Sức mạnh của Điền Hướng Đông đạt tới bảy điểm, điều này khiến Chu Văn hơi kinh ngạc.
Chỉ số do máy kiểm tra hiển thị có chút khác biệt so với chỉ số trong game điện thoại, nhưng cũng không chênh lệch quá nhiều, về cơ bản có thể xem là cùng một đơn vị.
Trước khi có được chiếc điện thoại thần bí này, sức mạnh của Chu Văn cũng chỉ có bảy điểm mà thôi.
- Đến lượt cậu.
Điền Hướng Đông lùi sang một bên, nhìn Chu Văn nói.
Chu Văn bước tới trước máy kiểm tra, ánh mắt của ba người Điền Hướng Đông đồng loạt đổ dồn về phía cậu. Bọn họ muốn biết, người từng được mệnh danh là thiên tài số một này, rốt cuộc có bao nhiêu thực lực.
Dư Thái Bạch trong khoang thuyền cũng muốn biết, sau hơn một tháng bê tha, Chu Văn còn giữ lại được bao nhiêu.
Mặc dù sức mạnh không suy giảm nhanh như sức chiến đấu, nhưng có sức mạnh là một chuyện, còn có thể phát huy được bao nhiêu lại là chuyện khác.
Kỹ thuật phát lực cần phải luyện tập trường kỳ mới có thể phát huy sức mạnh của bản thân một cách hoàn hảo. Bỏ bê thời gian dài, kỹ thuật sẽ trở nên gượng gạo, dù sức mạnh vẫn còn đó cũng khó mà bộc phát hoàn toàn.
Chu Văn đứng trước bảng kiểm tra, vào thế Thốn Quyền. Thốn Quyền không phải là Nguyên Khí Kỹ, mà là một loại kỹ thuật cận chiến thông thường, một trong những nội dung cơ bản được dạy ở trường.
Có điều, Thốn Quyền dễ học khó tinh, muốn bộc phát sức mạnh lớn nhất trong khoảng cách ngắn cần phải trải qua vô số lần khổ luyện mới có thể thành thục. Hơn nữa, cách phát lực của Thốn Quyền trông không hề đẹp mắt, trong khi học sinh thường có xu hướng theo đuổi những kỹ năng vừa hiệu quả nhanh, vừa có hình tượng bá khí.
Đương nhiên, phần lớn học sinh sẽ lựa chọn kỹ thuật dùng binh khí, dù sao trong thực chiến, sát thương của binh khí cũng vượt xa tay không.
Thấy nắm đấm của Chu Văn áp sát bảng kiểm tra, cả ba người Phương Nhược Tích đều nhận ra cậu định dùng Thốn Quyền.
Điền Hướng Đông bĩu môi:
- Lực bộc phát của Thốn Quyền rất mạnh, nhưng muốn luyện thành cũng không dễ, không có mấy năm khổ luyện thì khó mà tinh thông. Hy vọng Chu Văn không biến khéo thành vụng.
Lời của Điền Hướng Đông tuy khó nghe, nhưng Dư Thái Bạch lại có phần đồng tình. Thốn Quyền không dễ luyện, trước kia Chu Văn cũng không luyện nhiều, tháng gần đây lại càng chìm đắm trong game điện thoại. Lúc này dùng Thốn Quyền để kiểm tra sức mạnh, nói không chừng sẽ khiến thành tích còn kém hơn thực tế.
Coong!
Ngay khi bốn người còn đang suy tư, nắm đấm của Chu Văn đã rung lên một cách chớp nhoáng. Cú đấm này thực sự quá nhanh, nếu không phải bảng kiểm tra phát ra âm thanh, bọn họ còn tưởng mình hoa mắt, cứ như nắm đấm của Chu Văn chưa hề di chuyển.
Tám mắt của bốn người vội vàng dán vào màn hình. Bọn họ muốn biết, một quyền này của Chu Văn có thể đánh ra bao nhiêu sức mạnh.
“Khoảng cách quá ngắn!”
Điền Hướng Đông, Phương Nhược Tích và Lý Trí đồng thời nảy ra cùng một ý nghĩ.
“Khoảng cách ra đòn của cậu ta thực sự quá ngắn. Mặc dù nói thốn kình càng ngắn càng bộc phát mạnh, nhưng khoảng cách quá ngắn lại khó mà phát lực. Một người phải ngồi xổm mới có thể nhảy cao hơn, cánh tay phải co lại mới có thể đấm mạnh hơn. Thốn Quyền đi ngược lại quy tắc này, nhưng phải là cao thủ Thốn Quyền chân chính mới có thể dùng khoảng cách ngắn như vậy để bộc phát sức mạnh…”
Dư Thái Bạch còn nghĩ nhiều hơn thế.
Thế nhưng khi nhìn thấy con số trên bảng, tất cả mọi người đều trừng lớn mắt.
Chỉ thấy con số trên màn hình nhảy vọt, trong nháy mắt đã dừng lại ở con số mười. Một cú Thốn Quyền của Chu Văn lại có thể đánh ra mười điểm sức mạnh.
- Mười! Lại là mười! Sao có thể?
Dư Thái Bạch vừa mừng vừa sợ.
Dạy học cả đời người, ông biết rõ việc một học sinh không dùng Nguyên Khí Kỹ mà có thể đánh ra mười điểm sức mạnh là chuyện đáng sợ đến mức nào.
