Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1008: CHƯƠNG 1004: NẾU NHƯ ĐẠI TAI NẠN THẬT SỰ TỒN TẠI

- Không muốn lên thuyền? Thuyền gì cơ?

Chu Văn nghi hoặc hỏi, nhưng trong lòng đã mơ hồ nảy ra một suy đoán.

- Ta không biết ông ấy nói đến thuyền gì, tin tức ông ấy truyền về chỉ có một câu như vậy. Tuy nhiên, ngoài câu nói đó, ông ấy còn gửi về một trang nhật ký được xé ra, trên đó có một bức vẽ tay để chứng minh mối liên hệ giữa hai người họ.

Phất La Đức ra hiệu cho Lan Thi đang đứng bên cạnh, cô liền lấy một trang giấy đưa cho Chu Văn.

Chu Văn nhận lấy trang giấy xem xét, phát hiện đó quả thực là một trang giấy hết sức bình thường, và trên mặt giấy, có một sơ đồ được phác họa bằng tay. Đó là một chiếc mỏ neo, trên mỏ neo còn có hình một người phụ nữ.

- Cái này…

Chu Văn thấy bức tranh này, lập tức cảm thấy mình đã mơ hồ nắm bắt được gì đó, nhưng vẫn chưa thể xâu chuỗi lại mọi chuyện, cảm giác này vô cùng khó chịu.

Lúc nãy khi Phất La Đức nhắc đến "thuyền", Chu Văn đã lờ mờ cảm thấy nó có thể liên quan đến đồ án mỏ neo và người phụ nữ kia, bây giờ cuối cùng cũng đã xác định được, quả đúng như dự đoán của hắn.

Có lẽ sự mất tích của lão hiệu trưởng có liên quan gì đó đến đồ án này.

- Không muốn lên thuyền... Chẳng lẽ... thật sự có một con thuyền như vậy sao... Lão hiệu trưởng mất tích, có phải là đã bước lên con thuyền đó không...

Hàng loạt suy nghĩ lóe lên trong đầu Chu Văn.

Phất La Đức nói tiếp:

- Sau đó, khi ta định liên lạc lại với giáo sư Âu Dương Đình, mạng lưới tình báo bên đó lại xảy ra vấn đề. Chưa kịp để ta bố trí nhân sự mới đi vào thì đội nghiên cứu đã gặp chuyện không may.

- Nếu chỉ đơn thuần là tai nạn trong lúc nghiên cứu thì đã đành, nhưng theo điều tra của ta, sự việc không hề đơn giản như vậy. Một ngày trước khi giáo sư Âu Dương Đình mất tích, đã từng có một lô hàng được chuyển ra ngoài, nhưng những thứ đó lại biến mất một cách bí ẩn, không tài nào tìm ra manh mối. Nếu không phải ta đã cài cắm người của mình từ trước, thì thậm chí còn không biết có một lô hàng như vậy tồn tại.

Phất La Đức nói.

- Đó là vật gì ạ?

Lan Thi cũng bị câu chuyện này hấp dẫn, không nhịn được hỏi.

- Không biết, bởi vì người ta cài vào chỉ phụ trách công tác hậu cần, không thể tiến vào khu vực cốt lõi của đội nghiên cứu. Mà khoảng thời gian đó, mạng lưới tình báo của ta bị phá hủy nghiêm trọng, chỉ còn một mình người đó sống sót, mãi mấy ngày sau khi sự việc xảy ra mới liên lạc được với hắn.

Phất La Đức lạnh giọng nói:

- Kể từ đó, ta đã cẩn thận nghiên cứu đồ án này và sự việc của đội nghiên cứu Trác Lộc, phát hiện rõ ràng có kẻ đã cố tình xóa đi mọi manh mối, căn bản không điều tra được gì. Tuy nhiên, ta lại phát hiện ra đồ án kia ở vài nơi khác, đồng thời cũng điều tra ra được một số thứ.

Chu Văn và Lan Thi đều nhìn Phất La Đức, họ đều muốn biết, rốt cuộc đồ án mỏ neo kia đại biểu cho cái gì.

Chu Văn đã nghiên cứu lâu như vậy mà cũng không làm rõ được rốt cuộc đồ án mỏ neo đại biểu cho điều gì.

Phất La Đức nói:

- Các ngươi hẳn đã nghe qua truyền thuyết liên quan đến đại hồng thủy rồi chứ? Bất kể là thần thoại ở khu vực nào, hay truyền thuyết trong tôn giáo, đều có những câu chuyện tương tự về đại hồng thủy.

Chu Văn gật đầu:

- Đông khu đúng là có truyền thuyết tương tự về đại hồng thủy. Truyền thuyết kể rằng Thủy Thần và Hỏa Thần đại chiến, đụng gãy Bất Chu Sơn, khiến cột chống trời sụp đổ, gây ra đại họa ngập trời, nước lũ từ thiên hà đổ xuống, nhấn chìm cả thế giới.

Phất La Đức gật đầu, nói tiếp:

- Ngoài thần thoại của người Đông khu các ngươi ra, những khu vực khác cũng có rất nhiều truyền thuyết thần thoại tương tự, nổi tiếng nhất hẳn là câu chuyện về Thuyền cứu nạn Noah trong tôn giáo. Các nơi trên thế giới đều có truyền thuyết tương tự, các ngươi không cảm thấy rất trùng hợp sao? Nếu như đây là chuyện thật sự đã xảy ra, chứ không phải truyền thuyết thì sao?

