Khoảng một khắc đồng hồ sau, một đại phu bước vào, do Từ quản gia dẫn tới.
Hắn vạch mắt Trầm Lãng ra xem, lại bắt mạch cho hắn, hồi lâu sau kinh ngạc nói: "Thực sự là kỳ quái, bệnh nặng như vậy, chỉ lát nữa là chết rồi, dĩ nhiên mạc danh kỳ diệu lại khỏi!"
Quản gia bên cạnh nói: "Lý đại phu, thân thể Trầm Lãng xác định là khỏi rồi chứ?"
"Khỏi rồi, không có nguy hiểm đến tính mạng." Lý đại phu nói.
Từ quản gia cũng cười nói: "Lý đại phu quả nhiên y thuật cao minh, diệu thủ hồi xuân."
Lý đại phu do dự một chút, nói: "Lão hủ... đây cũng là trùng hợp."
Từ quản gia nói: "Trầm Lãng, ngươi nghỉ ngơi cho khỏe."
Sau đó, hắn mang theo Lý đại phu rời khỏi phòng.
Trầm Lãng từ trên giường bước xuống, đứng trước gương cẩn thận ngắm nhìn bản thân hoàn toàn mới.
Thực sự là phi thường tuấn mỹ, mặc dù rất suy yếu, thế nhưng tràn đầy hơi thở thanh xuân.
Không chỉ có như thế, Trầm Lãng trước kia tuy đẹp trai nhưng ánh mắt dại ra, biểu tình ngu dốt, nhìn qua cũng không có bao nhiêu mị lực, cứ như một bức tượng điêu khắc ngớ ngẩn.
Mà Trầm Lãng bây giờ, hai mắt tràn đầy linh khí, biểu tình trên mặt sinh động thâm thúy, so với trước kia hoàn toàn là một trời một vực.
Trọng sinh thật tốt!
Đứng trước gương ngắm nửa tiếng đồng hồ, sau đó Trầm Lãng ngồi xuống trước bàn, cầm một quyển sách lên tinh tế quan sát.
Đương nhiên, hắn lúc này không phải đang đọc sách, chỉ là làm bộ làm tịch.
Bởi vì, hắn đang suy tư một vấn đề, trong đầu hắn rốt cuộc có thêm cái gì?
Ngoại trừ ký ức của hai Trầm Lãng, còn có những vật khác, hắn không khỏi tìm kiếm trong đầu.
Sau đó, hắn kinh ngạc phát hiện trong đầu dĩ nhiên xuất hiện hình ảnh hệ thống máy vi tính.
Cái này... cái này quá thần kỳ.
Màn hình này nhìn rất quen mắt, hoàn toàn là cái Laptop Alienware kia, bên trong chứa đầy các loại tài liệu, sách vở, trò chơi, phim ảnh vân vân.
Ở Trái Đất hiện đại, Trầm Lãng mỗi ngày đều phẫu thuật, cuộc sống phi thường khô khan. Hơn nữa ở Châu Phi rất nhiều nơi mạng internet rất kém, Trầm Lãng không thể không tải lượng lớn sách vở, tài liệu vào ổ cứng, có thể nói chiếc máy tính này đã bầu bạn với Trầm Lãng phần lớn thời gian nhàn rỗi.
Ở trong đầu, Trầm Lãng tùy tiện mở ra một quyển sách, một bộ phim, một trò chơi trong máy tính, dĩ nhiên hoàn toàn thông suốt.
Cái này quá thần kỳ, cả chiếc Laptop Alienware đều chui vào trong đầu hắn.
Không chỉ có như thế!
Trầm Lãng còn có một loại cảm giác phi thường khác thường, không phải ở đầu óc, mà là ở đôi mắt.
Vì vậy, hắn nỗ lực ngưng tụ tinh thần vào hai mắt, chuyện càng thêm thần kỳ đã xảy ra.
Tất cả hình ảnh trước mắt Trầm Lãng đều thay đổi, không còn là thế giới mà mắt thường nhìn thấy nữa.
Hắn có thể nhìn thấy cây kéo bên trong ngăn kéo, có thể nhìn thấy nước trong bình hoa, có thể nhìn thấy rễ cây dưới chậu cảnh.
Không sai, hắn có thể thấu thị!
Đương nhiên, đây không phải là loại thấu thị nhìn xuyên quần áo phụ nữ trong tiểu thuyết đô thị, mà là thấu thị X-quang.
