"Phù!"
Thương Thiếu Nham quỳ rạp trước mộ bia của Tướng quân Hoắc, nước mắt không sao kìm được.
Tướng quân Hoắc Thiên Khải tuy là thần tử, nhưng đã bảo vệ cho Đại Thương đế quốc hơn trăm năm. Thân là hậu duệ của Thương gia, cái quỳ này của hắn là lẽ đương nhiên.
Huống chi.
Nước đã mất, còn phân biệt quân thần làm gì nữa.
"Nhị sư huynh." Tống Ngưng Nhi định đến an ủi, nhưng bị Thẩm Thiên Thu ngăn lại: "Nam nhi khóc một chút cũng không phải là tội."
Tuy không thể thấu hiểu hết nỗi đau và sự thương tâm của nhị đồ đệ, nhưng y có thể lý giải.
"Sư tôn."
Thương Thiếu Nham đứng dậy, lau khô nước mắt, siết chặt nắm đấm nói: "Con sẽ kế thừa tín niệm của Tướng quân Hoắc, sẽ để cho bá tánh được an cư lạc nghiệp!"
Thẩm Thiên Thu nói: "Con đường này rất khó đi."
"Đồ nhi sẽ không bỏ cuộc!"
Trở lại đại lục Đông Ly, tâm cảnh của Thương Thiếu Nham đã có nhiều thay đổi.
"Con có thể làm được, bởi vì..." Thẩm Thiên Thu nói: "Con là đồ nhi của vi sư."
Lời này nếu đổi lại là người khác nói, Lưu Vân Tử đã sớm khịt mũi coi thường. Duy chỉ có Thẩm lão đệ nói ra, chẳng những không có cảm giác khoe khoang, ngược lại còn đầy khí chất.
Thẩm Thiên Thu nhìn về phía khu vực có luồng sáng vút tận trời ở đằng xa, nói: "Lão ca, chúng ta qua đó duy trì trật tự, không thể để bọn họ quấy rầy giấc ngủ ngàn thu của Tướng quân Hoắc."
"Hiểu rồi."
Lưu Vân Tử liền bay qua.
...
Tại khu vực dị tượng xuất hiện, vầng sáng ban đầu chỉ rộng vài trượng đã dần lan ra hơn mười trượng. Các võ giả lần lượt kéo đến, bàn tán xôn xao.
"Chư vị."
Lúc này, Đầu Đà của phân bộ Chúng Thần Điện cất cao giọng nói: "Lần dị tượng này, Chúng Thần Điện chúng ta thế tất phải đoạt được. Kẻ nào muốn tranh, trước hết hãy tự lượng sức mình đi."
Đây là lời uy hiếp trắng trợn!
Các thế lực khác giận nhưng không dám nói.
Lần trước ở đại lục Nam Hoang có khoáng mạch xuất hiện, Chúng Thần Điện cũng đã phong tỏa. Lần này có chí bảo cơ duyên, lẽ nào chúng cũng muốn độc chiếm?
"Đương nhiên."
Đầu Đà nói: "Thiên tài địa bảo, người có duyên ắt sẽ có được. Về phần duyên phận, Chúng Thần Điện chúng ta trước nay vẫn luôn rất tốt."
Tốt cái con khỉ!
Toàn là dựa vào thực lực để cướp trắng!
Chúng Thần Điện tuy bá đạo, nhưng thực ra cũng phù hợp với quy tắc cá lớn nuốt cá bé. Dù sao, bất kể là khoáng mạch hay cơ duyên hiện tại, cướp được mới là thực lực.
Đổi lại là bất kỳ thế lực nào ở đây, chỉ cần có thực lực như họ, chắc chắn cũng sẽ chiếm làm của riêng.
Nói trắng ra là.
Thực lực quyết định tất cả.
Cái gọi là "người có duyên sẽ có được" chẳng qua chỉ là lời tự an ủi của kẻ yếu mà thôi.
Thấy đám đông không nói một lời, Đầu Đà lập tức vênh mặt đắc ý.
Lần trước giám sát tiệm đan dược của Chúng Thần Điện, hắn đã lỗ vốn không ít, lần này nếu có thể đoạt được chí bảo cơ duyên, chắc là có thể lấy công chuộc tội.
"..."
Đứng bên cạnh, Lận Cẩm Nam rất bực bội.
Hễ có chuyện tốt là y như rằng rơi vào tay gã này, còn mình thì chỉ là một thằng làm công quèn.
"Hừ."
