểu đệ' của Mặc Quân rồi cơ mà.

Cái khí linh lục phẩm này chẳng phải là hàng lởm đấy chứ?

Dựa theo phẩm cấp, khí linh của Xuyên Giới bàn cao hơn Vô Khâu và Mặc Quân một phẩm cấp.

Hơn nữa nó còn già như vậy, đáng lẽ phải có kiến thức rộng hơn mới phải.

Thấy Lữ Thiếu Khanh lại nhìn mình bằng ánh mắt khó chịu đó, khí linh liền lạnh lùng hỏi: “Ánh mắt ngươi là có ý gì?”

“Là ánh mắt nhìn hàng lởm đấy. Ta cảm thấy ngươi có lẽ là hàng lởm, hàng giả, khí linh Xuyên Giới bàn thật đang ở đâu?”

Khí linh cười ha ha một tiếng, giận quá hóa cười: “Ngươi không tin ta ư?”

Lữ Thiếu Khanh đàng hoàng nói: “Ta đã từng thấy khí linh có giới tính rồi, cho nên, ta cảm thấy ngươi đang nói láo.”

“Ta không tin, ngươi bảo nó đến cho ta nhìn thử.” Khí linh vẫn không tin, nó sống lâu như vậy, còn chưa từng gặp khí linh nào phân biệt nam nữ.

Lữ Thiếu Khanh nhún vai: “Nó không ở đây, đi chơi rồi.”

Khí linh cười lạnh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy khinh bỉ, tựa như một học bá nhìn kẻ dốt nát: “Nói dối cũng phải nói cho khéo một chút, đừng đứng đây khoác lác nữa. Nhân loại, đúng là thứ dối trá!”

Lữ Thiếu Khanh không tức giận: “Hay là thế này, đợi sau khi ra ngoài ta cho ngươi nhìn thấy khí linh có giới tính rồi thì ngươi phải lập tức nhận ta làm chủ, thế nào? Ngược lại, ta sẽ trả lại tự do cho ngươi.”

Khí linh trong lòng động đậy, nhưng lại sợ sẽ có âm mưu gì.

Thấy nó do dự, Lữ Thiếu Khanh liền thêm lời uy hiếp: “Ta đã nể mặt ngươi lắm rồi đấy. Nếu ngươi còn không thức thời, ta sẽ cởi quần ngươi ra. Nếu còn không đồng ý, ta sẽ giết chết ngươi, đổi lại khí linh mới!”

Lực uy hiếp cực lớn, có vẻ Lữ Thiếu Khanh không nói đùa.

Cuối cùng khí linh đồng ý.

“Được, ta đồng ý. Nếu ngươi không có khí linh phân biệt nam nữ thì ngươi phải tuân thủ lời hứa trả tự do cho ta.”

“Đương nhiên, Lữ Thiếu Khanh ta là người thế nào chứ? Đại trượng phu nhất ngôn cửu đỉnh mà! Nào, ngươi thề đi, nếu không ta không an lòng...”

“Vì sao ta phải thề còn ngươi không thề?”

“Ngươi không phải đại trượng phu.”

Ý thức của Lữ Thiếu Khanh trở về với bản thể, trên mặt cười tủm tỉm, vỗ nhẹ Xuyên Giới bàn trong tay: “Cứ chờ xem.”

Xuyên Giới bàn thề xong thì không chạy thoát nữa rồi.

Trong lòng Lữ Thiếu Khanh phấn chấn, thu Xuyên Giới bàn lại, cảm thấy vô cùng tự tin.

Hừ, đến lúc đó nếu đánh không lại, chỉ cần Xuyên Giới bàn mở ra là hắn sẽ lập tức trốn mất.

Nghĩ thôi cũng thấy đắc ý.

Lữ Thiếu Khanh thở dài một tiếng, vẻ mặt thỏa mãn: “Tìm được sư muội ngốc nghếch rồi, chỉ cần Xuyên Giới bàn mở ra là ta sẽ về nhà nằm ườn, những ngày tháng thần tiên ơi, chờ ta nhé...”

Điều Lữ Thiếu Khanh cần làm tiếp theo là tăng cảnh giới của mình trước.

“Thời gian năm năm, ngủ thôi cũng có thể lên cảnh giới tầng sáu nhỉ?”

