— Điền Hướng Đông…
Lý Trí định mở miệng nói gì đó thì bị Điền Hướng Đông xua tay cắt ngang.
Một người có sức mạnh tới mười điểm gia nhập đội của họ rõ ràng là một sự trợ giúp lớn. Lý Trí cảm thấy Chu Văn đã chứng tỏ đủ thực lực, không cần phải tiếp tục nữa, làm căng với nhau thì chẳng hay ho gì.
Điền Hướng Đông cố sống cố chết dùng “Lôi Quyền” để thắng Chu Văn, nếu Chu Văn thực sự bỏ đi thì đó cũng là một tổn thất không nhỏ đối với họ.
Thấy Điền Hướng Đông đã đứng trước máy kiểm tra, Lý Trí còn muốn nói thêm gì đó nhưng lại bị Phương Nhược Tích giơ tay ngăn lại.
— Như vậy có ổn không? — Lý Trí hỏi Phương Nhược Tích.
— Không sao, cậu ta đã chấp nhận Chu Văn rồi, chẳng qua là không muốn mất mặt thôi. — Phương Nhược Tích thản nhiên nói.
— Cái tên Hướng Đông này, đúng là đến chết vẫn sĩ diện.
Lý Trí ngẩn người, rồi lập tức hiểu ra, cười mắng một câu rồi im lặng, nhìn Điền Hướng Đông kiểm tra lực lần thứ hai.
Điền Hướng Đông nghiêm túc đứng trước máy kiểm tra, chậm rãi giơ nắm đấm lên, gân xanh nổi cuồn cuộn như những tia điện quấn quanh, khiến nắm đấm của hắn trông vô cùng dữ tợn và đáng sợ.
Bốp!
Nắm đấm hung hãn nện lên tấm áp lực, tấm kim loại làm bằng hợp kim đặc biệt lập tức lõm vào một đoạn, con số trên màn hình nhanh chóng nhảy loạn xạ, cuối cùng dừng lại ở con số mười một.
— Thế nào?
Cảm nhận Nguyên Khí trong cơ thể cạn đi nhanh chóng, Điền Hướng Đông âm thầm lau mồ hôi lạnh.
Sức mạnh cơ bản của hắn chỉ có bảy điểm, cộng thêm “Lôi Quyền” nhất đoạn cũng chỉ có thể tăng thêm khoảng năm mươi phần trăm, hơn nữa còn không ổn định, có lúc chỉ đánh ra được mười điểm. Lần này đạt được mười một điểm đã là không tệ, cũng may là đã thắng được Chu Văn.
— Rất không tệ.
Chu Văn là một thiên tài tu luyện, nhưng về khoản đọc vị cảm xúc thì lại cực kỳ bình thường. Hắn hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi của Điền Hướng Đông, chỉ nghĩ xem làm thế nào để thắng, nếu không thắng thì sao mà vào đội được. Vì vậy, hắn đành phải một lần nữa bước tới trước máy kiểm tra.
Có điều, lần này Chu Văn không vội ra tay ngay mà lại quan sát tỉ mỉ giới hạn chịu đựng của chiếc máy.
— Nhìn cái gì đấy? Không được thì nhận thua đi, thua tôi cũng không mất mặt đâu. — Điền Hướng Đông thấy Chu Văn chần chừ không ra tay, tưởng rằng cậu ta không tự tin có thể tung ra một cú đấm mạnh hơn nên mới do dự.
Chu Văn nhìn chiếc máy, có chút lo lắng nói:
— Nếu tôi đánh hỏng thứ này, trường học sẽ không bắt tôi đền chứ?
Điền Hướng Đông nghe vậy liền phá lên cười:
— Này cậu bạn, chém gió cũng to quá đấy? Đây là máy kiểm tra lực lượng chuyên dụng đấy, dù chỉ là phiên bản cho trường cấp ba, giới hạn cao nhất chỉ có hai mươi, nhưng có mấy học sinh cấp ba đánh tới mức đó được chứ? Chứ đừng nói là đánh hỏng nó. Tôi nói thế này nhé, dù cậu có thực sự đánh hỏng, nếu bị bắt đền thì tôi sẽ trả thay cậu.
— Nói cũng phải.
Chu Văn gật gù, nhìn chiếc máy có vẻ rất chắc chắn, chắc là không dễ hỏng đến thế.
Ngay sau đó, Chu Văn không còn do dự nữa. Hắn giơ nắm đấm lên, làn da trên tay dần ánh lên màu đỏ kim loại, trông như được mạ một lớp đồng.
— Nguyên Khí kỹ… Hóa ra Chu Văn cũng luyện Nguyên Khí kỹ… — Điền Hướng Đông lập tức cảm thấy thất vọng.
Không còn nghi ngờ gì nữa, với thể chất của Chu Văn, chỉ cần có một chút Nguyên Khí kỹ, dù cho nó có yếu đến đâu, lực lượng đánh ra chắc chắn sẽ mạnh hơn hắn. Điền Hướng Đông tự biết mình thua chắc rồi.
Phương Nhược Tích và Lý Trí cũng có chút kinh ngạc xen lẫn vui mừng. Chu Văn có Nguyên Khí kỹ, vậy thì trong kỳ thi thực chiến sắp tới, bọn họ càng có cơ hội đạt điểm cao.
Bốp!
Chu Văn đấm một quyền lên máy kiểm tra, tấm áp lực như bị búa tạ nện vào, lõm hẳn vào trong. Con số trên màn hình không ngừng biến đổi, thoáng chốc đã vượt qua mười một.
