— Đầu thú?
Trong đầu Dư Quang hiện lên vô số dấu hỏi.
Mà đám cao tầng, kể cả Thẩm Ngọc Trì, khi nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt cũng trở nên hết sức quái dị.
Đến nước này rồi mà Chu Văn còn nói muốn tới tự thú, chỉ có kẻ ngốc mới tin hắn. Nếu hắn thật sự muốn đầu thú thì đã đến từ sớm, việc gì phải đợi đến tận bây giờ?
— Cục tọa, xử lý thế nào ạ? — Dư Quang dùng máy truyền tin nhỏ giọng xin chỉ thị của Thẩm Ngọc Trì.
— Cục tọa, tuyệt đối không thể để Chu Văn tiến vào Cục Giám sát! Lần này hắn đến chắc chắn là có âm mưu phá hoại Cục Giám sát chúng ta! — Một chủ nhiệm lập tức lên tiếng nhắc nhở.
— Không sai, tên Chu Văn kia không vào được Thiên quan nên mới muốn dùng cách này để trà trộn vào trong. Hắn chắc chắn muốn ra tay hạ sát chúng ta, tuyệt đối không thể để hắn vào!
— Cục tọa, Chu Văn là học trò của Vương Minh Uyên, không thể không phòng!
Một đám cao tầng của Cục Giám sát đều nhất trí một cách lạ thường, tuyệt đối không để Chu Văn tiến vào Thiên quan.
Người bình thường có lẽ không biết Chu Văn đáng sợ thế nào, nhưng Cục Giám sát là nơi nào chứ? Đây là tai mắt của Liên bang, bọn họ hiểu rõ về Chu Văn sâu sắc hơn bất kỳ ai.
Hiện tại, cấp độ hồ sơ của Chu Văn là một trong những hồ sơ cao cấp nhất Liên bang, thậm chí còn được đặt ngang hàng với Tỉnh Đạo Tiên, Vương Minh Uyên và một số nhân vật khác. Ngay cả nghị viên của Liên bang cũng chưa chắc có cấp độ hồ sơ cao bằng Chu Văn.
Bọn họ quá rõ Chu Văn đáng sợ đến mức nào. Những tài liệu điều tra kia, từng chồng từng kiện đều khiến người ta nhìn mà kinh hồn bạt vía. Bất cứ ai đã xem qua tài liệu đó, trừ phi bị ấm đầu, nếu không sẽ chẳng ai coi hắn là một sinh viên còn chưa tốt nghiệp.
Thẩm Ngọc Trì tự nhiên là người hiểu rõ Chu Văn nhất trong đám người của Cục Giám sát, cho nên ông ta cũng là người đau đầu nhất.
Đầu thú cái quái gì chứ, Thẩm Ngọc Trì đương nhiên một chữ cũng không tin, nhưng Chu Văn đã đến tận cửa Cục Giám sát rồi, chẳng lẽ lại để hắn tùy tiện rời đi sao?
— Trước tiên cứ ổn định hắn đã, dò xét cho rõ xem rốt cuộc hắn muốn làm gì. — Thẩm Ngọc Trì ra lệnh cho Dư Quang. Ông ta biết trốn tránh tuyệt đối không phải là giải pháp, phải nghĩ cách giải quyết vấn đề này.
Lúc này, Đường Chí Trung không biết phải làm sao cho phải.
Chu Văn thật sự là tội phạm bị Cục Giám sát truy nã, hơn nữa đầu óc hắn còn có vấn đề.
Ai mà không biết Cục Giám sát là Diêm Vương điện có vào không có ra, chỉ cần đầu óc không bị hỏng thì sẽ không ngu đến mức tới đây đầu thú. Coi như trong lòng áy náy, muốn tự sát tạ tội thì cũng không ai đến nơi này.
“Xong rồi, xong thật rồi, mình lại đi tin một thằng điên, còn cho người mang bộ đồ vũ trụ tới, đây không phải là tự rước họa vào thân sao?” — Hiện tại Đường Chí Trung hơi sợ hãi.
Vốn dĩ Cục Giám sát đã quyết tâm muốn bội ước, bây giờ vạn nhất họ mượn cớ này bắt cả hắn và tên điên này vào, đến lúc đó đừng nói đòi tiền, ngay cả cái mạng nhỏ cũng khó giữ.
Trong lúc Đường Chí Trung đang hoảng sợ, ông ta nghe thấy Dư Quang trên cửa thành cất tiếng nói.
Đường Chí Trung không hề xa lạ gì với Dư Quang, một trong tứ đại giám sát quan của Cục Giám sát. Ngoại trừ Thái Cấm đã chết trước đó, hắn thuộc hàng số má nhất.
Mà Dư Quang còn là người đứng đầu tổng vụ bộ, đủ thứ chuyện lớn nhỏ đều phải qua tay hắn.
Vụ quần áo vũ trụ này cũng do tổng vụ bộ xử lý, có điều Dư Quang chỉ phụ trách quyết định cuối cùng, phía dưới còn có từng tầng quan viên một, Đường Chí Trung căn bản không có cơ hội trực tiếp đàm phán với Dư Quang.
Trước đó ông ta đã tới mấy lần, đều muốn gặp mặt Dư Quang để nói rõ ràng chuyện quần áo vũ trụ, nhưng Dư Quang căn bản không gặp, nên ông ta đành phải đàm phán với các quan viên khác.
Dư Quang còn có một biệt hiệu là Lãnh Diện Diêm Vương, nghe cái tên là đủ biết hắn là người thế nào.
