Virtus's Reader
Sư Tôn Của Ta Siêu Vô Địch

Chương 184: CHƯƠNG 183: ĐÔNG LY ĐẠI LỤC, MỘ CŨ ANH HÙNG

Đông Ly đại lục.

Một vùng đất chìm trong khói lửa chiến tranh.

Theo các ghi chép, vùng đất này từ xưa đến nay đã khai sinh ra ít nhất mấy ngàn quốc gia, sau bao lần chia cắt rồi hợp nhất, cuối cùng hình thành nên cục diện bốn đại đế quốc đứng đầu như hiện tại.

Vốn dĩ còn có một đế quốc thứ năm, thậm chí còn được mệnh danh là mạnh nhất, nhưng nay đã hoàn toàn diệt vong, quốc thổ bị chia cắt sạch sẽ.

Không sai.

Đó chính là Đại Thương đế quốc do tiền bối của Thương Thiếu Nham thành lập.

Đây từng là một quốc gia cường đại không thể địch nổi, vậy mà từ đỉnh cao đến lúc suy tàn, dường như chỉ diễn ra trong nháy mắt.

Năm đó khi còn tu luyện, Thẩm Thiên Thu đã từng đến Đông Ly đại lục. Khi ấy, quan hệ giữa các quốc gia vẫn còn tương đối hòa bình, dù thỉnh thoảng có chiến tranh nhưng cũng chỉ là những xung đột quy mô nhỏ. Bây giờ quay trở lại, đâu đâu cũng là chiến trường, đâu đâu cũng là khói lửa.

"Sư tôn."

Tống Ngưng Nhi nói: "Nhiều nạn dân quá."

Bọn họ cưỡi Tuyết Long bay lượn trên không, có thể nhìn thấy trên mặt đất hoang vu bên dưới có vô số nạn dân không chốn nương thân. Vì thiếu thốn lương thực, ai nấy đều gầy gò, vàng vọt.

Thẩm Thiên Thu cảm khái: "Kẻ bề trên phát động chiến tranh, người chịu khổ vẫn là bá tánh."

"Rắc!"

Thương Thiếu Nham siết chặt nắm đấm.

Ngay từ khi đặt chân lên Đông Ly đại lục, những chuyện cũ đã ùa về trong lòng hắn. Bây giờ lại thấy nhiều nạn dân như vậy, cơn phẫn nộ trong lòng càng dâng lên đến cực điểm.

Hắn cúi đầu hỏi: "Làm thế nào mới có thể thay đổi được hiện trạng này?"

"Thống nhất Đông Ly đại lục." Thẩm Thiên Thu đáp.

"Khó lắm."

Lưu Vân Tử lắc đầu: "Từ xưa đến nay, chưa một ai làm được."

"Sư tôn," Thương Thiếu Nham hỏi, "giết hết những kẻ cầm đầu gây chiến là được chứ ạ?"

"Lòng tham quyền lực của con người là vô đáy. Hôm nay con giết vài kẻ gây chiến, sau này sẽ còn có hàng ngàn, hàng vạn kẻ khác xuất hiện." Thẩm Thiên Thu nói: "Biện pháp tốt nhất là thành lập một thể chế đại nhất thống, dân chúng mới có thể an cư lạc nghiệp."

". . ."

Thương Thiếu Nham im lặng.

"Lão đệ," Lưu Vân Tử cười nói, "hay là đệ dựng một nước ở Đông Ly đại lục này đi, rồi phong ta làm Thừa tướng hoặc Đại tướng quân."

"Xì!"

Thẩm Thiên Thu liếc mắt: "Với trình của lão ca, nhiều lắm chỉ làm mã phu được thôi."

Lưu Vân Tử cạn lời: "Ta kém cỏi đến thế sao?"

"Hiểu binh pháp không?"

"Không."

"Hiểu nội chính không?"

"Không."

"Hiểu kinh tế không?"

"Không."

"Cái gì cũng không hiểu, lấy tư cách gì làm Thừa tướng, lấy tư cách gì làm Đại tướng quân."

Lưu Vân Tử mặt già đỏ bừng: "Vậy làm một võ tướng xông pha trận mạc thì được chứ?"

"Miễn cưỡng cũng tạm." Thẩm Thiên Thu đáp.

