Ba ngàn thế giới.
Cùng tồn tại trong một hệ thống vũ trụ.
Vì thế, nó rộng lớn vô ngần, mênh mông vô hạn.
Vũ trụ bao la cũng là nơi ẩn náu tự nhiên của rất nhiều kẻ.
Ví như hải tặc, chúng không được các vị diện dung thứ, nên chỉ có thể ẩn mình trong bóng tối, thậm chí không ngừng thay đổi căn cứ, muốn bắt được chúng là vô cùng khó khăn.
"Vút!"
Một vệt sáng xẹt qua.
Đó là một chiếc phi thuyền loại nhỏ, tốc độ cực nhanh.
Lâm Độc Long ngồi trong khoang điều khiển, nhìn những thiên thạch lướt qua ngoài cửa sổ, ánh mắt lóe lên vẻ tức giận.
Dẫn theo thủ hạ đến Vạn Kiều Giới cướp bóc, cuối cùng lại rơi vào kết cục toàn quân bị diệt, đúng là thê thảm.
"Tiền bối."
Lâm Độc Long nói: "Chúng ta đã trốn ra ngoài rồi, vì sao người vẫn mày chau mặt ủ thế?"
Chấn Lôi Tử cau mày nói: "Không ổn, có gì đó không đúng."
Hai người vốn bị giam trong nhà lao của Khuynh Thành, đã lợi dụng lúc lính canh đổi gác để thừa cơ trốn thoát.
Vượt ngục thành công.
Lẽ ra phải vui mừng mới đúng.
Thế nhưng, Chấn Lôi Tử luôn cảm thấy mọi chuyện có hơi đơn giản, thậm chí sau khi thoát khỏi nhà tù, họ còn tìm được một chiếc phi thuyền loại nhỏ có thể điều khiển được.
"Tiền bối quá lo xa rồi." Lâm Độc Long nói: "Vạn Kiều Giới suy cho cùng cũng là thế giới do đàn bà làm chủ, đúng là loại tóc dài não ngắn, làm sao nghĩ đến chuyện chúng ta sẽ vượt ngục chứ."
"Haiz."
Chấn Lôi Tử nói: "Hy vọng là vậy."
Hắn không hề lơi lỏng cảnh giác, trong lúc phi thuyền di chuyển, hắn luôn phóng thích linh niệm để dò xét phía sau, nhưng không thu được kết quả gì, lúc này mới thầm nghĩ: "Mình lo lắng thái quá rồi sao?"
"Hoặc cũng có thể."
Lâm Độc Long lại nói: "Chủ nhân đã biết chúng ta bị bắt, nên đã sớm trao đổi với bọn chúng, vì an nguy của thế giới nên đành phải mắt nhắm mắt mở cho qua."
"Cũng có khả năng này." Chấn Lôi Tử thấy nhẹ nhõm hơn.
"Tiền bối."
Lâm Độc Long lo lắng nói: "Chúng ta nên cân nhắc xem phải giải thích với đại nhân thế nào đây."
"Khuynh Thành của Vạn Kiều Giới có cường giả đỉnh cao trấn giữ, ta không phải là đối thủ của họ." Chấn Lôi Tử nói.
Lâm Độc Long thầm thở phào nhẹ nhõm.
Vị tiền bối này có quan hệ không tệ với đại nhân, do ông ấy giải thích, chắc hẳn ngài sẽ tha thứ cho sai lầm cướp bóc thất bại của mình.
“Đại nhân” trong miệng hắn chính là Vua Hải Tặc Lôi Đình, kẻ đã gửi tin cho Tần Như Vận.
Nói chính xác, Đoàn Hải Tặc Khô Lâu của Lâm Độc Long thực chất là một trong mười tám đoàn hải tặc dưới trướng gã.
Còn Vua Hải Tặc và Chấn Lôi Tử là bạn bè, nếu không ông ta cũng chẳng ra mặt hỗ trợ cướp bóc Khuynh Thành.
"Tiền bối."
Lâm Độc Long hỏi: "Chúng ta về tổng bộ sao?"
