- Điện thoại?
Chu Lăng Phong hơi nghi hoặc, một lúc lâu sau mới đột nhiên nói:
- Cái điện thoại mà con nói, có phải là cái vỏ kim loại, toàn thân màu trắng, màn hình đen, không có phím bấm, lớn chừng năm sáu inch không?
- Đúng rồi, chính là nó. Điện thoại của ba à?
Chu Văn hơi kinh ngạc hỏi.
- Không, đó là đồ của ông nội con. Nếu con không nhắc, chắc ba cũng quên mất rồi.
Chu Lăng Phong cười:
- Cái điện thoại đó là bảo bối của ông nội con đấy.
- Bảo bối của ông nội? Ông nội lấy nó từ đâu ạ?
Chu Văn nghe thấy giọng điệu của Chu Lăng Phong có gì đó không ổn, bèn hỏi tiếp.
Chu Lăng Phong bèn đem lai lịch chiếc điện thoại kể lại cho Chu Văn, nghe xong mà Chu Văn ngẩn cả người.
Năm đó, ông nội hắn là thợ mộc, nhưng không phải chuyên làm bàn ghế thông thường. Mấy thứ đó ông cũng làm được, nhưng công việc chính là xây dựng các công trình gỗ giả cổ.
Trước kia, khi trùng tu cổ thành Quy Đức, người ta muốn khôi phục lại dáng vẻ thời xưa nên cần rất nhiều công trình giả cổ. Vì vậy, ông nội hắn đã trực tiếp chuyển đến đây, làm việc trong thành cổ hơn một năm.
Trong quá trình thi công, tại một công trường nọ, người ta đào lên một cái giếng cổ đã cạn khô. Lúc ấy đang trong giai đoạn gấp rút, công nhân làm việc ngày đêm không nghỉ. Khi đào ra cái giếng đã là nửa đêm, ngoài ông nội hắn và mấy công nhân ở lại ra thì không còn ai khác.
Khi cái giếng cổ được đào lên, bên dưới lại có ánh sáng báu vật mờ ảo lóe lên. Mấy người công nhân tưởng đào được bảo bối gì, cuối cùng bàn bạc với nhau rồi mấy người liền xuống giếng đào báu, mong đổi đời.
Sau khi xuống giếng cổ, họ phát hiện một hộp gỗ cũ kỹ, vỏ hộp đã gần như mục nát, phía trên còn có rất nhiều khe hở, ánh sáng kia chính là phát ra từ trong đó.
Mấy người công nhân liền cầm hộp mang lên, vốn tưởng bên trong có bảo bối gì, mấy người chia nhau là có thể sống sung sướng nửa đời còn lại.
Thế nhưng khi mở hộp gỗ ra, bên trong lại chỉ có một chiếc điện thoại. Thứ này tuy thời đó mới bắt đầu phổ biến nhưng cũng chẳng phải của hiếm gì.
Hơn nữa, chiếc điện thoại kia vốn vẫn phát sáng, nhưng sau khi họ cầm ra thì lại biến thành một cái điện thoại đen thui, trên thân chẳng có lấy một nút bấm nào, cũng không tìm được chỗ sạc điện.
Mấy người lúc đó rất thất vọng, cho rằng có kẻ nào chơi khăm bỏ vào. Trông nó lại xấu xí, chẳng có giá trị gì nên chẳng ai hứng thú, cuối cùng ông nội Chu Văn tiện tay nhét vào túi đồ.
Sau khi mang điện thoại về nhà, ông nội Chu Văn cũng không vứt đi mà chỉ ném nó vào nhà kho. Khi đó Chu Lăng Phong còn nhỏ, ông nội Chu Văn từng kể lại chuyện này, chẳng qua lúc đó chỉ coi như chuyện ma chuyện quỷ để kể cho vui, nên Chu Lăng Phong nhớ khá rõ.
- Cái điện thoại đó căn bản là không mở được. Hồi bé ba từng cầm ra tiệm sửa điện thoại định bán đi đổi lấy mấy bao thuốc lá, kết quả người ta bảo không đáng tiền, nên ba tiện tay nhét nó vào hộp bánh quy. Không phải con cũng định đem nó đi bán đấy chứ? Mới có mấy chục năm thôi, chưa được tính là đồ cổ, mà đồ cũ thì chẳng đáng tiền đâu.
Chu Lăng Phong nói.
Chu Văn thầm nghĩ: “May mà cái điện thoại không bị ba đem đi bán lấy tiền mua thuốc hút, không thì đúng là khóc không ra nước mắt.”
- Trước đây điện thoại chưa từng sáng lên sao ạ?
Chu Văn lại hỏi.
Sạc làm sao được? Vứt xó bao nhiêu năm rồi, đừng nói là hỏng, ngay cả khi không hỏng thì cũng đâu còn tí điện nào.
Chu Lăng Phong ngắt lời Chu Văn:
- Thôi được rồi, ba còn phải lo chuẩn bị hôn lễ. Dù sao cũng báo cho con biết rồi, đến hay không thì tùy con quyết định.