". . ."

Mọi người cạn lời.

Tiền bối Lưu Vân Tử là cường giả cấp cao nhất của Nguyệt Linh giới đấy, để ngài ấy làm một võ tướng xông pha trận mạc, đừng nói là thống nhất Đông Ly đại lục, mà thống nhất cả Nguyệt Linh giới cũng chẳng thành vấn đề!

Thẩm Thiên Thu không tán gẫu nữa, ánh mắt khóa chặt vào cột sáng nối liền trời đất ở phía xa, nói: "Hình như ở gần Thiết Ưng thành."

Nghe đến ba chữ "Thiết Ưng thành", vẻ mặt Thương Thiếu Nham lộ rõ sự thống khổ.

Nơi đó từng thuộc về Đại Thương đế quốc, sau này lại trở thành một thành trì của Đại Càn đế quốc, hơn nữa...

"Haiz," Lưu Vân Tử cảm khái, "Hoắc tướng quân chính là đã tử trận tại Thiết Ưng thành."

"Đúng vậy."

Ánh mắt Thẩm Thiên Thu tràn ngập vẻ kính nể.

Là vị tướng quân nổi danh nhất Đông Ly đại lục, Hoắc Thiên Khải được người đời vô cùng kính trọng.

Chỉ tiếc rằng, mạnh như một vị Chiến Thần, ông cũng không thể xoay chuyển càn khôn, cuối cùng bị vạn tiễn xuyên tâm mà chết bên ngoài thành Thiết Ưng.

Ngay cả một người không màng thế sự như Lưu Vân Tử cũng từng nghe danh vị tướng quân này. Dù thực lực hay bối phận của cả hai cách biệt rất xa, nhưng mỗi khi nhắc đến Hoắc Thiên Khải, ông cũng bất giác giơ ngón tay cái tán thưởng.

Nhân tài kiệt xuất.

Danh bất hư truyền.

". . ." Thương Thiếu Nham càng thêm đau khổ.

Cái chết của Hoắc tướng quân trên sa trường là do sự chỉ huy bất tài của hoàng thất Đại Thương gây nên.

"Thiếu Nham,"

Thẩm Thiên Thu an ủi, "đừng tự trách mình nữa."

Lưu Vân Tử nhận ra vị nhị đồ đệ này từ lúc đến Đông Ly đại lục đã có chút khác thường, bèn truyền âm hỏi: "Lão đệ, tình hình thế nào vậy?"

"Hắn là hậu duệ của Đại Thương." Thẩm Thiên Thu đáp.

"Thì ra là vậy."

Lưu Vân Tử nói: "Năm đó hoàng thất Đại Thương liên tiếp phạm sai lầm, cuối cùng dẫn đến việc Hoắc tướng quân tử trận ở Thiết Ưng thành. Thân là hậu duệ, trong lòng nó chắc cũng chẳng dễ chịu gì."

Đâu chỉ không dễ chịu, mà quả thực là sống không bằng chết.

Năm đó, chỉ cần tổ tiên của hắn có chỉ số IQ online một chút thôi, thì đã không phạm phải sai lầm như vậy, đã không hại chết Hoắc tướng quân. Đại Thương đế quốc sụp đổ, chính là bị hủy trong tay người một nhà!

Càng nghĩ, càng thấy uất nghẹn.

"Vút!"

"Vút!"

Trên bầu trời Đông Ly đại lục, từng đạo lưu quang lướt qua với tốc độ cực nhanh.

Đó là các cường giả đến từ khắp mọi thế lực. Không giống nhóm người Thẩm Thiên Thu còn đang ung dung trò chuyện, họ đều tập trung phi hành, cố gắng đến khu vực có dị tượng nhanh nhất có thể.

"Thật náo nhiệt." Lưu Vân Tử cười nói.

Thẩm Thiên Thu chẳng thèm để ý đến họ. Lúc này, hắn càng quan tâm đến Chúng Thần Điện hơn: Rốt cuộc bọn chúng sẽ phái đến bao nhiêu cường giả? Có đủ để làm sạc dự phòng không nhỉ?

Lục Hợp Chỉnh Hình Trận ở hình thái thứ ba cần một nguồn năng lượng khổng lồ hơn nhiều mới có thể vận hành bình thường, bắt một tên Chấp Hành Quan chắc chắn là không đủ.

