Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1075: CHƯƠNG 1071: TỬ CỰC NHI SINH

- Có ý gì?

Chu Văn đang định hỏi lại thì đã thấy sinh cơ trên người Phạt Thụ Nhân hoàn toàn biến mất, không còn bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống, xem ra đã chết thật rồi.

- Ngươi nên nói cho rõ ràng rồi hãy chết chứ?

Chu Văn hơi bực bội, nhưng hắn cũng nhận ra ý tứ của Phạt Thụ Nhân, dường như gã vốn không định nói gì cả, nếu không thì đã nói thẳng trước khi chết rồi.

Chỉ một câu nói như vậy cũng không dễ để suy đoán ý của Phạt Thụ Nhân.

Câu nói này có thể được giải thích theo rất nhiều cách. Có thể là gã cho rằng Chu Văn không chống lại nổi sự cám dỗ, muốn có được Phối sủng bên trong mặt trăng nên sẽ chặt cây Bất Tử. Cũng có thể là dưới cây Bất Tử có bí mật gì đó, và tương lai Chu Văn buộc phải chặt nó để khám phá bí mật ấy.

Khả năng thật sự quá nhiều, cũng có thể Phạt Thụ Nhân chỉ thuận miệng nói một câu để cố tình khơi dậy sự tò mò của Chu Văn.

Chu Văn không có tâm trạng đoán mò nữa. Ít nhất vào lúc này, mặt trăng tồn tại vẫn tốt hơn là bị phá hủy.

Đi về phía Phạt Thụ Nhân, Chu Văn định mang thi thể của gã về. Dù sao cơ thể này cũng thuộc về Vi Qua, ít nhất cũng phải trả lại thân xác nguyên vẹn cho gia đình anh ta.

Tiến đến trước thi thể, Chu Văn luồn hai tay xuống dưới nách, đang định dùng sức nhấc lên thì đột nhiên thấy cái xác lại trừng mắt.

Chu Văn phản ứng cực nhanh, trong nháy mắt đã đưa ra quyết định. Nếu hắn lùi lại, có khả năng sẽ trúng kế của Phạt Thụ Nhân, vì vậy hắn làm ngược lại, không lùi mà tiến tới, áp sát vào người Phạt Thụ Nhân, hai tay vòng qua nách rồi siết chặt lấy cổ gã, định dùng sức vặn gãy cổ gã ngay lập tức.

- Là... là... tôi... Đừng... Khụ khụ...

Người kia nói được mấy chữ đã bị một lực lượng cường đại chèn ép, không thốt ra được thêm lời nào.

Nghe được mấy chữ đó, Chu Văn không khỏi chậm lại một chút, không tiếp tục dùng sức nữa.

Bởi vì ngữ khí và âm điệu của mấy chữ kia không hề giống Phạt Thụ Nhân, ngược lại rất giống Vi Qua.

- Hội trưởng Vi?

Chu Văn buông tay, lùi lại, nửa tin nửa ngờ nhìn Vi Qua.

Nếu đây thật sự là Phạt Thụ Nhân, Chu Văn đã ra tay giết gã từ nãy. Nhưng nếu là Vi Qua thì lại khác.

Bất kể ý thức của Vi Qua hay Phạt Thụ Nhân chiếm giữ cơ thể này, với vết thương hiện tại, nó đã đủ chí mạng. Bây giờ ai chiếm giữ cũng vô dụng, một khi cơ thể chết đi, ý thức cũng chỉ có con đường tiêu vong.

Vết thương trước ngực Vi Qua vẫn còn đó, trái tim đã bị đâm xuyên. Phạt Thụ Nhân đã chết, Vi Qua làm sao có thể sống sót?

- Là tôi, Vi Qua đây.

Vi Qua cúi đầu nhìn lồng ngực mình, nhăn mặt nói:

- Thời gian của tôi không còn nhiều, mau nghĩ cách cứu tôi đi. Trước tiên hãy ổn định vết thương, đừng để tôi chết là được.

- Anh thật sự là hội trưởng Vi Qua?

Chu Văn nghi ngờ nhìn Vi Qua, hắn hơi hoài nghi Phạt Thụ Nhân vẫn chưa chết, đang muốn dùng thân phận Vi Qua để lừa hắn chữa thương.

- Còn nhớ lúc tốt nghiệp tôi đến tìm cậu không? Chúng ta đã trò chuyện một lúc, câu “Thắng con rể trời” cậu còn nhớ chứ? – Vi Qua nói.

- Phạt Thụ Nhân chiếm cứ thân thể, cũng có khả năng hấp thu ký ức...

Chu Văn vẫn cảnh giác nhìn Vi Qua.

Vi Qua dở khóc dở cười:

- Học đệ, tôi thật sự là Vi Qua. Trước đó tôi đã nhận ra cây đàn Cốt Đào kia là tế khí thỉnh thần, biết mình có thể sẽ bị một loại sinh vật Linh thể nào đó nhập vào. Tôi cũng biết, Thẩm Ngọc Trì tám chín phần mười sẽ biến tôi thành vật hy sinh, nên thà chủ động đi lấy cây đàn Cốt Đào đó còn hơn.

