Chu Văn cũng chẳng nghĩ nhiều như vậy. Người ngoài nghĩ sao hắn không quan tâm, hắn chỉ cần đạt thành tích tốt trong kỳ thi sát hạch này, vào một trường đại học danh tiếng, sau đó... chơi game. Chờ tốt nghiệp thì tìm một công việc liên quan đến dị thứ nguyên là được.
Có điều, một chuyện lại khiến Chu Văn phải để tâm. Trước đó hắn chưa từng nghĩ kỹ về việc bị An Tĩnh đánh bại, hôm nay được Phương Nhược Tích nhắc nhở, hắn cũng cảm thấy có gì đó không ổn.
Tuổi của An Tĩnh không chênh lệch với hắn là mấy, có khi còn nhỏ hơn một chút, vậy mà rất có thể đã là cường giả cấp Truyền Kỳ. Dù chỉ chênh một cấp, nhưng giữa Phàm Thai và Truyền Kỳ lại là một trời một vực. Một Phàm Thai gần như không bao giờ có khả năng vượt cấp đánh bại cường giả Truyền Kỳ.
Dấu hiệu đơn giản nhất chính là cường giả cấp Truyền Kỳ mới có cơ hội sở hữu Phối sủng, còn Phàm Thai thì rất khó. Kể cả có lấy được Trứng phối sủng thì cũng không đủ Nguyên Khí để ấp nở.
Còn rất nhiều khoảng cách khác không rõ ràng, ví dụ như sau khi nhân loại thăng lên cấp Truyền Kỳ sẽ có thể thức tỉnh Mệnh cách Truyền Kỳ, giúp gia tăng tố chất thân thể cực lớn.
Trừ phi có lý do bất khả kháng, còn không thì cường giả cấp Truyền Kỳ chẳng thèm ra tay với một kẻ cấp Phàm Thai. Vậy mà An Tĩnh lại chủ động khiêu chiến hắn, đánh xong liền chuyển trường rời đi, nhìn kiểu gì cũng thấy như ả cố tình đến đây để dần hắn một trận.
"Từ bé đến giờ mình chưa từng rời khỏi Quy Đức Phủ này, sao có thể đắc tội với nhân vật như vậy được nhỉ? Chẳng lẽ là do ông bô nhà mình..."
Chu Văn nghĩ tới nghĩ lui, dường như cũng chỉ có khả năng đó.
Khi hắn ra đời, mẹ hắn vì sinh khó mà qua đời, hắn lớn lên trong một gia đình đơn thân, mà ông bố của hắn lại vô cùng không đáng tin.
Lão ba của hắn tên Chu Lăng Phong, người y như tên, đúng là một người đàn ông như gió. Từ năm lên năm tuổi, Chu Văn đã học được cách sống tự lập, thậm chí còn biết làm vài món ăn đơn giản, giặt quần áo, dọn dẹp nhà cửa, đi siêu thị mua đồ...
Mà theo lời của ông bố không đáng tin cậy này, đó là để bồi dưỡng năng lực sinh tồn, tạo vốn liếng cho hắn sau này cưới vợ.
Mặc dù ông bố của hắn vô cùng lười biếng, nhưng Chu Lăng Phong chưa bao giờ để Chu Văn thiếu phí sinh hoạt.
Bình thường Chu Lăng Phong làm phiên dịch, tinh thông nhiều thứ tiếng. Khi Chu Văn còn nhỏ, công việc của ông không ít, thường phải mang về nhà làm. Nhưng sau này công nghệ tiến bộ, chức năng của các phần mềm phiên dịch ngày càng xịn, công việc của Chu Lăng Phong cũng ít đi trông thấy.
Sau này khi Chu Văn lớn hơn một chút, khả năng tự lập tương đối mạnh, Chu Lăng Phong liền nhận công việc phiên dịch trực tiếp, thường xuyên phải ra ngoài, có khi đi cả tuần, thậm chí là hai ba tháng trời.
Lần này còn kỳ quặc hơn, đã hơn nửa năm nay Chu Văn chưa gặp lại ông bố của mình. Nếu không phải mỗi tháng đều có phí sinh hoạt chuyển vào tài khoản, Chu Văn còn lo không biết ông bố có chết ở xó nào ngoài kia không.
Bởi vì đôi khi Chu Lăng Phong phải đến những khu vực hẻo lánh, thông tin liên lạc rất kém, nên Chu Văn cũng dần quen.
Mà có không quen thì cũng làm được gì, ngoài việc chờ Chu Lăng Phong trở về, hắn cũng chẳng thể làm gì khác.
Nhà chỉ có hai người, Chu Văn không có cơ hội đắc tội An Tĩnh, nên hắn vô cùng nghi ngờ, có phải ông bố Chu Lăng Phong của hắn đắc tội người ta, sau đó người ta không tìm thấy ông nên mới trút giận lên đầu con trai ông là hắn không.
Đối với phong cách của lão ba, Chu Văn chưa bao giờ dám tin tưởng. Ăn chơi phóng túng, cái gì cũng biết, lại thường xuyên lui tới mấy nơi như quán bar, sàn nhảy... trước kia còn qua lại với không ít cô em, thậm chí từng bị bạn trai người ta đuổi đánh.
