Chu Văn đang đứng gần miếu Nguyệt Thần, có sự tồn tại của Nguyệt Thần nên Phạt Thụ Nhân không dám tiến vào khu vực này.
Nhưng cây Bất Tử thụ đang bị lửa lớn thiêu rụi, nếu không cứu thì e rằng chẳng mấy chốc nó sẽ bị đốt thành tro.
Bề mặt mặt trăng không ngừng nứt ra những khe lớn, rõ ràng là dấu hiệu cho thấy Phối sủng bên trong sắp xuất thế.
Chu Văn không có thời gian kiểm tra thuộc tính của Ba Tiêu Tiên, trực tiếp triệu hồi nàng ra.
Chỉ thấy một bóng ảo lóe lên, một thiếu nữ mặc lụa trắng mỏng manh đang ngồi trên chiếc thuyền nhỏ hình lá chuối, đôi chân ngọc ngà xinh đẹp khẽ đung đưa.
Gương mặt nàng thanh tú, dáng người lại tinh tế quyến rũ, lơ lửng trên chiếc quạt Ba Tiêu, trông như một nàng tiên giáng trần.
- Tiểu Tiên Tiên, cô dập tắt được đám lửa trên cái cây kia không?
Chu Văn chỉ vào ngọn lửa trên cây Bất Tử thụ.
Ba Tiêu Tiên chớp chớp mắt, nhìn về phía cây Bất Tử thụ, sau đó đôi môi đỏ mọng khẽ mở, thổi ra một ngụm gió mát.
Chu Văn trong lòng tràn trề mong đợi. Thái Âm Phong của Ba Tiêu Tiên được mệnh danh là ngọn gió đệ nhất Tam Giới, lại mang thuộc tính Âm, chắc chắn có khả năng khắc chế cực mạnh đối với lửa.
Có Thái Âm Phong trợ giúp, có lẽ sẽ có hy vọng đánh bại Phạt Thụ Nhân.
Nhưng ngọn gió mát ấy lại quá nhẹ nhàng, lặng lẽ.
Ngọn Thái Âm Phong thổi ra từ miệng Ba Tiêu Tiên thật sự quá mỏng manh.
- Tiểu Tiên Tiên, dùng sức thêm chút nữa đi!
Chu Văn hơi sốt ruột, dù sao đối phương cũng là một tồn tại đỉnh cấp trong cấp Khủng Cụ, thổi nhẹ như vậy thì không biết có hiệu quả không?
Nhưng một giây sau, Chu Văn liền há hốc mồm.
Ngọn gió mát trông thì yếu ớt, nhưng khi tiếp xúc với ngọn lửa kinh hoàng và ma khí, ngọn lửa lập tức bị dập tắt, ma khí cũng bị thổi tan.
Chỉ trong nháy mắt, ma khí ngập trời đã bị thổi bay không còn tăm tích, ngọn lửa kinh hoàng cũng tắt ngấm, không còn sót lại một tia khói nào, cứ như nơi này chưa từng xảy ra hỏa hoạn.
Bịch! Bịch!
Cả Sát Ma và Phạt Thụ Nhân đều bị đâm sầm vào cây Bất Tử thụ. Nhưng họ không rơi xuống mà tứ chi dang rộng, dính chặt vào cành cây, không thể động đậy trong gió, cơ mặt bị gió thổi đến biến dạng, lông mày và tóc đều đóng một lớp băng sương.
Nếu không có cây Bất Tử thụ cản lại, e rằng họ đã bị thổi bay ra ngoài vũ trụ từ lâu rồi.
Chu Văn nghẹn họng nhìn trân trối, một lúc lâu sau mới thốt lên một tiếng:
- Vãi, mạnh dữ vậy trời!
Mãi đến khi ngụm gió mát này tan đi, Sát Ma và Phạt Thụ Nhân mới từ trên cành cây rơi xuống, nhưng vẫn chưa thể đứng dậy ngay được.
- Thái Âm Phong!
Giọng Nguyệt Thần có chút kỳ lạ.
Nàng được mệnh danh là Thái Âm nương nương, đương nhiên không lạ gì Thái Âm Phong, vừa nhìn đã nhận ra ngay.
Chỉ là nàng không thể tin nổi, một Phối sủng lại có thể sử dụng Thái Âm Phong, mà Phối sủng này còn thuộc về Chu Văn.
Phạt Thụ Nhân lại lần nữa thay đổi thuộc tính của mình, từ lửa chuyển thành băng, ngưng tụ ra một chiếc rìu băng giá, từ xa vung về phía Ba Tiêu Tiên.
Chiếc rìu băng biến mất giữa không trung, chỉ có thể thấy một luồng khí băng xoáy tít lao tới.
Ba Tiêu Tiên ngồi trên quạt Ba Tiêu không hề né tránh, đôi môi đỏ cong lên, lại thổi ra một ngụm gió mát.
Chỉ có điều lần này, ngọn gió không còn mát lạnh như trước, mà mang theo một luồng hơi nóng hừng hực.