- Bởi vì Mệnh cách của tôi là Tử Cực Nhi Sinh. Giải thích thì phiền phức lắm, nói đơn giản là sau khi cơ thể chết đi, tôi vẫn có thể sống tiếp một khoảng thời gian trong trạng thái thực vật. Nếu trong khoảng thời gian này cơ thể được chữa lành thì có thể sống lại. Tôi sắp không xong thật rồi, nếu cậu không chữa thương cho tôi, tôi sẽ chết thật đấy... A...

Vi Qua buồn bực nói.

Chu Văn nhìn ngữ khí và thái độ của anh ta, quả thực không giống Phạt Thụ Nhân chút nào, đã tin được vài phần.

Bởi vì chính Chu Văn trước đó cũng đã phán đoán rằng Vi Qua có thể biết lai lịch của cây đàn Cốt Đào nên mới chủ động đi lấy, biết chắc anh ta phải có thủ đoạn bảo mệnh nào đó.

Lúc trước Chu Văn tưởng rằng Vi Qua đã phán đoán sai lầm, khiến thủ đoạn không có tác dụng và phải chết một cách bi thảm. Bây giờ xem ra, hóa ra thủ đoạn của anh ta lại dùng ở đây.

Chu Văn không còn lưỡng lự, trực tiếp hoán đổi Mệnh hồn Thái Cổ Nhân Hoàng, một quyền đấm về phía vết thương của Vi Qua.

Nắm đấm trực tiếp xuyên vào trong tim Vi Qua, nhưng khi rút ra, vết thương trên trái tim lại hồi phục rất nhiều.

Một quyền lại một quyền đấm tới tấp, dưới sức mạnh kỳ dị đó, vết thương chí mạng trên tim Vi Qua lại khép lại một cách thần kỳ, trên lồng ngực không còn thấy một chút dấu vết nào.

Nhưng do mất quá nhiều máu, cơ thể Vi Qua vẫn rất yếu.

Chu Văn lại triệu hồi ra mấy viên Đan Tinh như Hồi Xuân Đan Tinh cho Vi Qua nuốt xuống, lúc này cơ thể anh ta mới dần hồi phục sinh cơ, ánh thần quang trong mắt cũng ngày càng mạnh, không bao lâu đã trở lại như người bình thường.

- Chu Văn, lần này thật sự phải cảm ơn cậu, nếu không tôi đã chết ở đây rồi. – Vi Qua đứng dậy nói.

- Nếu Phạt Thụ Nhân không chết, anh có thể đoạt lại cơ thể không? – Chu Văn nhìn Vi Qua hỏi.

- Không thể. – Vi Qua lắc đầu.

- Nếu tôi không thể chữa lành vết thương cho anh, anh có thể sống không? – Chu Văn lại hỏi.

- Không thể. – Vi Qua lại lắc đầu lần nữa.

- Vậy tại sao anh lại cược?

Chu Văn cảm thấy điều kiện này quá hà khắc, nếu không có hắn ở đây, Vi Qua chắc chắn sẽ rơi vào cục diện thập tử vô sinh.

- Bởi vì có lợi ích cực lớn, đáng để liều mạng. Phạt Thụ Nhân dùng thân thể của tôi, đồng thời chết đi trong thân thể của tôi, di sản mà hắn để lại trên cơ thể này đã không thể nào đong đếm được. Nói chung, nó đáng để tôi lấy mạng ra cược.

Vi Qua cười cười, nói tiếp:

- Dĩ nhiên, tôi dám cược còn có một nguyên nhân quan trọng khác.

- Nguyên nhân gì? – Chu Văn hỏi.

- Bởi vì có cậu ở đây. – Vi Qua nghiêm mặt nói.

- Anh đánh giá tôi hơi cao rồi. – Chu Văn lắc đầu cười khổ.

………………..

Khi bọn họ đang ở trên mặt trăng, cuộc chiến trên bảng xếp hạng ở Địa Cầu vẫn tiếp diễn. Nhã liên tiếp nhận lời khiêu chiến từ các Thủ Hộ Giả khác, và đến bây giờ vẫn chưa bị đánh bại.

Có điều, các loại năng lực của Nhã đang dần bị các Thủ Hộ Giả kia thăm dò, không ngừng bị bọn họ tìm hiểu, đối thủ xuất hiện cũng ngày càng mạnh. Bây giờ hắn muốn chiến thắng đã gian nan hơn nhiều, nhưng hắn vẫn chưa từng bại trận.

Bên trong Tử Cấm Thành bị sương mù bao phủ, một bóng ảnh méo mó từ hư không giáng xuống. Quang ảnh đó giống hệt bóng ảnh đã hai lần sửa đổi quy tắc chiến đấu trên Ma phương.

Quang ảnh kia trôi nổi trước điện Thái Hòa, cánh cửa lớn của đại điện như bị một lực lượng vô hình nào đó khống chế mà tự động mở ra. Bên trong tòa đại điện, bất ngờ có một khúc gỗ nằm vắt ngang.

- Tử Vi, vì sao đến giờ vẫn chưa chọn Khế Ước Giả? – Giọng nói hư vô mờ mịt của bóng ảnh truyền đến.

- Đó là chuyện của ta, liên quan gì tới ngươi?

Bên trong khúc gỗ truyền ra giọng nói lạnh như băng của một người phụ nữ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!