- Thú sủng? Không phải sinh vật Dị thứ nguyên không thể sử dụng Thú sủng sao? Bọn chúng muốn Thú sủng để làm gì?
Trong lòng Chu Văn đầy nghi hoặc.
- Ai bảo cậu là sinh vật Dị thứ nguyên không thể dùng Thú sủng?
Gã đàn ông đeo mặt nạ bĩu môi:
- Bọn chúng chỉ không thể sử dụng Thú sủng trên Địa Cầu thôi, chứ trong Dị thứ nguyên có vô số Thú sủng cường đại, khác hẳn với Thú sủng trên Địa Cầu, mạnh hơn cả vạn dặm.
- Nếu Thú sủng ở Dị thứ nguyên mạnh hơn Thú sủng ở Địa Cầu, tại sao bọn chúng lại săn lùng Thú sủng trên Địa Cầu?
- Thế giới này rất đặc biệt, đặc biệt đến mức tất cả sinh vật Dị thứ nguyên đều không tài nào hiểu nổi.
Gã đàn ông đeo mặt nạ trầm ngâm một lát rồi nói tiếp:
- Ở bất kỳ Dị thứ nguyên nào, có những chuyện vốn dĩ không thể làm được, thậm chí về mặt lý thuyết cũng là bất khả thi, thế nhưng trên Địa Cầu, loài người lại làm được.
- Loài người làm được chuyện “từ không thành có”? Sao tôi không biết nhỉ?
Chu Văn nghĩ ngợi, trên Địa Cầu hình như đâu có công nghệ nào cao siêu đến vậy.
- Ấy thế mà, mỗi con người đều làm được.
Gã đàn ông đeo mặt nạ cười híp mắt nhìn Chu Văn:
- Cậu cũng vậy, cũng làm được.
- Đó là gì?
Chu Văn vẫn không nghĩ ra, rốt cuộc mình có thể tạo ra cái gì từ hư vô.
Gã đàn ông đeo mặt nạ giơ một tay lên, dùng ngón tay gõ nhẹ lên thái dương, nói:
- Là sức tưởng tượng. Trong tất cả các Dị thứ nguyên, đều không có khái niệm Quỷ Thần, chỉ có Địa Cầu mới có sản phẩm tưởng tượng từ hư vô này, đó không phải là “từ không thành có” thì là gì? Càng kỳ quái hơn là, những Quỷ Thần trong tưởng tượng của loài người, trên thực tế đều có thể tìm thấy sinh vật tương ứng ở Dị thứ nguyên. Cho đến nay vẫn chưa ai giải thích được câu đố này.
- Khái niệm Quỷ Thần bắt nguồn sớm nhất từ nỗi sợ hãi thiên nhiên của con người, chẳng qua trí tưởng tượng của loài người phong phú hơn một chút, có lẽ cũng không có ý nghĩa gì đặc biệt? Hơn nữa, khi sinh vật Dị thứ nguyên giáng lâm Địa Cầu, con người nhìn thấy chúng, coi chúng là Quỷ Thần cũng chẳng có gì lạ, thế là các truyền thuyết ra đời. Việc tìm thấy sinh vật tương ứng trong Dị thứ nguyên cũng là điều bình thường thôi.
Chu Văn nói.
- Không, không hẳn vậy. Thực ra cậu không biết, bên ngoài thế giới này, giữa các Dị thứ nguyên, còn có một khu vực khác. Khu vực đó có thể thai nghén ra rất nhiều sinh vật Dị thứ nguyên, và những sinh vật trong các lĩnh vực Dị thứ nguyên tại Địa Cầu đều bắt nguồn từ đó, chứ không phải đến từ một Dị thứ nguyên cụ thể nào.
Gã đàn ông đeo mặt nạ nói tiếp:
- Càng kỳ quái hơn, một vài sinh vật Dị thứ nguyên vô cùng khủng bố đã từng hao tốn rất nhiều công sức để nghiên cứu khu vực đó và phát hiện một chuyện vô cùng kỳ lạ.
- Chuyện kỳ lạ gì?
Chu Văn dĩ nhiên biết có một nơi như vậy, hắn không chỉ biết mà còn từng đến đó.
- Những sinh vật Dị thứ nguyên được sinh ra ở đó có độ trùng khớp rất cao với những sinh vật mà loài người các cậu tưởng tượng ra. Thậm chí, những sinh vật vốn không tồn tại ở đó, sau khi loài người dùng sức sáng tạo của mình nghĩ ra, nơi đó lại xuất hiện sinh vật Dị thứ nguyên tương ứng.
- Làm sao ông xác định được là sau khi loài người tưởng tượng ra thì nơi đó mới sinh ra sinh vật Dị thứ nguyên? Có thể loài người đã tưởng tượng ra từ lâu rồi, chỉ là trước đây các người chưa phát hiện ra thôi.
Chu Văn thử phản biện.
- Chuyện này không khó chứng minh. Bởi vì hàng ngàn năm trước, khi con người chưa có vũ khí nóng, những sinh vật Dị thứ nguyên được sinh ra ở khu vực đó cũng không hề có vũ khí nóng. Nhưng khi trong tay loài người các cậu có vũ khí nóng, một số loại sinh vật Dị thứ nguyên được sinh ra cũng sở hữu vũ khí dạng súng ống. Mặc dù số lượng rất ít, cực kỳ hiếm thấy, nhưng đó là sự thật.
