Lôi Đình Hải Tặc Vương mặc áo lông chồn, đeo dây chuyền vàng, tóc vuốt ngược bóng lộn, ra dáng một tay anh chị xã hội thứ thiệt.
Thẩm Thiên Thu đương nhiên cũng phải thay đổi một chút, thế là hắn xỏ khuyên tai, mặc quần ống loe, tóc nhuộm sặc sỡ.
Về mặt khí chất, cả hai đều nắm bắt trọn vẹn!
Một kẻ là dân xã hội, một người theo phong cách dị hợm. Dù đứng cách nhau rất xa, ánh mắt hai người vừa chạm đã tóe ra lửa!
"..."
Chấn Lôi Tử nhíu mày.
Mình đã theo dõi phía sau suốt, sao chúng lại bám theo được?
"Đại nhân!"
Lâm Độc Long phẫn nộ nói: "Chính là chúng!"
"Xoạt! Xoạt!"
Trong khoảnh khắc, số lớn hải tặc từ những phi thuyền gần đó ùa ra. Bọn chúng không chỉ đông mà thực lực cũng rất mạnh, trong đó còn có không ít cường giả cấp bậc thứ tư.
Thế trận này không hề yếu hơn lực lượng đỉnh cao của một vị diện.
"..."
Tần Như Vận nói: "Sớm biết vậy đã gọi hết cường giả trong giới tới rồi!"
Vạn Kiều Giới là vị diện tam đẳng, thực lực tất nhiên không thiếu, nhưng các cường giả lại phân tán khắp nơi. Nếu nàng dùng thân phận con gái của Đại Tư Tế để triệu tập, chắc chắn sẽ được nhất hô bá ứng.
Bây giờ thì xong rồi.
Đã rơi vào hang cọp.
"Bốp bốp!"
Lúc này, Lôi Đình Hải Tặc Vương vỗ tay, nói: "Chỉ là mấy thứ rác rưởi từ một vị diện ngũ đẳng mà cũng dám xen vào chuyện của người khác, lá gan không nhỏ nhỉ."
"Tàm tạm."
Thẩm Thiên Thu cười đáp: "Ta chẳng có sở thích gì đặc biệt, chỉ thích tìm cảm giác mạnh thôi."
"Tìm cảm giác mạnh à?" Lôi Đình Hải Tặc Vương đứng dậy, lắc đầu nói: "Vậy thì xuống Địa Phủ mà tìm."
Lâm Độc Long lập tức lùi ra xa.
Lão đại sắp ra tay rồi sao? Đã lâu lắm rồi mình không được tận mắt chứng kiến!
"Xì."
Lưu Vân Tử đứng chắn trước mặt Thẩm Thiên Thu, khoanh tay nói: "Trên đầu xăm chữ 'Vương Bát', ngươi đúng là của hiếm."
"Không phải Vương Bát!" Lôi Đình Hải Tặc Vương gầm lên: "Là Vương Giả!"
"Vương Bát hay Vương Giả chẳng phải đều có chữ Vương sao." Lưu Vân Tử nhún vai: "Quan trọng gì đâu."
"Ngươi..."
Lôi Đình Hải Tặc Vương giận sôi máu, rồi giơ tay chỉ vào hắn, quát: "Cút xuống đây cho bản vương!"
"Cộp!"
Lưu Vân Tử xuống thật.
Hắn ngạo nghễ đứng trên vùng đất hoang phế, toàn thân toát ra khí thế sắt thép hiên ngang.
Tuy đến Vạn Kiều Giới là để ngắm mỹ nữ, nhưng bây giờ đã gặp được cường giả, hắn tự nhiên cũng khát khao một trận chiến.
"Lão đệ."
Lưu Vân Tử truyền âm: "Con rùa này giao cho ta."
"Ta cũng đâu có định ra tay." Thẩm Thiên Thu thay đổi trang phục chỉ để áp đảo đối phương về mặt khí thế, còn chuyện đánh đấm, vẫn phải giao cho lão ca và các đồ đệ.
"Huynh đệ."
Lúc này, Chấn Lôi Tử truyền âm tới: "Gã này thực lực không tầm thường, còn có chí bảo cấp bậc không thấp, phải hết sức cẩn thận."