Lúc này, Tước Sĩ, người lần đầu lộ diện, lạnh lùng nói: "Cảnh cáo trước, bất cứ kẻ nào dám nhúng chàm cơ duyên mà Chúng Thần Điện đã nhắm trúng, kết cục sẽ vô cùng thê thảm."
Đầu Đà còn nói uyển chuyển.
Gã này thì nói thẳng toẹt ra.
Các thế lực từ khắp nơi lặn lội tới đây, đương nhiên sẽ không dễ dàng rời đi. Thậm chí họ còn đang suy tính, cứ chờ xem sao, nếu chí bảo thật sự phi phàm, dù có đắc tội với Chúng Thần Điện cũng phải tranh một phen!
"Ồ."
Đột nhiên, một tiếng cười lạnh không mấy hòa hợp vang lên: "Các hạ khẩu khí thật không nhỏ."
Mọi người vội nhìn sang, liền thấy trên bầu trời phía xa, một lão giả áo xanh đang đứng sừng sững. Vóc người tuy không cao lớn, nhưng khí thế lại rất mạnh.
"Là Lão nhân áo xanh!" Có người kinh ngạc thốt lên.
"Ồ?" Tước Sĩ cười khẩy: "Hóa ra là Thái Thượng trưởng lão của Thanh Lam Thánh Tông, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu!"
Thanh Lam Thánh Tông.
Một tông môn nhất phẩm của Nguyệt Linh Giới.
Tông môn này thế lực hùng hậu, địa vị trên giang hồ còn cao hơn cả Băng Tuyết Thánh Cung.
Dị tượng lần này lại có thể kinh động đến cả Thái Thượng trưởng lão của Thanh Lam Thánh Tông, rất nhiều thế lực nhỏ và tán tu lập tức nhận ra, e là đến một ngụm canh mình cũng không húp được.
"Ha ha ha!"
Tiếng cười lớn vang lên, mọi người lại ngẩng đầu, ở một hướng khác trên bầu trời, một lão giả áo đen dần hiện ra, ánh mắt sắc như dao, sau lưng còn đeo một thanh đại đao.
"Trọng Đao!"
"Mã Lão Ngũ!"
Có người nhận ra vị cường giả đã thành danh từ lâu, được xếp vào chuẩn bậc một này.
"Lão phu rất đồng ý với lời của Chúng Thần Điện ban nãy." Mã Lão Ngũ nói: "Đã là chí bảo xuất thế, ai muốn tranh đoạt thì cũng phải tự lượng sức mình."
"..."
Sắc mặt Đầu Đà trở nên khó coi.
Đầu tiên là Thái Thượng trưởng lão của một tông môn nhất phẩm, bây giờ lại thêm một tán tu cường giả thành danh đã lâu, chí bảo lần này đã thu hút không ít cao thủ.
Đúng là không ít.
Còn có rất nhiều cao thủ hàng đầu đang ẩn mình trong bóng tối.
Một là không tiện lộ diện, hai là định cướp được bảo vật rồi đi ngay.
Giờ phút này, tại nơi dị tượng bùng lên, không khí trở nên vô cùng ngột ngạt. Nhiều võ giả cấp thấp không chịu nổi, đành tự giác lùi lại, hy vọng lát nữa sẽ không bị vạ lây.
"Hừ!"
Tước Sĩ không hề sợ hãi, cười lạnh nói: "Nếu các ngươi đều có ý định tranh đoạt, đến lúc đó cứ xem bản lĩnh của ai hơn ai." Vừa nói, hắn vừa ra hiệu cho mấy chấp hành quan khác, rõ ràng đã chuẩn bị cho một cuộc chém giết.
Thực lực của Lão nhân áo xanh và Trọng Đao Mã Lão Ngũ đều không thua kém hắn và mấy chấp hành quan khác, cho nên cuộc tranh đoạt chí bảo lần này chắc chắn sẽ rất tốn công tốn sức.
"Vút!"
Lúc này, hàn khí tràn tới, trong lúc mọi người đang run rẩy, Mộc Oanh Ca chân đạp tuyết bay, phiêu nhiên hạ xuống.
"Cung chủ Băng Tuyết Thánh Cung!"
Hay lắm!
Càng lúc càng náo nhiệt!
Ở Nguyệt Linh Giới, cứ cách một khoảng thời gian lại có dị tượng xuất hiện, nhưng giống như lần này, kinh động trực tiếp đến hai tông môn nhất phẩm cùng các cường giả tiền bối đã thành danh từ lâu thì đúng là hiếm thấy!
"..."
Sắc mặt của Hiệp Sĩ và Ẩn Sĩ khó coi vô cùng, dù sao họ từng thua dưới tay Mộc Oanh Ca, hơn nữa còn là thua một cách toàn diện từ võ học đến chí bảo.
