Nhưng những luồng tuyết xạ băng giá kia lại xuyên thẳng qua cơ thể gã đàn ông đeo mặt nạ, cứ như thể thân thể gã chỉ là ảo ảnh, không hề có tác dụng gì.
- Vô dụng. Lực lượng của các ngươi quá yếu, căn bản không đủ tư cách chạm vào ta.
Gã đàn ông đeo mặt nạ nhìn nắm đấm và cả người Lan Thi xuyên qua cơ thể mình, đứng yên tại chỗ nói tiếp:
- Nếu không phải cơ thể này đã quá già cỗi, các ngươi đến tư cách nhìn thẳng vào ta cũng không có.
Vừa dứt lời, ánh mắt gã đàn ông đeo mặt nạ ngưng lại. Lan Thi và đám người Cái Mạn lập tức rơi vào trạng thái ngây người như lúc nãy, hoàn toàn không thể cử động.
- Nể mặt Phất La Đức đã làm việc rất tốt, lần này ta tha cho sự vô lễ của các ngươi. Nhưng lần sau sẽ không may mắn như vậy đâu.
Gã đàn ông đeo mặt nạ nói xong, đám người Lan Thi mới được tự do trở lại.
- Đây là giao dịch giữa ngươi và gia tộc chúng ta, ngươi muốn cơ thể, vậy thì lấy cơ thể của ta đi, đừng liên lụy đến người khác.
Lan Thi nói.
- Lan Thi…
Cái Mạn định kéo Lan Thi đi nhưng lại bị cậu ta gạt ra.
- Ngươi thật sự bằng lòng để ta chiếm đoạt cơ thể của mình sao? Ngươi phải biết rằng, dù cơ thể ngươi có thể tiếp tục sống, nhưng ý thức của ngươi sẽ bị xóa sổ hoàn toàn. Ta không cần ý thức của ngươi.
Gã đàn ông đeo mặt nạ hứng thú nhìn Lan Thi hỏi.
- Chuyện của tôi, để tôi tự mình giải quyết, không cần người khác thay thế. Ngươi muốn chiếm cứ cơ thể của tôi cũng không dễ dàng như vậy đâu.
Lan Thi bình tĩnh nói.
- Xem ra nhân loại thời nay có khí phách hơn xưa nhiều đấy. Tiếc là ta đã đổi ý rồi, ta muốn cơ thể của hắn, cơ thể của ngươi với ta đã vô dụng. Chuyện ta đã quyết thì sẽ không thay đổi. Ngươi đi hay ở tùy ngươi, nhưng cơ thể của hắn, ta nhất định phải có được.
- Thật xin lỗi, tôi không biết chuyện lại thành ra thế này.
Lan Thi nhìn về phía Chu Văn nói.
- Không sao, đó không phải lỗi của cậu.
Chu Văn khẽ lắc đầu.
Hắn đã quen với việc bị cuốn vào âm mưu của người khác. Nếu một người không có bất kỳ của cải gì, thì dù hắn có xuất hiện trước mặt kẻ xấu, kẻ xấu cũng chẳng buồn tính kế hắn, bởi vì hắn không có lợi ích gì để khai thác.
Nhưng nếu một người mang trong mình cả một kho báu khổng lồ, dù có trốn tránh thế nào, vẫn sẽ có kẻ thèm muốn. Cái gọi là "thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội", có lẽ chính là đạo lý này.
Theo năng lực của Chu Văn ngày càng mạnh, dù bản thân hắn có thu mình thế nào cũng sẽ có người nhòm ngó, đây là điều không thể tránh khỏi.
Đương nhiên, Chu Văn có thể nghĩ thoáng, nhưng không có nghĩa là hắn sẽ bỏ qua cho Phất La Đức.
- Nếu mạng của tôi vốn nên bỏ lại nơi này, vậy bây giờ tôi sẽ ở lại. Coi như thật sự phải xuống địa ngục, có cậu đi cùng cũng không cô đơn.
Lan Thi nói.
- Cậu có xuống địa ngục hay không thì tôi không biết, nhưng tôi thì vẫn chưa sống đủ đâu, còn muốn sống thêm vài chục năm nữa.
Chu Văn vừa nói, thân hình đột nhiên biến mất không thấy, sử dụng thuấn di hướng về phía lối ra hoa viên.
Nhưng rất nhanh, Chu Văn phát hiện cổng lớn của hoa viên đã biến mất, bên ngoài chỉ là một khoảng hư vô, căn bản không có đường để đi.
- Chỉ có người ta cho phép mới có thể rời khỏi đây.
Gã đàn ông đeo mặt nạ khẽ cười nói.
- Vậy nếu ta giết ngươi thì cũng có thể rời khỏi đây, đúng không?
Chu Văn hỏi thẳng.
Gã đàn ông đeo mặt nạ bật cười:
- Đương nhiên, nếu ngươi có thể giết ta thì cũng có thể rời đi. Tiếc là, cho dù là nhân loại mạnh nhất đứng trước mặt ta cũng chỉ như một con kiến hôi mà thôi.
- Không thử sao biết được?
Chu Văn lại rút Trúc đao ra.