"Chí bảo à?"
Lôi Đình Hải Tặc Vương cười lạnh một tiếng, tay phải đột nhiên tỏa ra luồng sáng, ngưng tụ thành một chiếc găng tay tựa như sắt thép, phía trên khảm năm viên bảo thạch đủ màu sắc.
"Găng Tay Vô Cực?" Thẩm Thiên Thu kinh ngạc nói.
"Rắc!"
Lôi Đình Hải Tặc Vương siết chặt tay phải, năm viên bảo thạch tỏa sáng rực rỡ, phát ra uy lực kinh thiên động địa.
"Tiền bối..." Tần Như Vận nhíu mày nói: "Đây là Găng Tay Thiên Uy, nghe nói được rèn từ thiên lôi, uy lực vô cùng khủng bố!"
"Xì."
Lưu Vân Tử chẳng thèm để ý, trong lòng bàn tay hắn xuất hiện bảo tháp Trấn Hà Yêu.
Chấn Lôi Tử thấy vậy, lập tức nhớ lại nỗi đau đớn khi bị trấn áp, vội vàng nhắc nhở: "Huynh đệ, vật này có thể biến lớn, tuyệt đối đừng để nó đập trúng!"
"Các tiểu tử, mau tránh ra!"
Lôi Đình Hải Tặc Vương hét lớn.
"Vụt!"
Đám hải tặc đang vây quanh lập tức lùi lại, giữ khoảng cách với lão đại.
Thương Thiếu Nham và mấy người cũng lùi ra sau.
Đến đây, trong phạm vi ngàn trượng của vùng đất hoang, chỉ còn lại Lưu Vân Tử cầm bảo tháp và Lôi Đình Hải Tặc Vương đeo găng tay.
"Cộp!" Nhưng vào lúc này, Lôi Đình Hải Tặc Vương đã ra tay trước, hắn bước tới, tốc độ rất chậm, nhưng mỗi bước chân đều khiến mặt đất nứt toác, bùng phát ra khí thế như núi gào biển thét.
"Rầm rầm rầm!"
"Rầm rầm rầm!"
Đi được bảy bước, hắn không làm thơ.
"Chết đi!" Lôi Đình Hải Tặc Vương đột nhiên dừng lại, nắm đấm đeo găng tay của hắn đánh thẳng vào hư không, động tác vẫn chậm đến lạ thường.
Thế nhưng, chính vì quá chậm nên người ta mới thấy rõ khoảnh khắc chiếc găng tay va chạm với không gian, một vùng không gian rộng lớn lập tức vỡ vụn rồi nhanh chóng lan ra bốn phương tám hướng.
Một quyền này thật sự khủng bố.
Mặt đất trong phạm vi ngàn trượng cũng trực tiếp nứt toác.
"Vù vù!"
Cùng lúc đó, do không gian và mặt đất bị nén ép, một quyền ấn khổng lồ có thể thấy bằng mắt thường được hình thành rồi ép thẳng về phía Lưu Vân Tử, nơi nó đi qua trời đất sụp đổ!
"Uy lực không tệ." Thẩm Thiên Thu nói.
"..."
Lưu Vân Tử cảm thấy áp lực nặng nề, nhưng vẫn quả quyết ném bảo tháp ra, sau đó lùi gấp về phía sau.
"Ong!"
Bảo tháp rơi xuống đất và nhanh chóng phình to.
Vật này không chỉ dùng để đập người, mà còn có thể phòng ngự.
Chỉ có điều, trước sức mạnh tuyệt đối, nó cũng chỉ như cỏ rác, lập tức bị quyền ấn đánh cho tan thành hư vô.
"Bịch bịch bịch!"
Lưu Vân Tử lảo đảo lùi lại, máu trong người sôi trào.
Linh ấn của hắn đã được khảm vào trong chí bảo, một khi nó bị đòn tấn công mang tính hủy diệt thì bản thể chắc chắn sẽ bị thương.
"Ngươi!"