"Ha ha."
Trọng Đao Mã Lão Ngũ cười lớn: "Mộc nha đầu, ngày ngươi tiếp nhận vị trí tông chủ, lão phu đang rèn luyện ở Tinh Vân Hải, không thể tự mình đến chúc mừng, đừng để bụng nhé."
Mộc Oanh Ca thản nhiên nói: "Người không tới, nhưng lễ vật phải đến chứ."
Mã Lão Ngũ lập tức lúng túng.
"Đương nhiên."
Mộc Oanh Ca nói tiếp: "Bây giờ bổ sung cũng được."
"..." Mã Lão Ngũ không chỉ xấu hổ, mà biểu cảm cũng đặc sắc vô cùng.
"Khụ khụ!"
Lão ho khan hai tiếng: "Chuyện ở đây xong, sẽ nói đến chuyện lễ vật sau."
"Bản cung sẽ nhớ kỹ." Mộc Oanh Ca nói: "Nếu không đưa, ta sẽ đích thân đến quý phủ bái phỏng."
"..."
Vì một món quà mà đến mức đó sao!
"Hừ."
Tước Sĩ hừ lạnh: "Các ngươi lặn lội từ xa tới đây, chắc chắn sẽ phải về tay không thôi."
Mặc dù có hai tông môn nhất phẩm và một tán tu đỉnh cấp, nhưng Chúng Thần Điện vẫn quyết tâm đoạt được chí bảo.
"Chư vị."
Lúc này, Lưu Vân Tử cuối cùng cũng xuất hiện. Ông đứng giữa không trung, chắp tay sau lưng, nói: "Đối diện là nơi an nghỉ của Tướng quân Hoắc, mọi người nể mặt lão phu, giải tán cả đi, được không?"
"Trời ơi, là tiền bối Lưu Vân Tử!"
"Ngài ấy... xuất quan rồi sao?"
Thái Thượng trưởng lão của Thanh Lam Thánh Tông, Trọng Đao Mã Lão Ngũ, hay thậm chí là cung chủ Băng Tuyết Thánh Cung vừa tới, đều không đủ để khiến các võ giả chấn động. Duy chỉ có sự xuất hiện của Lưu Vân Tử mới thật sự là một cơn địa chấn.
Dù sao đây cũng là đại lão hàng đầu chỉ đứng sau Thẩm truyền kỳ mà!
Tước Sĩ vốn đang rất vênh váo, khi thấy Lưu Vân Tử, cả khuôn mặt lập tức xoắn lại như cái bánh quai chèo, thầm nghĩ: "Sao ông ta cũng tới đây?"
"..."
Mã Lão Ngũ thức thời nói: "Đại lão đã tới, chúng ta chẳng ai tranh được đâu."
"Ai."
Lão nhân áo xanh nói: "Chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
Nói rồi, lập tức rời đi.
Là một cường giả đỉnh phong của Bước Thứ Tư, thực lực mạnh nhất đương thời, mặt mũi này nhất định phải cho.
Các cường giả ẩn mình trong bóng tối cũng lần lượt rút lui. Họ dám đối đầu với Chúng Thần Điện, chứ không dám đối đầu với Lưu Vân Tử, vì thực lực hoàn toàn bị nghiền ép.
Mấy chấp hành quan vô cùng khó xử.
Cấp trên đã hạ tử lệnh, phải đoạt được cơ duyên chí bảo này.
Nhưng bây giờ Lưu Vân Tử đã ra mặt, mình còn phải cố chấp hoàn thành nhiệm vụ sao?
"Sướng thật!"
Lận Cẩm Nam thầm nghĩ.
Lần này người phụ trách cướp chí bảo là Đầu Đà, nếu thành công, không chỉ có thể lấy công chuộc tội mà biết đâu còn được thăng chức tăng lương. Bây giờ có đại năng xuất hiện, chắc chắn là không thể hoàn thành nhiệm vụ rồi.
May quá!
May mà chí bảo không xuất hiện ở đại lục Nam Hoang, nếu không thì mình lại bị xử phạt nữa rồi.
Lần trước có khoáng mạch xuất hiện, vì không đoạt được nên hắn đã bị tổng bộ ghi một lỗi nặng, đến nay vẫn không ngóc đầu lên được trong giới chấp hành quan.
"Sao nào?"
Lưu Vân Tử thấy bọn họ vẫn đứng yên tại chỗ, lạnh mặt nói: "Không định nể mặt lão phu sao?"
"Hú!"
Một luồng khí thế bùng nổ, trời long đất lở.