— Không biết hắn dùng Nguyên Khí kỹ có thể đánh ra được bao nhiêu nhỉ? — Phương Nhược Tích thầm nghĩ, đã thấy con số trên màn hình thay đổi quá nhanh, chớp mắt đã đạt tới giới hạn, đèn báo đỏ nhấp nháy liên hồi, sắc mặt cô không khỏi biến đổi.
Phụt!
Mọi người còn chưa kịp nghĩ gì thêm, máy kiểm tra đã phát ra một tiếng động kỳ quái. Chỉ thấy thiết bị bên trong nứt toác, chất lỏng màu vàng từ đó bắn ra, phun tung tóe như suối.
Mấy người Điền Hướng Đông trợn mắt há mồm, ngơ ngác nhìn Chu Văn và cái máy đang phun chất lỏng như mưa, nửa ngày không nói nên lời.
Dư Thái Bạch cũng trừng lớn hai mắt, chỉ hận không thể lao ra ngoài để kiểm tra lại cái máy.
Đương nhiên không phải ông muốn bắt Chu Văn đền tiền, mà là ông không thể tin nổi Nguyên Khí kỹ của một học sinh lại có thể mạnh đến mức này.
Điền Hướng Đông càng rùng mình một cái, nghĩ đến sức mạnh của cú đấm này, lại nghĩ đến yêu cầu đối quyền của mình lúc trước, nếu thật sự làm vậy, hậu quả thật không dám tưởng tượng.
Giới hạn cao nhất của máy kiểm tra là hai mươi, nhưng không có nghĩa là nó chỉ chịu được chừng đó lực lượng. Thực tế, để làm vỡ khoang chứa chất lỏng bên trong, lực lượng cần thiết tuyệt đối không chỉ có hai mươi.
Coi như Chu Văn có mười điểm sức mạnh cơ bản, e rằng vẫn cần một Nguyên Khí kỹ đạt tới bát cửu đoạn mới có thể làm được điều này.
Nếu không phải lão hiệu trưởng từng nói qua về thân thế của Chu Văn, ông thực sự đã nghi ngờ cậu ta sử dụng Nguyên Khí kỹ kết tinh cao cấp, bằng không không thể nào có được sức mạnh như vậy.
Với xuất thân của Chu Văn, không thể nào có được Nguyên Khí kỹ kết tinh cao cấp đến thế.
— Nếu thằng nhóc này thực sự chỉ dựa vào tự mình rèn luyện mà có thể luyện Nguyên Khí kỹ đến mức này, vậy thì thật quá đáng sợ! — Dư Thái Bạch không khỏi nhớ tới lời đánh giá của lão hiệu trưởng về Chu Văn.
Trên thế giới này có hai loại thiên tài, một loại là Chu Văn, loại còn lại là những thiên tài khác.
— Cậu mới nói nếu hỏng thì cậu đền đấy nhé, đàn ông con trai nói lời phải giữ lời chứ? — Chu Văn ngẩn người một lúc, sau đó lập tức bất đắc dĩ nhìn Điền Hướng Đông.
Hắn không ngờ Đại Lực Thần Quyền lại mạnh đến vậy, có thể đánh hỏng cả máy kiểm tra.
Hắn chỉ là một con quỷ nghèo, nếu trường học thực sự truy cứu, hắn thật sự không có tiền mà đền.
— Đền, tôi đền! Cậu bạn, vấn đề có thể dùng tiền giải quyết thì không phải là vấn đề. Chúng ta đều là bạn học, lại còn chung một đội, việc này cứ để tôi lo. — Điền Hướng Đông ngơ ngác một lúc mới phản ứng lại, mặt mày hớn hở.
Ở cái đất Quy Đức Phủ này, nhà của Điền Hướng Đông cũng thuộc dạng có của ăn của để, không thiếu chút tiền ấy. Nhưng một người đồng đội như Chu Văn, lùng sục khắp thành Quy Đức này, hắn cũng không thể tìm thấy người thứ hai.
Có Chu Văn gia nhập, Điền Hướng Đông cảm thấy mục tiêu của họ không còn là hạng nhất ở Quy Đức Phủ nữa, mà có lẽ nên đặt mục tiêu lớn hơn.
Tâm trạng của Lý Trí và Phương Nhược Tích cũng rất tốt, có một đồng đội mạnh mẽ như Chu Văn gia nhập, mục tiêu của họ lại càng gần thêm một bước.
“Gã này, xem ra còn thú vị hơn mình tưởng.” — Phương Nhược Tích híp mắt nhìn Chu Văn.
Chu Văn chính thức gia nhập đội ngũ. Bốn người đến văn phòng báo danh tham gia kỳ thi thực chiến. Lãnh đạo nhà trường cùng không ít giáo viên khi nhìn thấy cái tên Chu Văn trong danh sách bốn người đều có chút bất ngờ.
Giáo viên chủ nhiệm của ba người Phương Nhược Tích, Lý Trí, Điền Hướng Đông còn trực tiếp gọi họ ra nói chuyện, ám chỉ rằng hy vọng họ có thể chọn một đồng đội khác, đừng để Chu Văn kéo chân. Có điều, ba người Phương Nhược Tích cắn răng không hé nửa lời, kiên quyết muốn lập đội với Chu Văn, khiến các giáo viên vô cùng bực bội.
Chỉ có Dư Thái Bạch là vẫn ung dung nhấp trà, ông biết rõ, trong bốn người này, Chu Văn mới là kẻ mạnh nhất.
— Cứ chờ xem, sau kỳ thi đại học, các người sẽ biết rốt cuộc là ai cản chân ai. — Dư Thái Bạch vừa uống trà vừa nghĩ.
Chu Văn là học sinh của ông, bị các giáo viên kia nói như vậy, tự nhiên khiến ông cảm thấy khó chịu.