Học sinh bình thường, cho dù có dùng Tinh Thể Lực Lượng, trong thời gian còn ngồi trên ghế nhà trường cũng rất khó đạt tới mức này. Bởi vì dù là Tinh Thể Lực Lượng, sự gia trì cho sức mạnh cũng có giới hạn, một khi sức mạnh vượt qua bảy điểm, việc sử dụng Tinh Thể Lực Lượng gần như không còn tác dụng nữa.
Trừ phi có được Tinh Thể Lực Lượng phẩm chất cực cao mới có thể khiến sức mạnh tiến thêm một bước, bằng không cũng chỉ có thể từ từ tu luyện Nguyên Khí Quyết, rèn luyện thân thể, chậm rãi bồi dưỡng sức mạnh trưởng thành.
Thế nhưng điều đó thực sự quá khó khăn. Trước khi đạt tới cấp Truyền Kỳ, rất khó có thể đạt tới mười điểm sức mạnh, đại đa số người trước khi thăng cấp Truyền Kỳ thường chỉ có khoảng bảy tám điểm mà thôi.
Chu Văn rõ ràng vẫn chỉ là cấp Phàm Thai, lại có thể dùng sức mạnh thuần túy đánh ra mười điểm, chuyện này dù tính trong cả liên minh cũng có thể xem là phượng mao lân giác, nói là vạn người có một cũng không ngoa.
- Chẳng lẽ, Chu Văn không hề cam chịu sa đọa? Sở dĩ cậu ta luôn ngủ gật trong lớp là vì đã tự mình luyện tập quá sức?
Dư Thái Bạch càng nghĩ càng thấy đúng, ánh mắt nhìn Chu Văn xen lẫn không ít tán dương và yêu quý, nhưng nhiều hơn cả là sự vui mừng:
- Chắc chắn là như vậy, mắt nhìn người của lão hiệu trưởng vẫn tinh tường nhất, ngay cả ta cũng nhìn lầm cậu ấy rồi. Cấp Phàm Thai có thể đạt tới mười điểm sức mạnh, cả Đức Phủ này sợ là không ai sánh kịp, đặt trong toàn bộ học sinh cấp ba toàn cầu, e là cũng đạt tới trình độ nhất lưu… Đúng là một đứa trẻ tốt… Thật đã làm khó cho nó rồi…
Dư Thái Bạch càng nghĩ càng thấy Chu Văn thuận mắt, cảm thấy cậu không chỉ có thiên phú tốt mà phẩm chất cũng cực kỳ tốt. Kể từ khi thua An Tĩnh, cậu đã bị không ít người chỉ trỏ, vậy mà Chu Văn chịu đựng áp lực như vậy không hề một lời biện giải, trong thời gian ngắn lại có thể tu luyện tới mức này. Tâm tính và thiên phú như vậy, trong số học sinh cấp ba, thực sự rất hiếm có.
- Giỡn à? Không cần dùng Nguyên Khí Kỹ mà đánh ra mười điểm sức mạnh? Chẳng lẽ tên này ngày nào cũng trốn trong nhà khổ luyện sức mạnh?
Điền Hướng Đông không nhịn được nuốt nước bọt. Cấp Phàm Thai đánh ra mười điểm sức mạnh, điều này thực sự có chút dọa người. Nhân vật như vậy, ở một thành phố nhỏ như Đức Phủ, e là đếm trên đầu ngón tay.
Ánh mắt Lý Trí và Phương Nhược Tích nhìn Chu Văn cũng có chút khác lạ. Mặc dù Phương Nhược Tích vẫn luôn cho rằng Chu Văn không phải là kẻ tự cam đoạ lạc, khẳng định đang âm thầm khổ luyện, nhưng cũng không ngờ sức mạnh của cậu lại có thể mạnh đến như vậy.
- Xem ra chỉ số của máy kiểm tra và chỉ số trong game có chút khác biệt. Lực lượng trong game của mình mới có 9 điểm, mà ngoài đời thực kiểm tra lại là 10.
Chu Văn thầm nghĩ.
- Có thể đánh ra mười điểm sức mạnh, không hổ là thiên tài số một của trường ta. Nhưng nếu cậu nghĩ rằng như vậy là có thể thắng được tôi thì sai lầm lớn rồi!
Điền Hướng Đông nhìn Chu Văn nói.
Thấy kết quả kiểm tra của Chu Văn, Điền Hướng Đông trong lòng đã đồng ý cho cậu gia nhập đội.
Mặc dù Điền Hướng Đông có thể dùng "Lôi Quyền" đánh ra chỉ số sức mạnh hơn mười, nhưng lại cần tiêu hao Nguyên Khí. Với lượng Nguyên Khí hiện tại của hắn, trong thời gian ngắn cũng chỉ có thể đánh thêm vài quyền, đối với những trận chiến kéo dài sẽ không có tác dụng.
Trong khi đó, sức mạnh thuần túy của Chu Văn lại đạt tới mười điểm, có thể tác chiến lâu dài, đối với cả đội sẽ là một sự trợ giúp to lớn, thậm chí còn hữu dụng hơn cả "Lôi Quyền" của hắn.
Hơn nữa, Chu Văn có thể dùng Thốn Quyền đến mức này chứng tỏ cậu chưa từng sa đọa, chắc chắn đã một mực âm thầm tu luyện, không hề lơ là.
Có điều, Điền Hướng Đông cũng không có ý định nhận thua. Y theo kế hoạch, trước tiên phải thắng Chu Văn, sau đó mới ra vẻ rộng lượng thu nhận cậu vào đội.