Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1007: CHƯƠNG 1003: KHÔNG MUỐN LÊN THUYỀN

Thấy Chu Văn do dự, Phất La Đức liền nói tiếp:

- Mặc dù sinh vật Dị thứ nguyên xuất hiện trên Trái Đất dưới hình thái của sinh mệnh thể cấp cao, rất giống với Thần Linh trong truyền thuyết, nhưng dựa vào những lần tiếp xúc trong những năm gần đây và những việc chúng đã làm trong quá khứ để phỏng đoán, rất có thể Trái Đất không hề thấp kém như chúng nói. Hoặc nói cách khác, Trái Đất có thứ mà chúng cần, cho nên chúng mới không tiếc hết lần này đến lần khác giáng lâm, không tiếc xúi giục nhân loại phát động chiến tranh, cuối cùng thậm chí biến thành cuộc chiến của các vị thần.

- Tôi từng nghe một giả thuyết rằng, Trái Đất là nơi khởi nguồn của tất cả sinh vật Dị thứ nguyên.

Chu Văn suy nghĩ một lát rồi nói.

- Giả thuyết này không mới, nhưng cũng không phải là không có khả năng.

Phất La Đức nói tiếp:

- Tôi đã âm thầm nghiên cứu và phát hiện ra rằng, trong lịch sử, đằng sau mỗi cuộc chiến tranh quy mô lớn đều có bóng dáng của một thế lực đặc biệt nào đó. Thời đại càng cổ xưa, loại sức mạnh này càng rõ rệt, ví dụ như trận đại chiến Trác Lộc ở Đông Khu của các anh. Theo nghiên cứu của tôi, tôi đã phát hiện ra bóng dáng của rất nhiều sinh vật khủng bố. Mà chuyện này lại có liên quan rất lớn đến chủng tộc sở hữu hai tòa Thánh Điện, tôi thậm chí còn tìm thấy dấu vết của chúng trong cuộc đại chiến giữa hai chủng tộc Dị thứ nguyên kia. Rõ ràng các gia tộc khác cũng đã phát hiện ra ít nhiều, có người đã tìm được manh mối và muốn tìm hiểu sâu hơn, cho nên mới có chuyện thành lập tiểu đội nghiên cứu của Âu Dương Đình tiến vào Trác Lộc.

- Sau khi tiểu đội nghiên cứu này tiến vào Trác Lộc, rất nhiều chuyện kỳ quái đã xảy ra. Vì tôi cũng đang chú ý đến chuyện này nên đã từng cử người trà trộn vào tiểu đội. Nhưng sau đó tôi phát hiện ra, người tôi cử đi đã bị đánh tráo lúc nào không hay. Nếu không phải vì người đó vốn dĩ sẽ liên lạc với chúng tôi định kỳ qua một kênh đặc biệt, nhưng sau đó lại bặt vô âm tín, thì chúng tôi đã không thể nào phát hiện ra anh ta đã bị đánh tráo.

Phất La Đức hít sâu một hơi, rồi nói tiếp:

- Sau này tôi lại cử người đi điều tra, cuối cùng xác định người đó không phải là người của tôi, nhưng ngay cả những người quen thuộc với anh ta cũng không nhìn ra sơ hở. Thế là tôi lại điều tra tất cả những người khác trong tiểu đội và phát hiện ra rất nhiều vấn đề. Ngoại trừ Âu Dương Đình, người đứng đầu tiểu đội nghiên cứu, được xác định là không có vấn đề gì, thì trên người những người khác đều có rất nhiều điểm đáng ngờ.

- Có điều tra ra ai đã làm tất cả những chuyện này không?

Chu Văn hỏi.

- Không, cho đến bây giờ, tôi vẫn không biết ai đứng sau tất cả. Thủ đoạn cỡ này, ngay cả Lục đại gia tộc cũng khó lòng làm được. Thay thế một hai người, hay thậm chí vài người cũng không khó, nhưng muốn thay thế phần lớn chuyên gia thì lại là chuyện khác. Việc này đòi hỏi phải tìm được những chuyên gia có trình độ kiến thức tương đương, nếu không rất khó để tiếp tục công việc. Chuyện này cực kỳ khó khăn, ít nhất tôi không nghĩ ra ai có thể làm được.

Phất La Đức nói.

- Bí mật mà ông nói liên quan đến phương diện nào?

Bây giờ Chu Văn cuối cùng cũng tin rằng Phất La Đức thực sự biết điều gì đó. Những chuyện Phất La Đức nói, hắn cũng đã phát hiện ra, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không có được kết quả đột phá nào.

- Giả sử phán đoán của tôi là đúng, cậu không cảm thấy kỳ lạ sao, tại sao những người khác đều bị thay thế, chỉ riêng Âu Dương Đình là không?

Phất La Đức nói.

- Có phải vì năng lực chuyên môn của giáo sư Âu Dương Đình không ai có thể thay thế được?

Chu Văn nói.

- Đó cũng được xem là một lý do. Bọn chúng chỉ thay người chứ không ngăn cản việc nghiên cứu, có thể khẳng định kẻ đứng sau cũng rất hứng thú với việc nghiên cứu Trác Lộc, cho nên sự tồn tại của Âu Dương Đình là rất quan trọng. Tuy nhiên, dựa vào kết quả điều tra và nghiên cứu của tôi, tôi lại phát hiện ra một chuyện còn kinh người hơn, và chuyện này có liên quan đến giáo sư Âu Dương Đình, có lẽ cậu sẽ hứng thú.

