Từ gia ở thành Huyền Vũ, kinh doanh tơ lụa và vải vóc, tọa ủng vạn mẫu ruộng dâu và ruộng bông, là phú hào một phương.
Thiên kim tiểu thư Từ gia là Từ Thiên Thiên, ở toàn bộ thành Huyền Vũ đều là đại mỹ nhân hàng đầu, cầm kỳ thi họa tinh thông mọi thứ. Không chỉ ở thành Huyền Vũ, dù cho ở toàn bộ giới danh viện quận Nộ Giang đều nổi tiếng.
Nàng từ năm 15 tuổi bắt đầu giúp cha xử lý công việc kinh doanh, thông minh tháo vát, hơn nữa còn kết giao với rất nhiều thiên kim tiểu thư của quan to quý tộc, giúp Từ gia từ một gia đình thương nhân thuận lợi sáp nhập vào giới thượng lưu quận Nộ Giang.
Một thiên kim tiểu thư tập hợp cả sắc đẹp, tài hoa và phú quý như vậy, là người tình trong mộng mà vô số thanh niên tuấn kiệt ngày đêm tơ tưởng. Cho dù là kén rể tới nhà cũng vạn lần không tới phiên kẻ ngu dốt không chịu nổi như Trầm Lãng. Mặc dù hắn dáng dấp phi thường tuấn mỹ nhưng giữa hắn và Từ Thiên Thiên là một trời một vực, mãi mãi cũng không có khả năng ở cùng một chỗ, bình thường Từ Thiên Thiên thậm chí nhìn cũng sẽ không thèm liếc hắn một cái.
Nhưng không ai từng nghĩ tới, một năm trước Từ Thiên Thiên chợt phát bệnh nặng, Từ tài chủ tìm khắp tất cả đại phu xung quanh đều trị không hết, chỉ lát nữa là hương tiêu ngọc nát.
Lúc này, có một phương sĩ tìm được Từ gia chủ, nói Từ Thiên Thiên căn bản không phải bị bệnh, mà là trúng tà. Muốn cứu con gái ông ta chỉ có một biện pháp, đó chính là thành thân xung hỉ, đem vận rủi cùng tà khí chuyển dời sang người con rể ở rể này.
Từ gia chủ đương nhiên không tin cái này, nhưng Từ Thiên Thiên sắp không xong rồi, chỉ có thể còn nước còn tát, công khai chiêu rể cho Từ Thiên Thiên ở toàn bộ quận Nộ Giang. Nếu như là trước kia, vô số thanh niên tuấn kiệt chỉ sợ sẽ đánh vỡ đầu để tranh đoạt mối nhân duyên này. Coi như Từ Thiên Thiên sắp chết, dù cho hướng về phía bạc triệu gia tài của Từ gia, cũng có vô số người cạnh tranh làm chàng rể này.
Giấy không thể gói được lửa, chuyện Từ gia chiêu rể là để xung hỉ cho Từ Thiên Thiên, là để dời đi tà khí vẫn bị lan truyền ra ngoài.
Mỹ nhân cùng kim tệ ai cũng yêu, nhưng mạng nhỏ vẫn quan trọng hơn. Chuyện dời đi tà khí đương nhiên khiến người ta sợ hãi, những thanh niên tuấn kiệt từng ngày đêm tơ tưởng Từ Thiên Thiên kia, từng người e sợ tránh không kịp, không có một ai nguyện ý tới cửa.
Mà Trầm Lãng - đứa trẻ đần độn của dị giới này, hai năm trước trong lúc vô tình gặp qua Từ Thiên Thiên một lần, từ đó nhớ mãi không quên.
Các thanh niên tuấn kiệt khác có thể chỉ là mến mộ Từ Thiên Thiên, mà Trầm Lãng thì hoàn toàn coi nàng như thần linh. Tựa như Forrest trong phim "Forrest Gump" si mê Jenny vậy.
Từ khi bị học đường đuổi về nhà, hắn ngày ngày vẽ vời trên nền đất bùn, đa số đều là đang vẽ dung mạo Từ Thiên Thiên.
Khi hắn nghe được Từ Thiên Thiên mắc bệnh nặng, cần nam nhân kết hôn xung hỉ để dời đi tà khí, hắn không chút do dự vọt tới Từ gia, nói hắn nguyện ý cưới Từ Thiên Thiên để xung hỉ, hơn nữa hoàn toàn không thương lượng với cha mẹ.
