- Đầu thú? Tội phạm?
Mọi người đều kinh ngạc nhìn Chu Văn và Đường Chí Trung.
- Lão Đường, đến nước này rồi mà ông còn đùa được à? Bọn tôi đang trông vào khoản tiền kia để sống qua ngày đấy...
Người đàn ông trung niên đến đầu tiên cho rằng Đường Chí Trung đang nói đùa.
Đường Chí Trung cười khổ không biết giải thích thế nào, đúng lúc này, Chu Văn lại lên tiếng, nhìn Dư Quang trên cổng thành và nói:
- Tôi đúng là đang gặp chút khó khăn, Cục giám sát các anh thật sự chịu giúp tôi sao?
- Giúp đỡ công dân Liên bang khi hoạn nạn là nghĩa vụ của Cục giám sát chúng tôi. Cậu có khó khăn gì cứ việc nói, chỉ cần nằm trong phạm vi năng lực của chúng tôi, chúng tôi nhất định sẽ giúp cậu giải quyết...
Dư Quang nói với giọng điệu cực kỳ nghiêm túc, ra vẻ như Bao Thanh Thiên chính trực, công tư phân minh.
- Lão Đường, người kia hình như là Dư Quang thì phải?
Ông chú trung niên không chắc chắn lắm, nhìn Dư Quang trên tường thành. Ông nhận ra Dư Quang, nhưng hôm nay lại không dám tin vào mắt mình.
- Là Dư Quang không sai.
Đường Chí Trung gật đầu nói.
- Nhưng sao Dư Quang lại...
Người đàn ông trung niên nửa tin nửa ngờ, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.
- Hẳn là vì cậu ấy.
Đường Chí Trung nhìn về phía Chu Văn, rồi nhỏ giọng nói với ông chú trung niên kia:
- Biết đâu lần này lô quần áo vũ trụ của chúng ta lại được nghiệm thu cũng nên.
- Dạo gần đây tôi khá hứng thú với quần áo vũ trụ, muốn mua vài bộ về nghiên cứu một chút, coi như góp chút công sức cho Liên bang. Nhưng các anh cũng biết đấy, tôi chỉ là một học sinh nghèo, làm gì có tiền, lại còn bị Cục giám sát các anh truy nã suốt, căn bản không có tiền mà mua...
Chu Văn nói.
- Cục trưởng, giờ làm sao đây?
Dư Quang thấy Chu Văn vòi vĩnh trắng trợn như vậy, đành phải xin chỉ thị của Thẩm Ngọc Trì.
Thẩm Ngọc Trì nhìn đám người Đường Chí Trung, nhíu mày hỏi:
- Vị kia hẳn là Đường Chí Trung của công ty Đường thị? Ta nhớ ông ta vẫn luôn cung cấp linh kiện quần áo vũ trụ cho Cục giám sát chúng ta, bọn họ tới đây có chuyện gì?
Lập tức có một vị chủ nhiệm đứng dậy nói:
- Thưa Cục trưởng, gần đây chúng ta đã đổi sang một nhà cung cấp quần áo vũ trụ khác, vì vậy mới phát sinh mâu thuẫn hợp đồng với công ty hàng không vũ trụ Đường thị.
- Chất lượng quần áo vũ trụ của công ty hàng không vũ trụ Đường thị luôn vượt trội, tại sao phải đổi nhà cung cấp?
Thẩm Ngọc Trì nhíu mày hỏi.
Mọi người lập tức im phăng phắc, Thẩm Ngọc Trì dùng ngón tay chỉ vào mặt bọn họ, không thèm nói một lời, cuối cùng mới dùng máy truyền tin ra lệnh:
- Chuyện của công ty hàng không vũ trụ Đường thị, ngươi biết phải xử lý thế nào rồi chứ?
- Thuộc hạ đã rõ.
Dư Quang đáp lời, vội vàng nói với Chu Văn ở bên ngoài:
- Giúp đỡ những tài năng trẻ tuổi nghiên cứu phát triển là việc chúng tôi nên làm. Trong Cục giám sát có không ít quần áo vũ trụ tiên tiến, nếu cậu có hứng thú nghiên cứu, tôi có thể tặng cậu vài bộ.
- Tôi nghe nói công ty quần áo vũ trụ của Đường thị hiện là công ty tốt nhất Liên bang, nên tôi hứng thú với hàng của họ hơn.
Chu Văn nói thêm.
- Chuyện này dễ thôi! Công ty hàng không vũ trụ Đường thị chính là nhà cung cấp quần áo vũ trụ cho Cục giám sát chúng tôi. Trước đó chúng tôi vừa đặt một lô hàng, nếu cậu muốn, tôi sẽ đứng ra tài trợ cho cậu vài bộ.
Dư Quang nói ngay.
- Ý anh là lô hàng này sao?
Chu Văn chỉ vào mấy chiếc xe tải hỏi.
- Đúng vậy.
Dư Quang đáp.
- Nghe nói lô hàng này có vấn đề, các anh không chịu nghiệm thu, sẽ không có vấn đề gì chứ?
Chu Văn ngạc nhiên hỏi.
- Đó chỉ là tin đồn nhảm, chất lượng hàng của Đường thị luôn vượt trội, tuyệt đối không có vấn đề gì, chúng tôi đang chuẩn bị nghiệm thu đây.
- Vậy thì mau nghiệm thu đi, các anh phải kiểm tra cho kỹ vào, tôi không muốn nhận đồ kém chất lượng đâu.
Chu Văn thản nhiên nói.