- Ý của ngài là, đồ án mỏ neo kia có nguồn gốc từ Thuyền cứu nạn Noah? Vậy thì câu "không muốn lên thuyền" của giáo sư Âu Dương Đình có ý gì? Trong truyền thuyết, chẳng phải thuyền Noah đã cứu nhân loại và các loài sinh vật hay sao?

Chu Văn cảm thấy điều này có vẻ hơi mâu thuẫn.

Phất La Đức lại lắc đầu nói:

- Ý của ta là, nếu trận đại hồng thủy kia thật sự tồn tại, chứ không phải Thuyền cứu nạn Noah thật sự tồn tại.

- Có gì khác nhau sao?

Chu Văn hỏi.

- Đương nhiên là có. Trước cơn bão Dị thứ nguyên, ngày càng có nhiều nghiên cứu phát hiện ra rằng, các lục địa phân bố trên Địa Cầu hiện nay vốn dĩ chúng là một khối thống nhất. Nếu có một loại sức mạnh nào đó chia cắt lục địa, vậy thì việc các nơi trên thế giới đều xảy ra đại hồng thủy có thể giải thích được. Đó là bởi vì lục địa bị một lực lượng nào đó cưỡng ép tách ra, nên mới sinh ra trận lũ lụt bao trùm toàn thế giới. Còn rốt cuộc là loại sức mạnh gì có thể khiến một lục địa khổng lồ bị chia cắt? Trước kia có người đưa ra thuyết trôi dạt lục địa, cho rằng lục địa bị phân tách do lực hút của thiên thể và lực ly tâm trong quá trình tự quay của Trái Đất. Nhưng kể từ khi Dị thứ nguyên xuất hiện, ta càng nghiêng về một khả năng khác.

Ánh mắt của Phất La Đức trở nên sắc bén.

- Khả năng gì?

Chu Văn hỏi.

- Có lẽ là do sinh vật Dị thứ nguyên đã đánh nát đại lục.

Phất La Đức nói.

- Nhưng tại sao chúng phải làm vậy? Chuyện này có lợi gì cho chúng?

Chu Văn trầm ngâm nói.

- Trước đó ta không phải đã nói rồi sao, sinh vật Dị thứ nguyên muốn tìm thứ gì đó trên Địa Cầu, có lẽ đây chính là lý do chúng muốn đánh nát đại lục. Dĩ nhiên, đây chỉ là phán đoán của ta.

Phất La Đức lại tiếp tục:

- Ta đã từng phát hiện đồ án kia ở vài nơi, nhưng đều là những địa điểm có liên quan đến Dị thứ nguyên, mà các nơi trên thế giới đều có phát hiện tương tự, ta cảm thấy đây không phải là trùng hợp. Có lẽ năm xưa thật sự có một con thuyền xuất hiện vào thời kỳ đại hồng thủy, nhưng đó không phải là Thuyền cứu nạn Noah, mà là con thuyền mà sinh vật Dị thứ nguyên dùng để giáng lâm Địa Cầu. Chúng cưỡi thuyền rẽ sóng mà đến, phất tay một cái là đánh nát cả một lục địa nguyên vẹn, trực tiếp lái thuyền tiến vào đất liền. Có lẽ chúng cũng tiện tay cứu vớt vài sinh vật trông thuận mắt, thế là mới có truyền thuyết về Thuyền cứu nạn Noah…

Chu Văn và Lan Thi nghe xong đều trợn mắt há mồm, phất tay đánh nát lục địa, đó là sức mạnh khủng bố đến mức nào.

Nhưng Chu Văn lại cảm thấy, chuyện này không phải là không có khả năng. Trong phân chia cảnh giới Thần Thoại, trên cả cấp Khủng Cụ còn có cấp Thiên Tai, có lẽ cường giả cấp Thiên Tai thật sự có thể làm được đến mức đó.

- Nếu thật sự có một con thuyền như vậy, tại sao lão hiệu trưởng lại không muốn lên thuyền? Con thuyền đó vẫn còn tồn tại trên Địa Cầu sao? Vậy những sinh vật Dị thứ nguyên trên thuyền đâu?

Vô số câu hỏi lóe lên trong lòng Chu Văn.

- Ta không chắc, nhưng có một điều có thể khẳng định, bên trong Thánh Điện, trên quần áo của một sinh vật kia, ta đã từng thấy đồ án mỏ neo.

Câu nói cuối cùng của Phất La Đức khiến Chu Văn nghĩ đến một người.

Trước đó Chu Văn từng đến Thánh Điện, ở đó gặp một người bị mất trí nhớ tên là A Lai. Hắn nói hắn cùng cha đi thuyền ra biển, sau đó gặp phải bão lớn, kết quả khi tỉnh lại thì đã ở trong Thánh Điện.

Bây giờ Chu Văn đột nhiên muốn đi hỏi A Lai một chút, xem con thuyền mà hắn đã đi có hình dạng thế nào.

Mặc dù Chu Văn cảm thấy, chiếc thuyền của nhà A Lai không thể nào là con thuyền trong truyền thuyết đại nạn kia được, nhưng việc A Lai gặp bão rồi lại xuất hiện trong Thánh Điện, Chu Văn cảm thấy, trong đó có lẽ có mối liên hệ nào đó.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!