Lữ Thiếu Khanh nói thầm, tiếp đó bắt đầu tu luyện.

Lữ Thiếu Khanh nhắm mắt tu luyện, linh lực xung quanh tụ lại, linh lực nồng đậm hóa thành những làn mây mù trắng xóa, bao phủ Lữ Thiếu Khanh bên trong.

Đợi sau khi Lữ Thiếu Khanh rơi vào trạng thái tu luyện, bóng dáng nữ nhân lại một lần nữa xuất hiện trên quan tài.

Nàng ta nhìn Lữ Thiếu Khanh, vẫy tay.

Xuyên Giới bàn được Lữ Thiếu Khanh cất kỹ liền rơi xuống bàn ngọc.

Xuyên Giới bàn ban đầu còn lớn hơn mặt Lữ Thiếu Khanh, sau khi rơi xuống bàn ngọc thì lại biến thành nhỏ hơn cả quan tài.

Nữ nhân nhìn chằm chằm Xuyên Giới bàn rồi lại vẫy tay, khí linh Xuyên Giới bàn dưới hình hài tiểu nam hài liền xuất hiện.

Nó mơ màng nhìn quanh, theo bản năng nói: “Không phải bảo chờ sao? Tại sao...”

Nhưng nó nhanh chóng ý thức được có gì đó không ổn, ngẩng đầu lên thì thấy nữ nhân lơ lửng trên quan tài đang nhìn nó chằm chằm.

Khí linh vốn muốn mở miệng, nhưng chỉ vừa đối diện với ánh mắt của nữ nhân, nó như thể nhìn thấy thiên địa sơ khai, vạn vật sinh ra, rồi lại nhìn thấy vô số ngôi sao va chạm, thần ma đầy trời rơi xuống, vô số thế giới hủy diệt, vạn vật đều tiêu vong.

Chỉ trong nháy mắt, khí linh cảm thấy bản thân như đã đi qua vô số thế kỷ.

Sau khi nó lấy lại tinh thần thì run rẩy, thậm chí không duy trì được hình thái của bản thân nữa.

Nó run rẩy quỳ gối trên Xuyên Giới bàn, không dám ngẩng đầu nhìn nữ nhân thêm nữa, lắp ba lắp bắp nói: “Tiền, tiền bối...”

Móa, tên nhân loại đáng ghét kia chết rồi sao?

Bị tồn tại kinh khủng trước mắt đánh chết rồi à?

Đáng đời, nhưng, ta cũng thê thảm quá.

Rơi vào trong tay loại tồn tại như thế này, muốn phản kháng cũng không được.

Ánh mắt nữ nhân đổ dồn lên người khí linh, cơ thể khí linh càng run rẩy dữ dội hơn.

Nó cảm thấy như có một ngọn núi khổng lồ đè nặng lên người mình, có thể bị ép thành bánh thịt bất cứ lúc nào.

“Về sau, ta chính là chủ nhân của ngươi.” Giọng của nữ nhân phiêu diêu, hư ảo, trống rỗng vô cùng, tựa như tiên nhân.

Khí linh ngẩng đầu lên, không thể nào, một đại lão như thế này lại để ý đến một tiểu nhân vật như ta ư?

Nhưng, nó chỉ dám nhìn thoáng qua chứ không dám nhìn thêm lần thứ hai.

Uy áp trên người nữ nhân quá cường đại, nhìn nhiều, nó sẽ vỡ vụn mất.

Mặc dù không rõ vì sao đại lão lại coi trọng mình, nhưng đối với nó mà nói, nó không có quyền lựa chọn.

Nó không dám nói không, ngoan ngoãn dâng bản nguyên ra, muốn ký kết khế ước với nữ nhân.

Đồng thời trong lòng cũng mơ hồ có vài phần chờ mong và hưng phấn.

Có thể đi theo tồn tại cường đại như vậy tuyệt đối là một chuyện tốt.

Tuy nhiên nữ nhân không hạ ấn ký lên người nó mà chỉ thản nhiên nói: “Ngươi nhận hắn làm chủ, nhưng ta ra lệnh cho ngươi, ngươi nhất định phải phục tùng.”

Âm thanh quanh quẩn trong không trung...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!