Thật giống như máy X-quang trong bệnh viện, có thể nhìn thấu gân mạch và lục phủ ngũ tạng của cơ thể người, cũng như máy quét an ninh ở nhà ga, có thể cách một lớp vali nhìn thấy đồ vật bên trong.
Sau đó Trầm Lãng nhớ tới, lúc đó quả bom nổ bên cạnh hắn, nổ nát không chỉ là thân thể hắn, còn có một chiếc máy X-quang và một chiếc Laptop.
Hiện tại, chúng nó dĩ nhiên cùng Trầm Lãng xuyên việt rồi, cái này... đây thật là quá thần kỳ a.
Bất quá, hẳn không có thứ khác cùng xuyên qua chứ?!
Đúng lúc này, cửa phòng bị mở ra, một trận hương thơm ập tới, sau đó một giọng nói ôn nhu mê người vang lên.
"Trầm Lãng, chàng thật sự khỏi rồi, thiếp thân thật sự rất vui mừng!"
Trầm Lãng không khỏi quay đầu nhìn lại.
Đầu tiên, hắn thấy là một bộ khung xương mảnh khảnh, gân mạch, còn có lục phủ ngũ tạng, bởi vì hắn đang ở trong tầm nhìn thấu thị X-quang.
Trong nháy mắt, thị giác X-quang lui đi, khôi phục thị giác bình thường.
Sau đó, Trầm Lãng nhìn thấy một mỹ nhân uyển chuyển hàm xúc.
Quả nhiên là ngàn dặm mới tìm được một, khuôn mặt trái xoan tinh xảo này, thật phảng phất như mỹ nhân trong tranh. Tư thái yểu điệu này, tăng một phần thì mập, giảm một phần thì gầy. Làn da như mỡ đông, vô cùng mịn màng.
Thảo nào toàn bộ thanh niên tuấn kiệt quận Nộ Giang đều trở nên si mê, nhan sắc, tư thái, khí chất của người phụ nữ này không chỗ nào không tuyệt diệu.
Thảo nào Trầm Lãng trước kia nhìn thoáng qua liền trở nên si mê, thậm chí vì cứu mạng nàng mà nguyện ý hy sinh chính mình.
Nàng không chỉ có khuôn mặt đẹp vạn người có một, lại khí chất ưu nhã, cả người tràn ngập vẻ điềm tĩnh và phong độ trí thức. Hoàn toàn không giống con gái nhà thương nhân, càng giống như con gái quý tộc có bề dày lịch sử.
Nữ tử này đương nhiên chính là thê tử của Trầm Lãng - Từ Thiên Thiên.
Nhìn thấy Trầm Lãng cái nhìn đầu tiên, Từ Thiên Thiên hơi kinh ngạc, hơi có chút ngỡ ngàng, bởi vì nàng phát hiện Trầm Lãng đã thay đổi. Khuôn mặt vẫn là khuôn mặt đó, thế nhưng tinh thần và khí chất phảng phất có chút bất đồng.
Nàng đi tới trước mặt Trầm Lãng ngồi xuống, eo hông tạo ra đường cong mê người.
"Trầm Lãng chàng đã khỏe, thực sự là cát nhân tự có thiên tướng." Từ Thiên Thiên nhu hòa nói.
"Ừm." Trầm Lãng đáp.
Từ Thiên Thiên trầm mặc chốc lát, lại nói: "Mấy ngày nay cha mẹ chàng đã tới nhà nhiều lần, bọn họ phi thường nhớ mong lo lắng cho chàng. Mẹ chàng thậm chí mấy lần quỳ gối trước mặt ta, thỉnh cầu đưa chàng trả lại cho bà ấy, thực sự là đáng thương tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ."
"Ừm." Trầm Lãng trong nháy mắt nghe được ẩn ý, bất quá hắn vẫn giả bộ phi thường chất phác, làm cho Từ Thiên Thiên cảm thấy tình huống vừa rồi lần đầu tiên nhìn thấy Trầm Lãng chỉ là ảo giác.
Nhìn thấy Trầm Lãng phản ứng chậm chạp như vậy, Từ Thiên Thiên không khỏi có chút khó xử. Những lời này nếu nói với người thông minh, đối phương sớm đã nghe hiểu, nhưng trước mắt cái tên Trầm Lãng này hoàn toàn là một kẻ ngu xuẩn kém cỏi, đối với mấy lời này không có chút phản ứng nào, điều này làm cho nàng lập tức cũng không biết mở miệng thế nào.