Lúc này, Lôi Đình Hải Tặc Vương đột nhiên lao vút lên, năm viên bảo thạch trên Găng Tay Thiên Uy lóe lên ánh sáng còn rực rỡ hơn, không ngừng cung cấp sức mạnh bùng nổ áp xuống, gằn giọng: "Có thể xuống Địa Ngục rồi!"
"Rắc rắc rắc!"
"Rắc rắc rắc!"
Không gian vẫn đang vỡ vụn, lan ra hơn mười dặm!
Đây vốn là một vị diện bị bỏ hoang, không có Thiên Đạo, không có quy tắc, tường không gian vốn đã yếu ớt, làm sao chịu nổi sức mạnh bộc phát từ một cường giả đỉnh cao và một món chí bảo hàng đầu.
"Vù vù!"
Cuồng phong và uy áp điên cuồng ập tới, thổi mái tóc Lưu Vân Tử bay tán loạn.
Tình huống này...
Vô cùng nguy hiểm!
"Phiền phức rồi!" Tần Như Vận lập tức căng thẳng.
Nếu Lưu Vân tiền bối thua tên Hải Tặc Vương này, hôm nay mọi người coi như có đến mà không có về!
Trong lúc nàng đang lo lắng, Lưu Vân Tử đứng thẳng lưng giữa cuồng phong, sau đó lấy ra một chiếc lược từ trong nhẫn không gian.
Không sai.
Chính là chiếc lược chải đầu.
Tần Như Vận thầm nghĩ: "Lại là chí bảo sao?"
Lôi Đình Hải Tặc Vương cũng trở nên thận trọng, dù sao cảnh đại ca của hắn bị đánh bại vẫn còn đó, gã này có lẽ còn rất nhiều chí bảo chưa lộ ra.
Cả 3000 vị diện đều có một nhận thức chung, đó là tu vi dù mạnh đến đâu cũng có giới hạn, còn uy lực của chí bảo thì sâu không lường được, thậm chí còn có những công dụng không thể tưởng tượng nổi.
Trong tình huống bình thường, hai võ giả thực lực ngang nhau muốn chiến thắng thì phải chiếm ưu thế về võ kỹ, vũ khí và chí bảo, mà chí bảo thường là yếu tố quan trọng nhất.
Nói trắng ra, cấp bậc càng cao thì càng ỷ lại vào chí bảo, bởi vì ở cùng một đẳng cấp, nếu không có át chủ bài thì đánh ba năm năm cũng chưa chắc phân được thắng bại.
Lưu Vân Tử lúc trước có thể xử lý Chấn Lôi Tử là vì có mấy món chí bảo không tồi, bây giờ bị Hải Tặc Vương áp chế, tự nhiên là do chí bảo không bằng người ta.
Bây giờ!
Hắn lại lấy ra một chiếc lược.
Tạo hình tuy kỳ quái, nhưng ai biết nó có năng lực gì!
Ngay lúc Lôi Đình Hải Tặc Vương đang thận trọng, Lưu Vân Tử giơ lược lên, tại trận chải lại mái tóc bị gió thổi rối tung, sau đó... không có sau đó nữa.
"Rầm!"
Mọi người ngã lăn ra đất.
Lôi Đình Hải Tặc Vương đứng dậy, gầm lên: "Cái lược của ngươi... dùng để chải đầu à?"
"Chứ để làm gì?"
"..."
Lôi Đình Hải Tặc Vương cảm thấy mình bị chơi xỏ, hắn lại nhảy lên lần nữa, chiếc găng tay ngưng tụ sức mạnh còn khủng khiếp hơn lúc nãy rồi đè xuống, gầm gừ: "Lão tử sẽ nghiền nát ngươi!"
Gió thổi điên cuồng.
Tóc bay tán loạn.
Lưu Vân Tử đứng tại chỗ, vừa bận rộn chỉnh lại tóc, vừa thản nhiên nói: "Lão đệ, ta thể hiện xong rồi, đến lượt ngươi."
"ẦM ———"
Đột nhiên, vị diện hoang phế dâng lên bụi đất ngút trời, từ góc nhìn của vũ trụ, thế giới gồ ghề đó lập tức nứt toác làm đôi.
Ngày tận thế...
Cũng chỉ đến thế này mà thôi