Nếu không phải năng lực sinh tồn của Chu Văn đủ mạnh, hắn thực sự nghi ngờ liệu Chu Lăng Phong có nuôi hắn sống được đến giờ không.
Đang nghĩ ngợi, đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên. Chu Văn đang xuất thần giật nảy mình, lấy chiếc điện thoại bình thường ra xem, là ông bố Chu Lăng Phong của hắn gọi tới.
"Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới."
Chu Văn vội vàng bắt máy, vừa định nói gì đó thì đã nghe giọng của Chu Lăng Phong truyền đến:
"Con trai, ta sắp kết hôn rồi, con có muốn đến dự hôn lễ của ta không?"
Cũng may là Chu Văn đang ngồi suy nghĩ, chứ nếu hắn đang uống nước mà đối diện có người, chắc chắn người đó sẽ gặp xui xẻo.
"Bố kết hôn? Kết hôn với ai?"
Chu Văn không phản đối việc Chu Lăng Phong tái hôn, dù sao ông bố cũng đã một mình nuôi hắn bao nhiêu năm, giờ muốn đi bước nữa cũng là chuyện hết sức bình thường. Hơn nữa sau khi kết hôn, có thể ông sẽ không còn lông bông như hiện tại nữa, nói không chừng còn là chuyện tốt.
"Để ta gửi ảnh cục cưng bé nhỏ của ta cho con xem."
Chu Lăng Phong nói một câu, không đợi Chu Văn trả lời đã cúp máy cái rụp, sau đó gửi tới một tấm ảnh.
Chu Văn liếc nhìn ảnh trong điện thoại, thấy Chu Lăng Phong chụp cùng một người phụ nữ đứng tuổi. Người phụ nữ kia nhiều nhất cũng chỉ tầm ba mươi, trông ưu nhã mà xinh đẹp, khí chất cũng không tệ. So với mấy hot girl trên mạng, người này mang lại cho người khác cảm giác của một vẻ đẹp tri thức, còn có một khí chất đặc biệt khó tả.
"Thế nào, mẹ mới ta tìm cho con không tệ chứ? Cô ấy tên là Âu Dương Lam."
Chu Lăng Phong lại gọi tới, dương dương đắc ý nói.
"Không tệ, nhưng không phải mẹ tôi."
Chu Văn nói.
Mặc dù hắn không ngại việc Chu Lăng Phong tái hôn, nhưng hắn đã lớn thế này rồi, cũng không có ý định nhận thêm mẹ. Hơn nữa, bình thường Chu Lăng Phong cũng không ở nhà, hắn đã quen với cuộc sống một mình, nhà gái chưa chắc đã chào đón một cái bóng đèn như hắn ở chung, nên việc ai nấy làm là tốt nhất.
"Vợ của ta, đương nhiên là mẹ của con, điều này không thể chối cãi được, con trai à. Mấy ngày nữa là hôn lễ của ta, con nhất định phải đến tham dự đấy nhé!"
Chu Lăng Phong chẳng thèm để ý, dường như ông chẳng bao giờ để bất cứ chuyện gì vào lòng.
"Ở đâu? Khi nào?"
Chu Văn hỏi.
"Lạc Dương, khoảng một tuần nữa."
Chu Lăng Phong nói.
"Mấy ngày nữa con thi tốt nghiệp trung học, thời gian bố nói chính là lúc con thi thực chiến. Con đã đăng ký thi thực chiến rồi, thời gian không khớp, muốn đi cũng không được."
Chu Văn bất đắc dĩ nói.
Hắn cũng muốn đi dự hôn lễ, nhưng lần này thực sự không đi được.
"Thời gian trôi nhanh thật đấy, mới ngày nào con còn không biết tự mặc quần, thế mà hôm nay đã thi tốt nghiệp trung học rồi."
Rõ ràng, Chu Lăng Phong không nhớ chuyện này, lại còn cảm khái vài câu.
Đối với Chu Lăng Phong, Chu Văn cũng chẳng có kỳ vọng gì, nhưng cũng không tránh khỏi có chút thất vọng. E là, ngay cả chuyện năm nay hắn tốt nghiệp, Chu Lăng Phong cũng chẳng nhớ nổi.
"Bố ơi, bố có biết trong phòng thay đồ ở nhà có một hộp bánh quy không?"
Chu Văn đột nhiên hỏi.
"Hộp bánh quy? Hộp bánh quy nào?"
Chu Lăng Phong nghi ngờ hỏi.
"Là một hộp bánh quy bằng sắt tây, dài khoảng ba mươi centimet, trên nắp còn có hình con gấu nhỏ..."
Chu Văn cẩn thận miêu tả đặc điểm của hộp bánh.
"Là bánh gấu à, hồi nhỏ ta hay ăn lắm. Có điều loại bánh đó giờ không còn bán nữa, hộp bánh này chắc là đồ cũ để lại thôi. Mà con hỏi làm gì?"
Chu Lăng Phong nói.
"Trong hộp bánh có một chiếc điện thoại, có phải bố bỏ vào không?"
Nhịp tim Chu Văn hơi tăng tốc, bởi vì chiếc điện thoại kia chính là chiếc điện thoại thần bí mà hắn đang sử dụng.