"Ừm."
Chấn Lôi Tử gật đầu.
Đi theo Đoàn Hải Tặc Khô Lâu đi cướp bóc, cuối cùng lại thất bại thảm hại, nhất định phải giải thích rõ ràng với Vua Hải Tặc.
"Vút!"
Phi thuyền loại nhỏ lao đi vun vút, xuyên qua vũ trụ mịt mờ.
Thế nhưng, cả hai không hề hay biết, ngay sau đuôi họ là một chiếc phi thuyền khác, bởi vì quanh thân nó được bao bọc bởi một loại khí tức đặc biệt nên không thể bị linh niệm khóa chặt.
"Lão đệ."
Trong buồng lái, Lưu Vân Tử cười nói: "Lần này đến “hỏi thăm” Vua Hải Tặc Lôi Đình, e là sẽ đặc sắc lắm đây."
Thương Thiếu Nham, Lãnh Tinh Tuyền và những người khác đều phấn khích không thôi.
Bọn họ dường như cảm thấy sắp được đánh một trận đã tay rồi!
"Đã là Vua Hải Tặc thì chắc chắn cướp được không ít bảo vật, vì thiên hạ thương sinh, chúng ta nhất định phải trừ gian diệt ác." Thẩm Thiên Thu ra vẻ đạo mạo.
"..."
Tần Như Vận cũng đi theo, vẻ mặt vô cùng phức tạp.
Vua Hải Tặc Lôi Đình thực lực rất mạnh, thủ hạ lại vô số, cứ tùy tiện mò đến đó, e là khó mà sống sót trở về!
"Sợ à?"
Thiết Đại Trụ khoanh tay, thản nhiên nói: "Sợ thì cút mau."
"Không sợ!" Tần Như Vận ánh mắt kiên định nói: "Có sư bá của ngươi ở đây, chắc chắn sẽ an toàn!"
"..."
Lưu Vân Tử thầm lắc đầu.
Ta đúng là rất mạnh, điểm này phải thừa nhận, nhưng sư tôn của ý trung nhân nhà ngươi mới là nóc nhà của Võ Đạo Phàm giới, lần này đi “hỏi thăm” Vua Hải Tặc, có sống sót trở về được hay không là phải xem hắn.
"Sư tôn!"
Lúc này, Thương Thiếu Nham nói: "Phi thuyền phía trước giảm tốc độ rồi!"
"Nhanh vậy đã đến rồi sao?" Thẩm Thiên Thu có chút bất ngờ, nhưng khi phóng linh niệm ra mới hiểu, phía trước là một vị diện hoang phế, đậu hơn trăm chiếc phi thuyền, bất kể là quy mô hay kích thước đều lớn hơn phi thuyền thông thường không ít.
Trên cột buồm chính của những chiếc phi thuyền này đều treo một lá cờ hình tia chớp, các võ giả đứng trên boong tàu đều vũ trang đầy đủ, tỏa ra khí tức bất phàm.
Ở chính giữa.
Có một chiếc chủ hạm.
Lớn gấp mười lần chiếc Thẩm Thiên Thu đang lái!
Nó đứng sừng sững giữa bầu trời vỡ nát, trông như một ngọn núi khổng lồ lơ lửng.
Trên mũi tàu đặt một chiếc ghế lớn, trên đó là một gã trung niên tóc vuốt ngược, đeo dây chuyền vàng, khoác áo lông chồn. Gã để lộ bộ ngực săn chắc, trên trán còn xăm một chữ “Vương”.
Thẩm Thiên Thu không cần nghĩ cũng biết đây chính là Vua Hải Tặc Lôi Đình.
Cái tạo hình ăn mặc này, chuẩn một tay anh chị giang hồ.
Không được.
Mình cũng phải thay đồ mới được.
Về khoản khí chất, nhất định phải đè bẹp hắn!
"Ong!"