Phất La Đức không nói tiếp nữa.

- Mặt Nạ Trò Đùa Dai bên trong Hoang Ngôn Mê Cung rốt cuộc là thứ gì, là sinh vật Dị thứ nguyên sao?

Chu Văn đã có chút động lòng, hắn thực sự muốn biết chân tướng năm đó. Hắn mơ hồ cảm thấy chân tướng của chuyện này có lẽ không chỉ đơn giản liên quan đến sinh tử của lão hiệu trưởng.

- Không phải sinh vật Dị thứ nguyên. Đó là một thứ cực kỳ đặc biệt, cậu có thể xem nó là cốt lõi của lĩnh vực Dị thứ nguyên, cũng có thể xem nó là vật trấn áp lĩnh vực Dị thứ nguyên. Nếu thứ đó bị lấy đi, lĩnh vực Dị thứ nguyên sẽ hoàn toàn được giải phóng, các sinh vật Dị thứ nguyên bên trong có thể tự do ra vào mà không còn bị ràng buộc nữa. Vì vậy, muốn lấy được Mặt Nạ Trò Đùa Dai, chúng ta còn phải giải quyết cả đám sinh vật Dị thứ nguyên bên trong, tuyệt đối không thể để lại hậu họa. Đó là lý do chúng tôi cần sự giúp đỡ của cậu.

Phất La Đức nói.

Chu Văn thầm nghĩ:

- Nói như vậy, cái mặt nạ kia có điểm giống với thạch đao ở Cổ Hoàng thành, hoặc là hộp ngọc ở Kỳ Sơn.

Trầm ngâm một lát, Chu Văn nói:

- Tôi sẽ đồng ý dốc hết sức mình, nhưng không đảm bảo nhất định sẽ thành công. Tôi sẽ đặt sự an toàn của bản thân lên hàng đầu.

- Như vậy là đủ rồi. Tôi tin rằng với sức mạnh của cậu, cộng thêm thực lực mà chúng tôi đã tích lũy, việc kiểm soát cục diện sẽ không khó.

Phất La Đức nói.

- Còn nữa, tôi cần quyền quyết định. Khi nào tiến vào, khi nào rút lui, khi nào hành động, tất cả đều phải do tôi quyết định.

Chu Văn nói.

Phất La Đức do dự một chút, rồi nhìn về phía Lan Thi.

Lan Thi khẽ gật đầu:

- Em tin tưởng Chu Văn.

Lúc này Phất La Đức mới nói với Chu Văn:

- Đã như vậy, vận mệnh của cả gia tộc tôi đều giao cho cậu.

Dừng một chút, Phất La Đức lại nói tiếp:

- Năm đó, tôi vẫn luôn nghiên cứu các sự kiện liên quan đến Lục đại Thánh Điện, Trác Lộc là một trong số đó. Cho nên, trước khi tiểu đội nghiên cứu khoa học của Âu Dương Đình đến Trác Lộc, gia tộc chúng tôi đã từng nghiên cứu nơi này và đã gặp giáo sư Âu Dương Đình ở đó. Chuyện đó xảy ra vào mười mấy năm trước khi Trác Lộc mở cửa.

Chu Văn không cảm thấy kỳ lạ, hắn vẫn luôn nghi ngờ rằng lão hiệu trưởng đã sớm đến Trác Lộc.

Phất La Đức khẽ thở dài:

- Năm đó tôi từng gặp ông ấy một lần, chúng tôi đã trò chuyện rất nhiều. Sau khi nghe về cuộc điều tra của tôi, giáo sư Âu Dương Đình cũng nói cho tôi biết một phát hiện của ông ấy ở Trác Lộc, nhưng vì cần phải nghiên cứu thêm mới có thể chứng thực phát hiện đó, nên ông ấy không tiện nói nhiều. Nhưng không lâu sau đó, tôi lại biến thành bộ dạng hiện tại, có rất nhiều chuyện chỉ có thể ra lệnh cho người khác làm, không thể trao đổi sâu hơn với giáo sư Âu Dương Đình. Sau này không biết đã xảy ra chuyện gì, giáo sư Âu Dương Đình không tiếp tục nghiên cứu Trác Lộc nữa mà quay về làm công tác giáo dục, mãi cho đến khi tiểu đội nghiên cứu Trác Lộc được thành lập…

Chu Văn lẳng lặng lắng nghe, hắn biết Phất La Đức sắp nói đến điểm mấu chốt.

Quả nhiên, Phất La Đức nói tiếp:

- Thực ra, sau khi phát hiện người chúng tôi cử đi có vấn đề, tôi cũng đã thử liên lạc với giáo sư Âu Dương Đình. Chẳng qua lúc đó, dường như ông ấy đã ý thức được tình thế của mình không an toàn, hoặc đã bị người khác ngấm ngầm khống chế, cho nên ông ấy đã truyền cho tôi một thông tin hết sức mơ hồ.

- Thông tin gì?

Chu Văn vội vàng hỏi.

- Chỉ có bốn chữ: Không muốn lên thuyền.

Vẻ mặt Phất La Đức trở nên kỳ quái khi nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!