Cha mẹ cùng em trai đương nhiên không muốn, trực tiếp vọt tới Từ gia ngăn cản tất cả, nhưng đã quá muộn, Trầm Lãng đã cùng Từ Thiên Thiên đang hôn mê chỉ còn một hơi thở bái đường thành thân. Coi như như thế, cha mẹ em trai cũng muốn kiên trì đem Trầm Lãng về nhà, kết quả bị người Từ gia đánh đuổi ra ngoài.
Khi đó, quản gia Từ phủ cho cha Trầm Vạn 50 kim tệ, nhưng trực tiếp bị cha ném trở lại, ông nói tuyệt đối sẽ không cầm số tiền bán con này.
Cứ như vậy, Trầm Lãng trở thành người ở rể của Từ gia.
Một tiểu tử nghèo nông thôn dáng dấp tuấn mỹ nhưng IQ thấp kém, bước vào gia đình hào phú.
Đương nhiên, Trầm Lãng làm con rể Từ gia hoàn toàn không phải vì vinh hoa phú quý, chỉ là vì cứu vớt người tình trong mộng Từ Thiên Thiên, dù cho chuyện thành thân xung hỉ dời đi tà khí nghe vào hoàn toàn là lời nói vô căn cứ.
Nhưng chuyện ly kỳ đã xảy ra, sau khi thành thân, Từ Thiên Thiên dĩ nhiên thật sự khôi phục khỏe mạnh, hơn nữa trở nên càng thêm xinh đẹp động lòng người.
Điều này làm cho trên dưới Từ gia không dám tin, mừng rỡ như điên.
Trầm Lãng không có bất kỳ ý tứ kể công nào, mỗi ngày vẫn như cũ ở trong tiểu viện của mình đọc sách, vẽ vời.
Thái độ của Từ gia đối với hắn cũng trở nên có chút phức tạp. Từ Thiên Thiên khỏi bệnh bọn họ đương nhiên vui vẻ, nhưng Trầm Lãng dù sao cũng là một tiểu tử nghèo vừa ngu xuẩn vừa quê mùa, ngay cả đầu ngón tay của Từ Thiên Thiên cũng không xứng.
Vì vậy những lời bàn ra tán vào của đám nô bộc tỳ nữ Từ gia càng ngày càng nhiều, cái gì mà cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, cái gì mà tiểu tử nghèo si tâm vọng tưởng... thường xuyên vang lên bên tai, ánh mắt khinh bỉ của đám nô tài nhìn Trầm Lãng cũng càng ngày càng rõ ràng.
Cơm canh đưa tới cũng càng ngày càng kém, ngay từ đầu là cơm nguội, về sau đơn giản biến thành cơm thiu. Trầm Lãng tuy xuất thân bần hàn, nhưng từ nhỏ đến lớn được cha mẹ cưng chiều, ở Từ gia hào phú này ăn uống ngược lại không bằng ở quê nhà.
Không chỉ có như thế, hắn còn bị người đuổi xuống phòng chứa củi ở, ngay cả một cái giường lớn cũng không có, trực tiếp trải chiếu nằm dưới đất.
Trầm Lãng trí lực thấp, làm người ngu dốt thuần lương, chắc chắn sẽ không mách lẻo, thậm chí cũng sẽ không oán giận. Bị người bắt nạt, chỉ biết yên lặng thừa nhận.
Về sau Từ Thiên Thiên phát hiện, đại phát lôi đình, hạ lệnh trách phạt khắt khe đám nô bộc đã ngược đãi Trầm Lãng, mỗi người đều bị quất mười mấy roi. Đồng thời trước mặt mọi người tuyên bố, về sau nếu có người dám bắt nạt Trầm Lãng nữa, liền trực tiếp trục xuất khỏi Từ gia.
Vì vậy Trầm Lãng lại được trở về tiểu viện hoa lệ ở, hơn nữa thức ăn mỗi ngày đều vô cùng tốt, thậm chí cách mỗi một hai ngày Từ Thiên Thiên đều sẽ đến nói chuyện với hắn. Mấy ngày nay đối với Trầm Lãng mà nói hoàn toàn giống như thần tiên.