Nói xong, Chu Lăng Phong liền cúp máy.
“Lấy từ trong giếng cổ sao? Đáng tiếc khu vực cổ thành Quy Đức đã biến thành khu vực dị thứ nguyên, người bình thường không thể nào đến gần. Có điều, kỳ thi sắp tới lại được tổ chức ngay tại đó, không biết cái giếng cổ kia ở đâu, nếu có cơ hội phải đi xem thử mới được.”
Chu Văn thầm suy tính, nhưng nghĩ mãi cũng không ra.
Như lời Chu Lăng Phong nói, chiếc điện thoại này chỉ là sản phẩm của mấy chục năm gần đây, không thể nào là đồ cổ được. Mà cho dù có là đồ cổ, cũng không thể có được năng lực thần kỳ như vậy.
- Chết tiệt, quên hỏi lão ba xem có phải đã đắc tội với ai không.
Chu Văn vốn định gọi lại, nhưng nghĩ một lát rồi lại thôi.
Dù sao An Tĩnh cũng đã đi, cũng không thực sự làm gì hắn, chuyện này xem như đã qua, không cần thiết phải nhắc lại nữa.
Lấy chiếc điện thoại thần bí ra, mở lại game Hang Ma Kiến, Chu Văn lại một lần nữa chú tâm cày quái.
Từng con kiến bị nhân vật tí hon trong game tiêu diệt. Nhân vật trong game cũng giống như chính hắn vậy, bất kể là kinh nghiệm hay cảm ngộ, hắn đều có thể cảm nhận được.
Hiện tại, hắn giết Kiến Lực Sĩ ngày càng thuần thục. Trước kia một mạng chỉ giết được hơn trăm con, giờ thì xử lý bốn năm trăm con cũng không thành vấn đề.
Đáng tiếc, vận khí hôm nay của hắn rất bình thường, chỉ nhặt được hai viên Tinh thể Thể Phách, hơn nữa cấp bậc đều không cao lắm, chỉ có thể dùng làm năng lượng bổ sung chứ không thể trực tiếp tăng cấp.
Đang giết đến hứng khởi, đột nhiên hắn lại thấy một con Kiến Lực Sĩ Huyết Sắc biến dị xuất hiện. Chu Văn lập tức mừng rỡ, điều khiển nhân vật tí hon xông tới.
Trước đây khi chưa có Đại Lực Thần Quyền, muốn giết Kiến Lực Sĩ biến dị còn hơi khó khăn, nhưng lần này hắn đã có kỹ năng này, chỉ một quyền đã đấm nát con kiến biến dị.
Đinh!
Một tiếng vang giòn tan truyền vào tai, quả nhiên lại rớt ra Tinh thể Thứ Nguyên, đáng tiếc lần này chỉ có một viên.
“Giết Kiến Lực Sĩ biến dị, phát hiện Tinh thể Thể Phách.”
Chu Văn nhìn lại, phát hiện trên Tinh thể Thể Phách có một con số 9, không khỏi thầm vui mừng.
Thể phách hiện tại của hắn là 8, có viên tinh thể này là có thể tiến thêm một bước.
Thể phách là chỉ số về sức mạnh và sức bền của cơ thể. Chỉ có thể phách mạnh mẽ mới có thể chiến đấu lâu không mệt, khả năng chịu đòn cũng tăng lên. "Khổ Thiền" mà hắn tu luyện chủ yếu là cường hóa thể phách và lực lượng.
Điều khiển nhân vật tí hon nhặt Tinh thể Thể Phách, một luồng sức mạnh kỳ lạ lập tức truyền từ điện thoại vào cơ thể, trong nháy mắt khuếch tán ra toàn thân, khiến mỗi một tế bào của hắn như được tái sinh.
Nhìn chỉ số thể phách trong game biến thành 9, Chu Văn cũng cảm thấy cơ thể mình cứng cỏi hơn không ít. Khi bị Kiến Lực Sĩ thường cắn trúng, thanh máu của nhân vật tí hon cũng tụt ít hơn.
Chu Văn tiếp tục cày quái. Hắn phát hiện Kiến Lực Sĩ biến dị chỉ xuất hiện ở sâu trong hang ổ, nhưng vị trí không cố định, hơn nữa không phải lần nào cũng có thể rớt ra Tinh thể Thứ Nguyên.
Sau đó, Chu Văn lại gặp hai con Kiến Lực Sĩ biến dị nữa, nhưng kết quả là chẳng thu được gì.
Thời gian cày quái cứ thế trôi qua. Chu Văn vẫn y như cũ, lên lớp thì ngủ, tan học liền chơi game. Chẳng qua, vào khóa tu luyện buổi chiều, hắn vẫn đến tham gia cùng nhóm của Phương Nhược Tích.
Có điều, không biết vì sao, Chu Văn luôn có cảm giác ánh mắt của Dư Thái Bạch nhìn mình rất kỳ lạ. Mỗi khi nhìn về phía Dư Thái Bạch, hắn đều thấy lão già nheo mắt cười đáp lại, một nụ cười khiến hắn hơi rợn tóc gáy.