Ngụm gió nóng chạm phải chiếc rìu băng, chỉ thấy một ngọn lửa trắng bùng lên từ hư không, trong nháy mắt làm tan chảy chiếc rìu, từ băng thành nước, rồi từ nước thành hơi, cuối cùng hóa thành hư vô, tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Ngọn gió dữ dội mang theo lửa lập tức cuốn tới, nuốt chửng cơ thể Phạt Thụ Nhân, làm tan chảy lớp khí băng trên người hắn, khiến cơ thể hắn bùng cháy dữ dội.
A! A! A!
- Người một nhà... là người một nhà mà…
Một tiếng hét thảm khác vang lên, chính là Sát Ma vừa mới đứng dậy cách đó không xa. Lửa bén vào ma khí trên người, khiến Sát Ma lập tức biến thành một ngọn đuốc sống.
Gió của Ba Tiêu Tiên cái gì cũng tốt, chỉ có điều phạm vi tấn công quá rộng, hoàn toàn không phân biệt địch ta, khiến Sát Ma cũng bị vạ lây.
- Thái Dương Phong!
Nguyệt Thần càng thêm kinh ngạc.
Thái Âm và Thái Dương là hai loại sức mạnh đối nghịch, thuộc về hai thái cực. Một Phối sủng có thể đồng thời điều khiển cả Thái Âm Phong và Thái Dương Phong, điều này thực sự quá kinh khủng.
- Khụ khụ... Tiểu Tiên Tiên... tên kia là người phe mình...
Chu Văn vội vàng giải vây cho Sát Ma.
Ba Tiêu Tiên lại thổi ra một ngụm gió mát, lần này là Thái Âm Phong. Làn gió nhẹ nhàng thổi qua, dập tắt ngọn lửa trên người Sát Ma.
Phạt Thụ Nhân vừa mới chuyển sang thuộc tính Hỏa, định hấp thụ ngọn lửa trên người thì lại bị Thái Âm Phong thổi qua. Ngọn lửa trên người hắn tức thì bị dập tắt, sau đó cả Sát Ma và Phạt Thụ Nhân lại cùng nhau bay ra ngoài.
Bịch! Bịch!
Họ lại một lần nữa đâm vào cây Bất Tử thụ, tứ chi dang rộng dính chặt vào cành cây, chờ cho ngọn Thái Âm Phong thổi qua mới ngã xuống.
Sát Ma nào còn dám ở lại đây nữa, hắn đã nhận ra Phối sủng không rõ lai lịch này chính là một kẻ phá hoại không phân biệt địch ta, còn tùy tiện hơn cả hắn. Nếu cứ ở lại, không chừng sẽ bị đùa cho đến chết.
Phạt Thụ Nhân sau khi ngã xuống, đang cố gắng đứng dậy thì đột nhiên ôm lấy ngực, lồng ngực hắn như bị một thanh kiếm vô hình đâm xuyên qua.
Máu tươi chảy dọc theo chuôi kiếm vô hình, không ngừng nhỏ xuống đất.
Phạt Thụ Nhân muốn rút thanh ma kiếm ra, nhưng lại cảm thấy sức lực của cơ thể đang nhanh chóng biến mất, biết mình đã không còn cơ hội tái chiến.
- Chờ đợi vô tận năm tháng, không ngờ lại nhận được kết cục này.
Phạt Thụ Nhân ngồi dưới gốc cây Bất Tử thụ, ngẩng đầu nhìn những cánh hoa quế bay đầy trời, trên mặt không còn quá nhiều phẫn nộ và hận thù.
Hắn vươn tay, bắt lấy một cánh hoa, nâng niu trong lòng bàn tay, cứ nhìn chăm chú như vậy, nhưng tiêu điểm ánh mắt lại không đặt trên cánh hoa mà bay đến một nơi xa xăm nào đó.
- Năm đó ta một lòng tu tiên, mưu toan thoát khỏi thân thể phàm tục, lại bỏ quên người quan trọng nhất… Đây chính là báo ứng của ta… Xin lỗi vì đã để nàng chờ ta lâu như vậy… Ta sẽ đến với nàng ngay đây…
Phạt Thụ Nhân nói xong, chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt rơi vào Chu Văn ở phía xa.
"Hắn không định tự nổ đấy chứ, chẳng lẽ muốn kéo mình chết chung à?"
Chu Văn theo bản năng lùi lại mấy bước.
Ai ngờ Phạt Thụ Nhân lại nói:
- Ngươi có Thủ Hộ giả không?
- Nếu như không thì tôi cũng chẳng cản được anh.
Chu Văn đáp.
- Vậy thì tốt. Hãy cẩn thận với lũ từ dị thứ nguyên, đừng bao giờ tin vào cái gọi là quy tắc của chúng.
Phạt Thụ Nhân khẽ gật đầu, sau đó nhắm mắt lại:
- Đáng tiếc, ta không thể nhìn thấy ngày ngươi chém đổ cây Bất Tử thụ này.