Vô Tự bia Nguyên Khí quyết vừa được vận chuyển, những mầm cỏ trên người Chu Văn lập tức ngừng sinh trưởng, sau đó không ngừng lụi đi, chẳng mấy chốc hắn đã khôi phục lại như thường.
Tam Nhãn Linh Dương thấy vậy, trong mắt không khỏi ánh lên một tia kinh ngạc và nghi ngờ, nó đứng cách đó không xa nhìn chằm chằm vào Chu Văn.
- May mà Vô Tự bia Nguyên Khí quyết có tác dụng.
Chu Văn thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn lại, thấy nơi đó vẫn là vực sâu vạn trượng, chẳng có cánh cửa nào xuất hiện cả.
- Chẹp, vẫn nên tìm đường trong game thì hơn. Dù sao bây giờ cũng có Vô Tự bia Nguyên Khí quyết rồi, chỉ cần con linh dương kia không đến gây sự, chắc tạm thời cũng không gặp nguy hiểm gì to tát.
Chu Văn theo bản năng liếc mắt nhìn con linh dương, tim bất giác đập thót một cái.
Mới ban nãy nó còn đứng cách đó không xa, vậy mà giờ đã biến mất không một dấu vết.
“Mị!”
Một tiếng kêu vang lên sau lưng Chu Văn, khiến hắn toát mồ hôi lạnh. Hắn vừa quay đầu lại, quả nhiên thấy con linh dương kia đang đứng sừng sững ngay sau lưng, mắt trừng trừng đánh giá hắn.
Chưa dừng lại ở đó, con linh dương vừa đánh giá vừa đi vòng quanh hắn, dường như muốn soi xét từ đầu đến chân, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Chu Văn không biết nó định giở trò gì, lập tức đề cao cảnh giác tột độ. Nếu con linh dương thật sự muốn làm gì bất lợi với hắn, dù biết rõ không phải là đối thủ, hắn cũng sẽ không ngồi yên chờ chết.
Có điều, con linh dương cũng không có ý định ra tay, nó chỉ đi quanh hắn vài vòng, vẻ nghi hoặc trong mắt càng lúc càng đậm.
- Dương lão huynh, chúng ta thương lượng chút nhé, gốc cỏ kia ta sẽ rửa sạch trả lại cho ngươi, ân oán đôi bên xem như xóa bỏ, thế nào?
Chu Văn cẩn thận đối mặt với Tam Nhãn Linh Dương.
Sớm biết con linh dương này thù dai như vậy, hắn đã chẳng dại dột đi đào gốc cỏ khô kia.
Con linh dương chẳng thèm đếm xỉa đến hắn, nó tiến sát lại, dùng đầu húc Chu Văn đi tới.
Sức của con linh dương rất lớn, Chu Văn cảm thấy sức mình hoàn toàn không thể chống cự nổi, bị nó đẩy đi một cách vô thức về phía sâu bên trong.
Vô số ý nghĩ lướt qua đầu, nhưng cuối cùng Chu Văn vẫn không liều mạng ra tay với con linh dương.
Cụm kiến trúc cổ trên đỉnh vàng này cực kỳ khổng lồ, các công trình được nối với nhau bằng những cây cầu đá. Bên dưới cầu đá là biển mây cuồn cuộn, đi trên đó có cảm giác như đang dạo bước trên trời.
- Dương lão huynh, rốt cuộc ngươi muốn đẩy ta đi đâu? Ta tự đi không được à?
Chu Văn nói.
Tam Nhãn Linh Dương dường như không hiểu lời hắn, vẫn tiếp tục dùng đầu thúc giục, lại “Mị mị” hai tiếng với Chu Văn rồi đi tiếp.
Chu Văn biết cả tốc độ lẫn sức mạnh của mình đều thua xa con linh dương, tên này tám chín phần là sinh vật cấp Sử Thi, muốn chạy trốn trước mặt nó thực sự là chuyện không tưởng, nên đành phải đi theo hướng nó đẩy.
Con linh dương dẫn Chu Văn đi qua một cụm kiến trúc cổ, vượt qua rất nhiều cầu đá, cuối cùng dừng lại trước một đạo quan. Chu Văn ngước mắt nhìn lên, thấy trên tấm biển có khắc ba chữ “Thái Thanh quan”.
Chu Văn cũng có chút hiểu biết sơ sài về Đạo giáo. Đạo giáo có Tam Thanh, gồm Ngọc Thanh, Thượng Thanh và Thái Thanh. Trong đó, Thái Thanh là nổi tiếng nhất, đại danh của Thái Thượng Lão Quân e rằng không ai ở khu Đông là không biết.
Tòa đạo quan này tên là Thái Thanh quan, xem ra bên trong chắc chắn là nơi cung phụng Thái Thượng Lão Quân.
- Trong này không phải có Thái Thượng Lão Quân thật đấy chứ?
Chu Văn nghĩ đến trải nghiệm của mình ở Tiểu Phật tự, bất giác vận chuyển Vô Tự bia Nguyên Khí quyết nhanh hơn vài phần.
Con linh dương đi đến cửa Thái Thanh quan nhưng không vào trong. Thân hình nó lóe lên rồi biến mất, chờ Chu Văn kịp phản ứng, nó đã xuất hiện sau lưng hắn, húc một phát đẩy Chu Văn vào trong Thái Thanh quan.