Dư Quang đành phải phái người đi nghiệm thu, toàn bộ quá trình thuận lợi đến lạ thường, trước sau chưa đến mười phút đã hoàn tất ngay tại chỗ, gọn gàng nhanh chóng nhận hàng.
Đường Chí Trung và các nhân viên của công ty hàng không vũ trụ Đường thị cứ ngỡ mình đang nằm mơ.
Nghiệm thu xong xuôi, Cục giám sát cũng không dám chuyển hàng vào trong Thiên quan, sợ rằng lúc Thiên quan mở ra, Chu Văn sẽ thừa cơ xông vào.
- Nhiều quần áo vũ trụ thế này, các anh định cho tôi nghiên cứu hết đấy à? Cục giám sát hào phóng thật đấy.
Chu Văn giơ ngón tay cái lên, sau đó nói với Đường Chí Trung:
- Cục giám sát đã tặng tôi đống quần áo vũ trụ này rồi, phiền các ông dùng xe chở giúp tôi đến địa chỉ này, không vấn đề gì chứ?
- Không... không có vấn đề...
Đường Chí Trung nhận lấy tờ giấy ghi địa chỉ, vội vàng phân phó nhân viên, cho xe quay đầu, chở quần áo vũ trụ đi.
Trong lòng các sếp lớn của Cục giám sát đều rầu rĩ. Đây là hơn một trăm bộ quần áo vũ trụ, phải thanh toán một khoản tiền không nhỏ. Dù đối với Cục giám sát, đây không phải là con số quá lớn, nhưng bị Chu Văn cuỗm đi toàn bộ vẫn khiến họ cực kỳ khó chịu.
- Chu tiên sinh, cảm ơn cậu, thực sự quá cảm ơn cậu.
Đường Chí Trung dẫn theo mấy nhân viên cấp cao của công ty đến cảm ơn Chu Văn.
- Không cần cảm ơn tôi, đây là Cục giám sát mua, chẳng liên quan gì đến tôi cả. Các ông cứ giúp tôi giao hàng đến địa chỉ đã ghi là được.
Chu Văn nói.
- Chu tiên sinh xin yên tâm, chúng tôi cam đoan sẽ giao hàng đến tận nơi. Đây là số điện thoại của tôi, sau này quần áo vũ trụ có vấn đề gì, ngài cứ gọi cho tôi bất cứ lúc nào, cho dù công ty có giải thể, tôi cũng sẽ đích thân bảo hành cho ngài.
Đường Chí Trung đưa số điện thoại của mình cho Chu Văn.
- Tốt, các ông đi đi.
Chu Văn nhận lấy tờ giấy, ánh mắt lại nhìn về phía Dư Quang trên cổng thành, hắn không có ý định rời đi dễ dàng như vậy.
Mặc dù quần áo vũ trụ có thể giải quyết một phần vấn đề sinh tồn ngoài không gian, nhưng rốt cuộc cũng chỉ có thể sử dụng ở những khu vực an toàn. Chu Văn không dám chắc mình có thể dịch chuyển đến khu vực an toàn hay không, cho nên hắn muốn nhiều hơn thế nữa.
Giúp đỡ đám người Đường Chí Trung chỉ là tiện tay mà thôi, cái giá này vẫn chưa đủ để xóa bỏ ân oán giữa hắn và Cục giám sát.
- Thật ra thì... tôi cũng khá hứng thú với trạm không gian, muốn nghiên cứu một chút...
Đám người Đường Chí Trung đang rời đi, nghe câu nói của Chu Văn thì ai nấy đều toát mồ hôi lạnh.
- Chúng ta mau đi thôi, vận chuyển đồ cho Chu tiên sinh an toàn.
Đường Chí Trung lay người đàn ông trung niên đang ngẩn ra, thúc giục ông ta lái xe.
Người đàn ông trung niên kia khởi động xe, nhưng vẫn không nhịn được liếc nhìn Chu Văn qua kính chiếu hậu, ánh mắt phức tạp nói:
- Lão Đường, cậu thanh niên đó... à không, Chu tiên sinh... rốt cuộc là ai vậy? "Diêm Vương Mặt Lạnh" Dư Quang hình như rất sợ cậu ấy.
- Đâu chỉ có Diêm Vương Mặt Lạnh, nghe nói Thẩm Ngọc Trì cũng đang ở trong Thiên quan mà không dám ra ngoài đấy.
Đường Chí Trung nhỏ giọng nói.
Vẻ mặt của người đàn ông trung niên càng thêm kỳ quái:
- Chu tiên sinh còn trẻ như vậy mà đã trấn áp được cả Cục giám sát, thật không thể tưởng tượng nổi...
Lúc này, Thẩm Ngọc Trì cũng bó tay toàn tập. Chu Văn đúng là được voi đòi tiên, há miệng sư tử đòi cả một cái trạm không gian. Thiết bị cỡ đó đòi hỏi vô số kỹ thuật và vật liệu quý hiếm. Trong thời đại này, việc chế tạo một trạm không gian là cực kỳ khó khăn.
Bản thân Cục giám sát cũng không có bao nhiêu trạm không gian, vậy mà Chu Văn lại mở miệng đòi một cái, đây quả thực là ép người quá đáng.
Đột nhiên, Thẩm Ngọc Trì nghĩ ra điều gì đó, mắt sáng rực lên, nói vào máy truyền tin một câu:
- Mời Chu Văn vào đây, tôi muốn nói chuyện với cậu ta.
⟡ Nơi hội tụ dịch giả AI — Thiên Lôi Trúc . com ⟡