— Trong chuyện này chắc có hiểu lầm gì đó, Cục Giám sát chúng tôi chưa bao giờ có lệnh truy nã cậu, cậu không phải là phạm nhân của chúng tôi.
Dư Quang dừng một chút rồi nói tiếp:
— Chuyện của cậu, tôi cũng đã nghe qua ít nhiều. Cậu là một học sinh giỏi giang, tài năng, tính cách lại khiêm tốn, thật thà, đã có không ít cống hiến cho Liên bang, sao lại nói đến chuyện tự thú chứ?
Đường Chí Trung nghe Dư Quang nói, lại nhìn khuôn mặt hiền lành của hắn, ông ta gần như tưởng mình nhận nhầm người.
Đây thật sự là Lãnh Diện Diêm Vương mà ông ta biết sao?
Đường Chí Trung liên tục quan sát Dư Quang, xác định mình không nhìn lầm, đây thật sự là Lãnh Diện Diêm Vương Dư Quang không thể sai vào đâu được.
— Không hề có hiểu lầm gì cả, tôi có tội, trong lòng áy náy, muốn đầu thú để nhận khoan hồng. — Vẻ mặt Chu Văn thành thật nói.
— Thấy chưa, cái tên này không chỉ muốn gây sự, hắn muốn vào Thiên quan, muốn lập mưu hạ sát chúng ta, tuyệt đối không thể để hắn vào! — Trong văn phòng, một chủ nhiệm lên tiếng.
— Dư Quang, trước tiên tìm hiểu ý đồ của hắn đã. — Thẩm Ngọc Trì khẽ nhíu mày, nhưng không hề bối rối.
Thiên hạ đệ nhất quan đâu phải chỉ là danh hão, Chu Văn dù có mạnh đến đâu cũng không thể nào cưỡng ép xông vào được.
“Xong rồi, xong đời rồi! Lãnh Diện Diêm Vương khó khăn lắm mới mở lòng từ bi một lần, nói được vài câu tiếng người, thằng nhóc này lại cứ muốn đâm đầu vào chỗ chết!” — Sắc mặt Đường Chí Trung xám ngoét, cảm thấy với lời Chu Văn vừa nói, Dư Quang chắc chắn sẽ không bỏ qua cho hắn, có tội hay không cũng sẽ bắt hắn vào ngục trước rồi tính sau.
Nhưng khuôn mặt của Dư Quang lại càng ngày càng hiền dịu, nụ cười cũng càng ngày càng thân thiết:
— Cục Giám sát không phải cơ quan chấp pháp, nếu cậu thật sự muốn đầu thú thì nên đến cục cảnh sát. Có điều, con người cậu thế nào tôi cũng biết, một thanh niên tốt đầy hứa hẹn, tài năng sẽ trở thành trụ cột tương lai của Liên bang, không phải là người làm việc phi pháp. Có phải cậu gặp khó khăn gì không? Nếu có khó khăn gì cứ nói cho Cục Giám sát chúng tôi biết, Cục Giám sát là một bộ phận trực thuộc Liên bang, chúng tôi có nghĩa vụ giải quyết khó khăn cho công dân Liên bang…
Đường Chí Trung nghe mà ngơ ngác, cảm giác mình như đang nằm mơ.
Cục Giám sát không phải cơ quan chấp pháp? Có nghĩa vụ cứu giúp công dân Liên bang sao? Đây có phải là Cục Giám sát mà mình biết không? Đây có phải là Lãnh Diện Diêm Vương Dư Quang không?
Đường Chí Trung đột nhiên ý thức được, người trẻ tuổi trước mắt này, có lẽ không phải là một kẻ điên.
Trong lúc Dư Quang đang tận tình khuyên bảo Chu Văn, phía xa có từng chiếc xe tải cao tốc lao tới, chính là người của công ty Đường Chí Trung mang những bộ đồ vũ trụ đến.
Tốc độ xe tải rất nhanh, chẳng mấy chốc đã có một chiếc dừng lại cách Đường Chí Trung không xa.
Một người đàn ông trung niên từ trên xe nhảy xuống, vừa chạy vừa lớn tiếng hỏi Đường Chí Trung:
— Lão Đường, rốt cuộc tình hình thế nào? Có phải Cục Giám sát chịu nghiệm thu lô hàng này của chúng tôi không? Ngay sau khi ông thông báo, tôi đã cho người vận chuyển lô hàng này tới đây với tốc độ nhanh nhất, tiếp theo phải làm gì?
— Không, Cục Giám sát không đồng ý nghiệm thu hàng của chúng ta. — Đường Chí Trung nói.
— Không đồng ý nghiệm thu? Vậy ông gọi chúng tôi vận chuyển hàng đến đây làm gì?
Rất nhiều nhân viên từ trên xe nhảy xuống, vây quanh và đổ dồn ánh mắt về phía Đường Chí Trung.
Bọn họ đều trông cậy vào lô hàng này để được trả lương nuôi sống gia đình.
— Vị Chu tiên sinh này nói, anh ấy có thể khiến Cục Giám sát nghiệm thu hàng giúp chúng ta. — Ánh mắt Đường Chí Trung phức tạp nhìn Chu Văn nói.
— Anh ta là người của Cục Giám sát à? — Mọi người nhìn về phía Chu Văn, thấy hắn còn trẻ như vậy, có chút không dám tin.
— Không phải… không phải… Anh ấy đến đây để đầu thú… — Khi Đường Chí Trung nói chuyện, vẻ mặt trở nên kỳ quặc.