Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 107: CHƯƠNG 105: ĐUỔI KHÔNG ĐI

Bệnh viện thuộc Cục Giám sát Đặc biệt.

- Lệ Tư, cô trả lời thật cho tôi, bản báo cáo này của cô có điểm nào phóng đại không?

Kiều Tư Viễn nghiêm nghị nhìn Lệ Tư trên giường bệnh.

- Cục trưởng, tôi đã trải qua khóa huấn luyện tình báo nghiêm ngặt nhất, tôi biết rõ tầm quan trọng của một thông tin chính xác. Tôi có thể đảm bảo, bất kỳ câu chữ nào trong bản báo cáo này đều không có nửa lời khoa trương hay sai sự thật, tôi có thể chịu trách nhiệm cho từng câu từng chữ.

Lệ Tư giãy giụa muốn ngồi dậy nhưng bị Kiều Tư Viễn ấn lại.

- Cô vừa mới được trị liệu, bây giờ chưa thể hoạt động được, cứ nghỉ ngơi cho tốt vào, sức khỏe mới là vốn liếng để chiến đấu.

Kiều Tư Viễn an ủi Lệ Tư vài câu, sau đó lại lật xem báo cáo:

- Tôi đã điều tra kỹ lưỡng, trong Tiểu Phật Tự xác thực có một tấm bia đá thần bí, giống với các vùng đất thần bí khác, Nguyên Khí Quyết trên đó không ai có thể luyện thành, trừ phi có được thể chất tương ứng.

- Nói như vậy, Chu Văn kia…

Lệ Tư nghĩ tới Chu Văn mà hận đến nghiến răng.

Nếu không phải vì Chu Văn, cô đã không bị thương, càng không bị đánh nát khí hải.

Kiều Tư Viễn khẽ gật đầu:

- Căn cứ vào báo cáo của cô, cậu ta có thể tiến vào trong phật điện mà không chịu bất cứ tổn thương gì, trong khi cô dù có Đoạn Đầu Thiên Sứ bảo hộ lại suýt nữa bị giết chết. Như vậy chỉ có hai khả năng, thứ nhất là trên người cậu ta còn có Phối sủng thủ hộ mạnh hơn cả Đoạn Đầu Thiên Sứ của cô, giúp cậu ta miễn nhiễm sát thương. Khả năng thứ hai, chính là cậu ta có thể chất tương ứng với Tiểu Phật Tự nên mới không bị tấn công, tôi nghiêng về khả năng thứ hai hơn.

Lệ Tư căm hận nói:

- Chắc chắn An gia đã sớm biết Chu Văn có thể chất đặc thù nên mới coi trọng cậu ta như vậy, thậm chí không tiếc trao cho cậu ta suất vốn thuộc về An Tĩnh. Nếu cậu ta may mắn có thêm một loại thể chất đặc thù nữa, trở thành người có hai loại thiên phú, tương lai chưa chắc không có cơ hội đột phá tới cấp Thần Thoại, An gia quả là cao tay. Tôi thấy Âu Dương Lam thành hôn với Chu Lăng Phong hẳn chỉ là một cuộc giao dịch.

Nghĩ tới An gia, Lệ Tư cũng hận đến nghiến răng, nói gì thì nói cô cũng là con gái của nghị viên Thượng nghị viện, thế mà An Thiên Tá không thèm nghĩ ngợi đã cho người phế đi khí hải của cô, mối thù này cô nhất định phải báo.

Kiều Tư Viễn lạnh nhạt nói:

- Ảnh hưởng của các Dị Thứ Nguyên đối với thế giới ngày càng rõ rệt, khiến chướng ngại đi lại giữa các địa khu ngày càng lớn, thế lực bản địa các nơi vẫn luôn muốn thoát khỏi sự khống chế của Liên bang. An gia càng có dã tâm bừng bừng, trong tay nắm giữ mỏ Nguyên Kim, lại còn luôn bồi dưỡng quân đội riêng, thậm chí dùng mọi cách để tìm phương pháp đột phá tới cấp Thần Thoại, lòng lang dạ thú rõ như ban ngày.

- Cục trưởng, chúng ta không thể để An gia tiếp tục như vậy, nhất định phải bóp chết Chu Văn từ trong trứng nước. Chỉ cần An gia không có cường giả cấp Thần Thoại, bọn họ sẽ còn phải kiêng kỵ, không dám dễ dàng phản bội Liên bang.

Lệ Tư kích động nói.

- Đừng kích động, vết thương của cô còn chưa lành.

Kiều Tư Viễn trấn an Lệ Tư rồi nói tiếp:

- Chưa nói đến việc Chu Văn có phải do An gia cố tình bồi dưỡng hay không, chỉ riêng việc cậu ta có thể chất đặc thù, chúng ta nhất định phải khiến cậu ta phục vụ cho Liên bang, không thể biến thành công cụ mưu lợi riêng của An gia. Có điều Lạc Dương dù sao cũng là địa bàn của An gia, sau sự kiện vừa rồi, An gia nhất định sẽ bảo vệ Chu Văn chặt chẽ hơn, muốn động đến cậu ta ở Lạc Dương e là không thể nào.