- Có chuyện như vậy sao?
Chu Văn hơi kinh ngạc.
- Hiện tại có hay không thì ta không biết, nhưng vào thời điểm trước khi ta ngủ say, tình huống như vậy chắc chắn đã xuất hiện.
Gã đàn ông đeo mặt nạ nói tiếp.
- Những điểm khác thường của Địa Cầu còn rất nhiều. Ví dụ như một tồn tại cấp Mạt Thế, sau khi giáng lâm thế giới này, sức mạnh sẽ bị suy yếu xuống mức cấp Thần Thoại thông thường. Lại ví dụ như, chỉ có cơ thể của con người mới có thể đột phá lên cấp độ trên cả cấp Khủng Cụ. Điều này thực sự rất phi khoa học. Về lý thuyết, thế giới này đối với Dị thứ nguyên mà nói, chỉ là một thế giới cấp thấp. Mà cấp thấp thì không thể nào hạn chế được cấp cao. Kể cả khi không thể chịu đựng được sự giáng lâm của sinh mệnh cấp cao, nó cũng sẽ bị sức mạnh cấp cao phá hủy, chứ không phải là hạn chế năng lực của sinh vật cấp cao. Nhưng trước khi ta ngủ say, không một cường giả nào có thể phá vỡ quy tắc của thế giới này. Điều đó chứng tỏ cái gì?
- Chứng tỏ Địa Cầu không phải thế giới cấp thấp? Thậm chí có thể cao cấp hơn cả thế giới Dị thứ nguyên?
Chu Văn nói.
- Không sai, những cường giả Dị thứ nguyên kia cũng nghĩ như vậy. Nhưng nếu thế giới này là thế giới cao cấp, vậy thì bắt buộc phải có sinh mệnh thể cao cấp tương ứng. Thế nhưng trên Địa Cầu lại không hề có, mà ngoài Địa Cầu ra, những hành tinh khác trong hệ mặt trời cũng chẳng hề có sinh mệnh nào tồn tại. Cho nên các “lão đại” kia rất muốn tìm ra câu trả lời.
Nói đến đây, gã đàn ông đeo mặt nạ lộ ra một nụ cười quỷ dị.
- Bọn họ tìm được đáp án chưa?
Chu Văn có chút thấp thỏm hỏi.
- Gần như rồi. Căn cứ vào suy đoán của họ, thế giới này rất có thể sẽ sinh ra một Thú sủng vô cùng cường đại, mà loài người các cậu và những sinh vật Dị thứ nguyên khác, đều chỉ là những sinh vật phụ trợ cho Thú sủng đó mà thôi.
Gã đàn ông đeo mặt nạ cười híp mắt nói.
Chu Văn nghe vậy, nhíu mày hỏi:
- Tại sao lại sinh ra Thú sủng, mà không phải là một sinh vật Dị thứ nguyên?
- Cái này thì ta không biết, cậu phải đi hỏi mấy vị “lão đại” Dị thứ nguyên kia. Đây là những gì bọn họ đoán ra. Và họ còn phỏng đoán rằng, nếu Thú sủng đó ra đời, cả thế giới này cũng sẽ bị hủy diệt theo.
Gã đàn ông đeo mặt nạ nói tiếp.
- Tại sao?
Chu Văn càng thêm khó hiểu.
- Cái này ta cũng không biết, vì ta chỉ nghe được tin tức chứ không biết quá trình suy luận của họ. Tuy nhiên, chuyện này đã trở thành bí mật của các “lão đại” trong những chủng tộc Dị thứ nguyên. Bọn chúng tranh giành quyền kiểm soát thế giới này, chính là muốn tìm và thu phục Thú sủng đó. Nếu Thú sủng đó bị tìm thấy, vậy thì thế giới này cũng đi đến hồi kết.
Gã đàn ông đeo mặt nạ ngước nhìn trời, nói:
- Đến giờ rồi, cậu nên lên đường đi. Hy vọng khoảng thời gian cuối đời của cậu sẽ thật vui vẻ, dù sao thì ta cũng sẽ sử dụng cơ thể của cậu, mà ta thì không muốn cơ thể này có bất kỳ ký ức không vui nào.
- Giờ nào đến?
Chu Văn nhìn gã đàn ông đeo mặt nạ, hỏi.
- Giờ chết của cậu.
Gã đàn ông đeo mặt nạ không nhìn Chu Văn, vẫn giữ nguyên tư thế ngước nhìn trời một góc 45 độ, chờ đợi khoảnh khắc Chu Văn tử vong.
Nhưng thời gian từng giây từng phút trôi qua, Chu Văn vẫn đứng sừng sững ở đó, không hề có bất kỳ thay đổi nào, hoàn toàn không có dấu hiệu sắp chết. Biểu cảm của gã đàn ông đeo mặt nạ lại thấy có gì đó sai sai, rồi dần cứng đờ.
❀ Thiên Lôi Trúc ❀ Dịch AI hay