- Tôi sẽ cùng cậu chiến một trận.
Lan Thi đột nhiên nói.
- Tốt, tôi công trên, cậu lo phần dưới.
Chu Văn nói.
- Được.
Lan Thi lập tức xông tới.
Chu Văn ở ngay sau lưng, bất ngờ tung một chưởng đánh vào gáy Lan Thi, trực tiếp đánh cậu ta ngất đi.
- Đem cậu ta về đi, đừng ở đây vướng chân vướng tay.
Chu Văn ôm lấy Lan Thi, ném về phía Cái Mạn.
Cái Mạn vội vàng đỡ lấy Lan Thi, ánh mắt phức tạp nhìn Chu Văn nói:
- Gia tộc chúng tôi có lỗi với cậu, không ngờ cậu... Cậu có tâm nguyện gì cứ nói cho tôi biết, chỉ cần tôi làm được, nhất định sẽ giúp cậu hoàn thành.
Cái Mạn cũng không biết phải nói gì hơn. Chuyện này xảy ra với bất kỳ ai cũng khó mà bình tĩnh được như Chu Văn, đến thời khắc sinh tử mà vẫn còn nghĩ cho Lan Thi.
- Đừng cảm ơn tôi. Con người tôi ân oán phân minh. Chuyện này không liên quan đến Lan Thi, cậu ấy không cần phải chết cùng tôi. Nhưng cô về nói lại với Phất La Đức, món nợ này, tôi nhất định sẽ đòi lại.
Chu Văn nói.
Cái Mạn không nói gì thêm, chỉ cúi người thi lễ với Chu Văn một cái rồi mang Lan Thi rời khỏi hoa viên.
Trong mắt cô, Chu Văn không thể nào sống sót rời đi được. Trước mặt gã đàn ông đeo mặt nạ tựa như Thần Linh này, bọn họ đến năng lực phản kháng còn không có, chỉ có một con đường chết.
"Không biết Ma Anh có phải là đối thủ của gã đàn ông đeo mặt nạ này không? Nhưng chuyện đã đến nước này, chỉ có thể liều một phen. Có điều vấn đề chắc cũng không lớn, Ma Anh khi Khủng Cụ hóa ngay cả mình cũng không nhìn thấy, còn gã này ít nhất mình vẫn thấy được."
Chu Văn nhắm mắt lại, không để ánh mắt của mình tiếp xúc với chiếc mặt nạ kia, hy vọng có thể tránh được việc cơ thể bị khống chế không thể động đậy.
- Nhắm mắt lại cũng vô dụng thôi. Sức ảnh hưởng của chiếc mặt nạ này không tác động đến thị giác, mà là linh hồn của ngươi.
Gã đàn ông đeo mặt nạ hứng thú nhìn Chu Văn nói.
Gã nhìn Chu Văn như đang ngắm một chiếc xe mới hay một căn nhà mới, tràn ngập tò mò nhưng lại không hề coi Chu Văn là một con người.
- Tôi có thể hỏi anh vài câu được không?
Chu Văn không mở mắt ra, suy nghĩ một chút rồi lên tiếng.
- Nể tình ngươi sắp cống hiến cơ thể cho ta, ta có thể cố gắng trả lời ngươi.
Gã đàn ông đeo mặt nạ cũng không vội động thủ, dường như đang chờ đợi điều gì đó.
- Ngươi đã tham gia trận chiến Thủ Hộ giả lần trước, vậy ngươi có thể cho ta biết, thứ mà các Thủ Hộ giả muốn tìm là gì không?
Chu Văn muốn nhân cơ hội này để thăm dò một vài bí mật.
Dị thứ nguyên có nhiều sinh vật mạnh mẽ như vậy, tại sao lại phải đến Trái Đất để tìm kiếm một thứ gì đó? Nhưng cho đến tận bây giờ, Chu Văn vẫn không biết rốt cuộc bọn họ đang tìm cái gì.
- Vấn đề này, nếu ngươi hỏi các Thủ Hộ giả khác, e là hỏi 99 người cũng không ai biết. Nhưng ngươi hỏi ta thì đúng người rồi đấy. Trong số 100 Thủ Hộ giả, ta là người duy nhất biết câu trả lời.
Câu trả lời của gã đàn ông đeo mặt nạ khiến Chu Văn mừng rỡ.
- Là cái gì?
Chu Văn hỏi.
- Không biết là cái gì.
Gã đàn ông đeo mặt nạ trả lời.
Khóe mắt Chu Văn giật giật, chỉ muốn một phát tát chết gã này.
Gã đàn ông đeo mặt nạ dường như rất thưởng thức biểu cảm của Chu Văn, cười như không cười nói:
- Ta đương nhiên không thể biết được, bởi vì ngay cả những ông lớn của các chủng tộc trong Dị thứ nguyên cũng không biết thứ bọn họ muốn rốt cuộc là gì. Có điều, ta biết một manh mối, mà số Thủ Hộ giả biết manh mối này không nhiều, ta chính là một trong số đó.
- Manh mối gì?
Chu Văn truy hỏi.
- Phối sủng. Phối sủng mạnh nhất.
Gã đàn ông đeo mặt nạ nói.