Mặc dù thành thân mấy tháng qua, đừng nói cùng giường chung gối, hắn ngay cả một đầu ngón tay của thê tử Từ Thiên Thiên cũng chưa chạm qua. Nhưng chỉ cần có thể thường xuyên nhìn thấy nàng, nghe được giọng nói của nàng, Trầm Lãng liền đã vô cùng thỏa mãn hạnh phúc.
Nhưng ngay nửa tháng trước, Trầm Lãng bỗng nhiên mắc bệnh nặng. Từ Thiên Thiên tìm nhiều danh y cho hắn đều trị không hết, thậm chí không biết là bệnh gì, hắn mỗi một ngày đều trở nên suy yếu, trở nên hấp hối.
Cho đến hôm nay, hắn trực tiếp qua đời, lúc này mới khiến linh hồn Trầm Lãng từ Trái Đất xuyên qua chiếm cứ thân thể này.
Cho nên, cuộc đời ngắn ngủi của hắn hoàn toàn là một bi kịch triệt đầu triệt đuôi, hơn nữa còn là một bi kịch ngu xuẩn!
...
Trầm Lãng nội tâm thở dài một tiếng.
Ngay sau đó, hắn phát hiện trong đầu mình ngoại trừ ký ức của hai người, vẫn còn có những vật khác.
Những thứ tràn ngập thần kỳ huyền diệu, hắn không khỏi ngưng tụ tinh thần, muốn tìm tòi kết quả trong đầu.
Mà đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.
"Cái phế vật này sắp chết rồi, hắn cũng thật biết chống đỡ, dĩ nhiên chống đỡ được nhiều ngày như vậy mới chết!"
"Chết mới tốt, đỡ làm lỡ dở tiểu thư nhà chúng ta."
"Đúng vậy a, một tên phế vật hoàn toàn không có ưu điểm gì như thế, lại còn là một tiểu tử nghèo hèn hạ, còn cuồng vọng cưới thiên kim tiểu thư nhà chúng ta, cái mạng hèn của hắn làm sao chịu nổi phúc phần này? Quả nhiên là tổn thọ."
"Chẳng qua coi như hắn đã chết cũng đáng, tiểu thư của chúng ta là nhân vật như tiên trên trời, mỗi ngày đều ân cần hỏi han, chăm sóc hắn."
"Tiểu thư của chúng ta chính là thiện tâm, giống như kẻ đầu óc có bệnh này, dĩ nhiên mỗi ngày có thể cùng hắn trò chuyện nửa canh giờ."
Từ Thiên Thiên đã từng hạ lệnh, bất kỳ người nào không được bắt nạt Trầm Lãng, nếu không thì trực tiếp trục xuất khỏi Từ gia. Cho nên trước đó những nô bộc tỳ nữ này cũng không dám châm chọc Trầm Lãng như thế, chỉ bất quá mấy ngày nay mắt thấy Trầm Lãng sắp chết đến nơi, cho nên gan bọn họ lại dần dần lớn lên.
Mấy tên nô bộc tỳ nữ này một bên châm biếm, một bên mở cửa. Cách mỗi nửa canh giờ, các nàng sẽ vào một lần để kiểm tra thân thể Trầm Lãng.
"Hắn tắt thở chưa!" Vào cửa xong, một tỳ nữ bịt mũi nói.
Ngay giây tiếp theo, tỳ nữ này phát ra một tiếng thét kinh hãi, không dám tin nhìn Trầm Lãng.
Hơn nửa canh giờ trước nàng vừa tới xem qua, Trầm Lãng rõ ràng đã hơi thở mong manh, vẻ mặt tử khí, hiện tại chẳng những không chết, ngược lại ngồi thẳng trên giường, mặc dù thân thể suy yếu, nhưng lại có chút tinh thần sáng láng.
"Ngươi, ngươi chưa chết?" Tỳ nữ buột miệng thốt ra.
"Đúng vậy, ta chưa chết." Trầm Lãng nói.
Vài tên nô bộc kinh ngạc nhìn chằm chằm mặt hắn, hồi lâu sau tỳ nữ cầm đầu mới nói: "Nhanh đi báo cho lão gia, đi báo cho tiểu thư, Trầm Lãng chưa chết."
Sau đó, đám nô bộc tỳ nữ vội vã chạy ra ngoài.