Phi thuyền loại nhỏ bay vào vị diện hoang phế, sau đó lơ lửng bên cạnh chủ hạm, Lâm Độc Long từ trong bước ra, vội vàng quỳ một chân xuống đất, hấp tấp bái lạy: "Đoàn trưởng đoàn 14 Lâm Độc Long ra mắt đại nhân!"
"Tiểu Lâm Tử."
Vua Hải Tặc Lôi Đình cúi đầu, nói: "Ngươi khiến bản vương rất thất vọng."
"..."
Lâm Độc Long lập tức run lẩy bẩy.
"Huynh đệ." Lúc này, Chấn Lôi Tử bước tới, sắc mặt khó coi nói: "Không thể trách nó, Khuynh Thành có cao thủ trấn giữ, ngay cả ta cũng thất thủ bị bắt."
"Mẹ kiếp!" Vua Hải Tặc Lôi Đình nổi giận: "Là thằng nào!"
"Ong!"
Chấn Lôi Tử giơ tay, một kết giới tựa như tấm gương hiện ra, trên đó chiếu lại cảnh tượng tấn công Khuynh Thành lúc trước.
Bên trong không chỉ có quá trình giao thủ với Lưu Vân Tử, mà còn có cả cảnh các đồ đệ của Thẩm Thiên Thu chém giết hải tặc.
"Hay lắm!"
Vua Hải Tặc Lôi Đình gầm lên: "Không chỉ có một người!"
Nói rồi, gã nhìn sang lão già râu dê bên cạnh, hỏi: "Có biết bọn chúng không?"
"Không biết."
"Mẹ nó, đồ vô dụng!"
"Nhưng mà!" Lão già râu dê vội nói: "Thuộc hạ có thể dựa vào trang phục để phán đoán, những người này hẳn là đến từ Nguyệt Linh Giới."
"Nguyệt Linh Giới?"
Vua Hải Tặc Lôi Đình xoa cằm nói: "Chính là cái vị diện ngũ đẳng liên tục bị tụt hạng ấy à?"
"Không sai!"
Lão già râu dê khẳng định.
Thực lực của lão không mạnh, nhưng đã đi qua không ít vị diện, có hiểu biết về phong thổ của mỗi thế giới, hơn nữa, ngàn năm trước Nguyệt Linh Giới từng tham gia chiến tranh vị diện, trang phục của họ cực kỳ giống với những người này.
"Ồ."
Vua Hải Tặc Lôi Đình cười nói: "Một cái vị diện sắp rớt xuống hàng vô danh tiểu tốt mà lại có cường giả đánh bại được đại ca của ta, thật khiến người ta bất ngờ."
"Thực lực của Chấn tiền bối tuyệt đối không thua lão già kia, chỉ là thua ở chí bảo mà thôi." Lão già râu dê nịnh nọt.
"Haiz."
Chấn Lôi Tử lắc đầu: "Mất mặt quá."
"Đại ca đừng nản lòng." Vua Hải Tặc Lôi Đình đứng dậy, ngạo nghễ nói: "Huynh đệ sẽ dẫn đại ca đến Nguyệt Linh Giới đòi lại thể diện ngay bây giờ!"
"Không cần phiền phức thế đâu."
Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ xa: "Chúng tôi tới rồi đây."
"Hửm?" Vua Hải Tặc Lôi Đình nhướng mày, rồi quay đầu nhìn về phía bầu trời xa xăm, chiếc chủ hạm của Hải Tặc Khô Lâu dần dần ổn định. Trên mũi tàu là một thanh niên tóc tai bù xù đủ màu, khóe miệng xỏ khuyên, mặc một chiếc quần bò ống loe rách nát.
Đây chính là Thẩm Thiên Thu!
Vua Hải Tặc Lôi Đình đeo dây chuyền vàng, khoác áo lông chồn, ăn mặc đúng chuẩn dân xã hội. Hắn tuyệt đối không thể để mình lép vế, nên đã tạm thời thay đổi sang phong cách dị hợm này. Về khí chất, phen này phải át vía hắn hoàn toàn!
"Nhóc con, mày là ai?"
"Ồ, xinh ra phết nhỉ!"