"Rầm!"
Đúng lúc này, cửa phòng bị dùng sức đẩy ra, một nam tử mặc cẩm y oai hùng hết sức trực tiếp đi vào, đi tới sau lưng Từ Thiên Thiên hôn lên tóc nàng một cái, cười khẩy nói: "Đây là một tên não tàn, nàng nói với hắn uyển chuyển như thế hắn làm sao có thể nghe hiểu?"
Sau đó, hắn dùng ánh mắt ngạo mạn khinh thường nhìn về phía Trầm Lãng, nói: "Ta tên là Trương Tấn. Ngươi dĩ nhiên không chết, cái này rất tốt, như vậy ngươi có thể cút xéo, trở về cái rãnh nước bẩn ở quê nhà ngươi đi."
Trầm Lãng không khỏi nhìn về phía vị Trương Tấn oai hùng bất phàm này, trên mặt không có quá nhiều biểu tình, thậm chí ánh mắt cũng không có bao nhiêu cảm xúc.
Trương Tấn nói: "Ngay cả lời này đều nghe không hiểu? Vậy ta nói lại cho rõ ràng một chút. Ngươi cái tên thất học này ở rể Từ gia vốn là để xung hỉ, hiện tại thân thể Thiên Thiên đã khỏi rồi, ngươi ngay cả một đầu ngón tay của nàng cũng không xứng, cho nên ngươi bị trục xuất khỏi Từ gia. Từ nay về sau Thiên Thiên cùng ngươi không có nửa điểm quan hệ, bởi vì nàng sắp gả cho ta, hiểu chưa?"
Trầm Lãng không khỏi đưa mắt nhìn về phía Từ Thiên Thiên, người phụ nữ hoàn mỹ vẫn luôn phi thường ôn nhu trong ký ức.
Ánh mắt Từ Thiên Thiên hơi có chút ảo não, tình huống trước mắt như thế này vi phạm hình tượng hoàn mỹ của nàng. Nàng vốn muốn dùng một phương pháp yên bình hơn để đoạn tuyệt quan hệ phu thê với Trầm Lãng, nhưng ai ngờ Trương Tấn trực tiếp toạc móng heo.
Mắt Trầm Lãng thủy chung chăm chú vào khuôn mặt xinh đẹp của Từ Thiên Thiên, phảng phất muốn từ nơi nàng đạt được một đáp án xác định.
Hít sâu một hơi, Từ Thiên Thiên ôn nhu nói: "Trầm Lãng, chàng rất thiện lương, thế nhưng phi thường xin lỗi, giữa chúng ta không thích hợp."
Trầm Lãng không có phản ứng.
Từ Thiên Thiên nói: "Cha mẹ chàng phi thường nhớ mong chàng, luôn khẩn cầu chúng ta đem con trai trả lại cho bà ấy, cho nên chàng về nhà cùng cha mẹ đoàn tụ cũng tốt."
Trầm Lãng như trước nhìn chằm chằm nàng, không nói một câu.
Từ Thiên Thiên trong lòng có chút nổi giận, tên Trầm Lãng trước mắt này dĩ nhiên ngu đần như thế, nàng nói đều đã rõ ràng như vậy rồi mà.
"Hừ!" Bên cạnh, vị công tử quyền quý Trương Tấn hơi không kiên nhẫn, hừ lạnh một tiếng.
Từ Thiên Thiên hơi lấy lòng nhìn hắn một cái, sau đó giọng nói thoáng lạnh lùng hơn một chút: "Trầm Lãng, phi thường cảm kích tình cảm của chàng đối với ta. Nhưng chúng ta thật sự không thích hợp, cho nên chàng hãy về nhà đi, từ hôm nay về sau chúng ta không còn là vợ chồng nữa."
Trầm Lãng nhìn Từ Thiên Thiên, lại liếc nhìn Trương Tấn, nở nụ cười nói: "Được, ta về nhà."
Trương Tấn cười khẩy nói: "Ngươi cái tên ngu si này, đúng là hết thuốc chữa."
Sau đó, hắn ôm eo thon của Từ Thiên Thiên đi ra khỏi phòng.
"Trong vòng nửa canh giờ, cút khỏi Từ gia, nếu không hậu quả tự gánh." Trương Tấn lạnh giọng nói, sau đó nghênh ngang rời đi.
...