- Chẳng lẽ chúng ta chỉ có thể trơ mắt nhìn An gia muốn làm gì thì làm sao?

Lệ Tư tức giận nói.

- Đương nhiên là không thể, nhưng mọi việc đều cần phải tính toán kỹ lưỡng. Liên bang còn cần An gia cung cấp Nguyên Kim nên tạm thời không thể động tới họ. Có điều Chu Văn đã nhận được suất kia, đến lúc đó nhất định phải tới Thánh Địa của Liên bang, mất đi sự che chở của An gia, chúng ta muốn bắt cậu ta sẽ dễ hơn nhiều.

Kiều Tư Viễn lạnh nhạt nói.

- Hừ, cứ để hắn sống thêm vài ngày nữa.

Lệ Tư oán hận nói.

Kiều Tư Viễn lại dặn dò một câu:

- Chuyện Chu Văn có thể chất đặc thù, cô tạm thời không được nói cho bất kỳ ai, tránh gây ra rắc rối không cần thiết.

- Cục trưởng yên tâm, tôi biết nên làm thế nào.

Lệ Tư khẽ gật đầu.

Chuyện thể chất đặc thù liên lụy đến quá nhiều thứ, ngay cả trong Thượng nghị viện cũng có những ý kiến trái chiều, các thế lực khắp nơi cũng vô cùng xem trọng. Nếu để họ biết Chu Văn có thể chất đặc thù, chuyện này rất có thể sẽ diễn biến đến mức vượt khỏi tầm kiểm soát của họ, đây là điều mà cả Lệ Tư và Kiều Tư Viễn đều không muốn thấy.

Kiều Tư Viễn suy xét vì công việc, còn Lệ Tư lại muốn tranh thủ giải quyết Chu Văn.

Học viện Tịch Dương, Tứ Quý Viên.

Chu Văn ngồi trên ghế, mắt to trừng mắt nhỏ với con linh dương.

Từ Lão Quân Sơn về đây, con linh dương này cứ lẽo đẽo theo hắn, thậm chí còn chạy theo xe buýt của học viện, theo Chu Văn về tận trường.

Chu Văn rất muốn đuổi cái gã này đi, nhưng hắn hiểu quá rõ sự đáng sợ của con linh dương này. Nếu dùng vũ lực đuổi đi, không chừng gã này nổi điên lên mà đại khai sát giới, đến lúc đó không chỉ mình Chu Văn, mà e là cả trường cũng phải vạ lây.

Vì vậy, dù Chu Văn rất muốn đuổi linh dương đi nhưng cũng không dám quá cứng rắn.

Cũng may, việc sử dụng Phối sủng trong khuôn viên trường ở Học viện Tịch Dương tương đối phổ biến, Chu Văn mang theo một con linh dương cũng không phải chuyện gì quá lạ, chỉ là khi trở về, Lý Huyền đã cười hắn không chỉ một hai lần.

- Tôi nói này Chu Văn, vận khí của cậu cũng không tệ đâu, lại có thú cưng tự tìm tới cửa nhận chủ. Chỉ tiếc đây là linh dương biến dị trên Lão Quân Sơn chứ không phải sinh vật dị thứ nguyên cấp cao. Nếu gã này là một sinh vật dị thứ nguyên cấp Sử Thi thì cậu trúng mánh rồi, thật đáng tiếc.

Lý Huyền nói những lời này dĩ nhiên là để trêu ghẹo Chu Văn.

Còn bản thân Chu Văn lại biết quá rõ, gã này có thực lực cấp Sử Thi thật.

- Dương huynh, cỏ của huynh tôi đã rửa sạch rồi, huynh cứ yên tâm ăn. Tôi dùng nước khoáng tinh khiết, rửa hơn mười lần, sạch sẽ vô cùng, huynh ăn xong rồi đi đi nhé. Học viện này ô nhiễm bụi bặm, ồn ào náo nhiệt, sao có thể so với động thiên phúc địa như Lão Quân Sơn được. Sống ở đây thật thiệt thòi cho huynh quá, vẫn là mau trở về thì hơn.

Chu Văn đặt cỏ khô đã được rửa sạch lên bàn, tận tình khuyên bảo Tam Nhãn Linh Dương.

Linh dương liếc nhìn cỏ khô trên bàn, nhưng vẫn làm như không nghe thấy, xoay người đến bên ghế sô pha, nằm ườn lên đó, thoải mái nhắm mắt lại.

- Dương huynh, tuy huynh rất lợi hại nhưng huynh phải biết, đây là Học viện Tịch Dương, có rất nhiều cường giả cấp Sử Thi tọa trấn. Nếu để họ biết huynh là sinh vật dị thứ nguyên hoang dã, đến lúc đó chỉ sợ…

Chu Văn thấy dùng tình không được, lập tức chuyển sang uy hiếp.

Ai ngờ linh dương chỉ nhếch miệng như đang cười, sau đó gục đầu lên sô pha ngủ, dường như hoàn toàn không thèm để ý đến lời Chu Văn.

✶ Dịch AI tại Thiên Lôi Trúc ✶

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!