Chu Văn đã sớm chuẩn bị tâm lý nên cũng không quá bất ngờ. Con linh dương dẫn hắn đến đây, chắc chắn không phải chỉ để ngắm cảnh rồi về.
Sau khi đứng vững lại, Chu Văn đưa mắt quan sát khung cảnh bên trong Thái Thanh quan. Qua cổng là một khoảng sân lớn, trông khá cũ kỹ, mặt đất phủ đầy bụi bặm và lá rụng, tựa như đã ngàn năm không có ai đặt chân đến.
Trên thực tế, Chu Văn biết rằng trước khi Bão Thứ Nguyên ập xuống, hương khói ở Thái Thanh quan này từng rất thịnh, tính đến nay cũng mới chỉ mấy chục năm trôi qua mà thôi.
- Đệ tử đạo môn, trên bàn thờ có Tam Thanh phù, ngươi hãy chọn một lá.
Một giọng nói già nua không biết từ đâu vọng tới, vang vọng khắp đạo quan, tựa như đến từ bốn phương tám hướng, dù lắng nghe kỹ cũng không thể xác định được vị trí.
- Đệ tử tuân mệnh.
Chu Văn không dám chần chừ, vội hành lễ một cái, ánh mắt dán chặt vào bàn thờ.
Ngay từ lúc bước vào, hắn đã thấy ba lá phù triện trên bàn thờ. Nhìn qua, một chiếc trông như được chế tác từ bạch ngọc, một chiếc như được đúc bằng kim loại, còn chiếc cuối cùng lại được điêu khắc từ gỗ.
Ba lá phù triện chỉ lớn bằng lòng bàn tay, hình dáng tương tự nhau, chỉ có hoa văn là hơi khác biệt.
Chu Văn không hiểu ý nghĩa của phù triện, kiến thức về Đạo giáo của hắn cũng cực kỳ hạn hẹp, chỉ có thể đoán mò:
- Tam Diện Phật ở Tiểu Phật tự cho mình chọn một quả Trứng phối sủng cấp Thần Thoại, nơi này lại cho mình chọn phù triện, không biết mấy lá bùa này có tác dụng gì? Đây là Thái Thanh quan, có lẽ cả ba lá bùa này đều liên quan đến Thái Thượng Lão Quân, nhưng cũng chưa chắc. Tam Thanh của Đạo giáo vốn là một thể, nói không chừng, ba lá bùa kia đại diện cho Tam Thanh.
- Nếu đúng như mình đoán, vậy thì lá bùa ngọc đại diện cho Ngọc Thanh Nguyên Thủy Thiên Tôn, lá bùa gỗ tượng trưng cho tự nhiên nên có lẽ là của Thái Thượng Lão Quân, còn lá bùa kim loại kia, hẳn là đại diện cho Thông Thiên Giáo Chủ. Mình nên chọn cái nào đây?
Chu Văn chỉ đoán bừa, hắn cũng không chắc có đúng hay không.
Nếu theo gu thẩm mỹ của mình, chắc chắn hắn sẽ chọn lá bùa ngọc. Nhưng nghĩ đến đây là Thái Thanh quan, Chu Văn do dự một lát rồi quyết định chọn lá bùa gỗ cho hợp cảnh.
Ngay khi Chu Văn vừa cầm lấy lá bùa gỗ, cảnh vật trước mắt liền biến ảo, Thái Thanh quan lập tức tan biến. Chờ Chu Văn nhìn rõ lại, hắn phát hiện mình đã quay về trước bức tượng đá Lão Tử cưỡi trâu.
Nếu không phải trong tay vẫn còn cầm lá bùa gỗ, Chu Văn đã ngỡ mình vừa nằm mơ.
“Mị!”
Tiếng kêu của con linh dương lại vang lên. Nhìn Tam Nhãn Linh Dương bên cạnh, Chu Văn mới dám chắc rằng tất cả những gì vừa xảy ra không phải là ảo giác.
Không dám ở lại lâu, đỉnh vàng của Lão Quân sơn tuy không tà môn như Tiểu Phật tự, nhưng cũng đủ khiến hắn phải kiêng dè. Hắn cầm lá bùa gỗ rồi chạy thẳng xuống chân núi.
Khi xuống đến sườn núi, thấy Vương Phi và các học viên khác, Chu Văn mới thở phào một hơi.
- Chu Văn, tôi bảo cậu đi chạy bộ, cậu lại chạy đi đâu chơi thế, còn dắt theo cả một con linh dương về nữa à?
Vương Phi nhìn Chu Văn, nhíu mày hỏi.
Chu Văn nghe vậy vội quay đầu lại, thấy con Tam Nhãn Linh Dương kia vậy mà lại đi theo hắn xuống núi. Có điều, con mắt thứ ba của nó đã biến mất, ngoài bộ lông trắng như tuyết ra thì trông nó chẳng khác gì một con linh dương bình thường.
Vương Phi cứ ngỡ đây là một con động vật biến dị trên Lão Quân sơn, chứ không hề nghĩ nó là dị sinh vật. Dù sao thì, dị sinh vật trên núi vốn không thể đi qua Vô Tự bia để xuống núi được.