Ví như Ma Công Tử Lận Cẩm Nam bị bắt trước đây, thực lực cũng chỉ mới ở bước thứ ba, rõ ràng không thể đáp ứng nhu cầu. Mấy tên như Hiệp Sĩ hay Ẩn Sĩ thì lại rất thích hợp, dù sao cũng đã đạt tới bước thứ tư.

"Vút!"

"Vút!"

Đang suy nghĩ, mấy đạo lưu quang với thanh thế cực lớn từ xa bay tới, tỏa ra luồng năng lượng dao động khiến các võ giả bình thường phải nghẹt thở.

"Khủng khiếp thật!"

"Những người vừa bay qua chắc chắn là cường giả đỉnh cấp!"

Các võ giả đi đường kinh hãi thốt lên.

"Lão đệ," Lưu Vân Tử vội nói, "những kẻ vừa bay qua, nhìn trang phục thì hình như là người của Chúng Thần Điện."

"Ừm."

Thẩm Thiên Thu gật đầu.

Trong lòng lại mừng như điên.

Bốn đạo lưu quang bay qua đều có thực lực ở bước thứ tư, trong đó có cả Hiệp Sĩ và Ẩn Sĩ. Quả nhiên, dị tượng kinh thiên đã dụ được đám sạc dự phòng này ra ngoài!

"Hửm?"

Lúc này, Thẩm Thiên Thu phát hiện phía sau còn có hai đạo lưu quang nữa bay tới, một trong số đó chính là "người quen cũ" Lận Cẩm Nam. Hắn bèn cười nói: "Đi đâu cũng gặp được, xem ra chúng ta có duyên thật đấy."

Tất nhiên, "người quen cũ" là cách nói của Thẩm Thiên Thu thôi.

Còn Lận Cẩm Nam, lần đầu thì bị đánh lén một trận tơi bời, sau đó hai lần làm sạc dự phòng đều ngơ ngác từ đầu đến cuối, hoàn toàn không biết mặt mũi Thẩm Thiên Thu ra sao.

Haiz.

Đúng là số phận bi thảm.

...

Cách Thiết Ưng thành mười dặm về phía ngoại ô, có một khu mộ địa rộng vài chục mẫu.

Một tấm mộ bia cao lớn đứng sừng sững giữa núi rừng, trên đó khắc bảy chữ lớn: "Mộ Tướng quân Hoắc Thiên Khải".

Trước đây.

Bất kể là phàm nhân hay võ giả, hễ đi ngang qua nơi này đều sẽ lộ vẻ kính nể, thậm chí không kìm được mà cúi đầu hành lễ.

Còn bây giờ.

Ở khu vực cách mộ địa vài chục dặm, cột sáng phóng thẳng lên trời, nối liền đất và mây, vô số cường giả tụ hội về đó, không một ai ngoảnh đầu lại nhìn nơi này dù chỉ một lần.

Anh hùng rồi sẽ bị lãng quên.

Chỉ có chí bảo và cơ duyên là lưu truyền mãi mãi.

Thẩm Thiên Thu không đuổi theo đến khu vực có dị tượng, mà đáp xuống trước mộ của Hoắc tướng quân, đặt một vò rượu xuống rồi cười nói: "Hoắc tướng quân, ta lại đến thăm ngài đây."

Chữ "lại" này, chứng tỏ hắn đã từng đến đây.

"Đại Hắc Thiên Chiến Kích của ngài đã tìm được người thừa kế thích hợp. Chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ kế thừa niềm tin của ngài, tỏa sáng rực rỡ trên mảnh đất Đông Ly này." Nói rồi, Thẩm Thiên Thu nâng vò rượu lên, rưới xuống đất.

Lưu Vân Tử hiếm khi nghiêm túc, đứng bên cạnh không nói một lời.

Lãnh Tinh Tuyền và những người khác cũng cúi đầu, dù sao đây cũng là nơi an nghỉ của Hoắc tướng quân, không thể thất lễ.

Cũng may Thiết Đại Trụ đã được đưa đến Long Uyên đại lục, nếu hắn mà ở đây, có lẽ phong cách đã chuyển sang... cảnh gặm mộ bia rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!