"..." Mấy chấp hành quan ở đó lập tức cảm thấy áp lực cực lớn, thầm nghĩ: "Không hoàn thành nhiệm vụ thì chỉ bị phạt, còn không nể mặt người này thì chắc chắn phải chết."
"Cáo từ!"
Tức thì, người của Chúng Thần Điện nhanh chóng rời đi.
Quyết định này rất chính xác, dù sao về mặt thực lực, Lưu Vân Tử một mình một cõi.
"Ta có cần đi không?" Mộc Oanh Ca hỏi.
"Đệ muội có thể ở lại." Vẻ uy nghiêm trên mặt Lưu Vân Tử lập tức được thay bằng nụ cười.
"Phu quân ta đâu rồi?"
Mộc Oanh Ca tức giận hỏi, dù sao nàng cũng vừa nghe Tống Ngưng Nhi kể rằng, gã này đã rủ Thẩm Thiên Thu đến một vị diện khác để đi uống rượu hoa.
"Lão đệ..." Lưu Vân Tử ngơ ngác: "Phải ha, người đâu rồi?"
Hắn nhớ rất rõ, mình vừa bay từ khu mộ tới thì Thẩm Thiên Thu cũng theo sau, sao giờ lại không thấy người đâu? Chắc là sợ lộ thân phận nên đã ẩn mình vào chỗ tối rồi?
Đoán đúng rồi.
Thẩm Thiên Thu lúc này đúng là đang ẩn mình trong bóng tối.
Nhưng không phải vì sợ lộ thân phận, mà là đang bám theo sau đám chấp hành quan của Chúng Thần Điện, chờ thời cơ ra tay.
...
"Chết tiệt!"
Trên đường đi, Đầu Đà tức giận nói: "Con vịt đến miệng còn để bay mất!"
"Ai mà ngờ được Lưu Vân Tử sẽ xuất hiện chứ!" Tước Sĩ cũng rất bực bội.
"Ai."
Lạc Sĩ lắc đầu: "Chúng ta tuyệt không phải là đối thủ của người này, cấp trên chắc sẽ thông cảm thôi."
Mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Không phải họ không muốn cướp cơ duyên, mà là kẻ xuất hiện quá mạnh, nếu liều mạng thì chắc chắn không có kết cục tốt.
"Lận lão đệ." Lúc này, Tước Sĩ đi đến bên cạnh Lận Cẩm Nam, cười nói: "Nghe nói gần đây ngươi biến mất một cách khó hiểu hai lần, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"
"..."
Lận Cẩm Nam thầm rủa: "Xát muối vào vết thương!"
Là chấp hành quan của đại lục Nam Hoang, việc hắn đột nhiên biến mất mấy ngày chắc chắn đã được báo cáo lên cấp trên, và nội dung báo cáo là: núi Cổ Hoa thần bí khó lường, việc truy bắt tàn dư của Thương gia xin được tạm hoãn.
Tổng bộ đã phê chuẩn.
Vì vậy, trong khoảng thời gian này Lận Cẩm Nam cũng không cử thêm người đi tìm Thương Thiếu Nham nữa.
Đương nhiên, chuyện này đã lan truyền trong tổng bộ, và nhiều người đã bàn tán.
"Ai."
Lận Cẩm Nam nói: "Lần đầu tiên đến núi Cổ Hoa, còn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra thì bị nhốt trong một trận pháp nào đó, lần thứ hai..." Nói đến đây, hắn méo mặt như muốn khóc: "Chỉ cảm thấy một cơn gió thổi qua, rồi lại mơ màng bị nhốt vào trong trận pháp."
Lẽ ra, Tước Sĩ nên hùa theo một tiếng, nhưng giờ phút này lại im lặng lạ thường.
"Ai."
Lận Cẩm Nam lắc đầu, nói: "Sống không bằng chết..."
Hắn vừa quay người lại, cả người liền sững sờ tại chỗ, bởi vì Đầu Đà, Tước Sĩ, Hiệp Sĩ, Ẩn Sĩ, Lạc Sĩ cả năm người đã biến mất không một tăm hơi, chỉ còn nghe thấy tiếng gió "vù vù" truyền đến.
"Đại nhân..." Lê Nô kinh hãi: "Bọn họ... đâu cả rồi!"
"A a a!"
Đột nhiên, Lận Cẩm Nam thét lên một tiếng thất thanh, sau đó lè lưỡi méo miệng, chạy loạn xạ giữa núi rừng hoang vắng. Có thể thấy, bóng ma trong lòng hắn đã bị cơn gió kia khơi dậy.
Haiz.
Thật đáng thương thay.