Điền Hướng Đông nói vậy, rõ ràng là cố tình nhắm vào Chu Văn, nhưng cậu lại chẳng hề tức giận.
Kỳ thực chiến này đối với người bình thường là chuyện trọng đại cả đời, ai cũng muốn cố gắng hết sức để đạt kết quả tốt nhất, chẳng ai muốn vì người khác mà ảnh hưởng đến thành tích của mình.
Có thể đậu vào trường danh tiếng hay không, ra trường có nhận được công việc lý tưởng hay không, thậm chí có thể bước chân vào xã hội thượng lưu hay không, tất cả đều liên quan đến lần thực chiến này.
Huống hồ, đồng đội mạnh yếu ra sao còn ảnh hưởng đến sự an toàn của bản thân, không ai dám lấy chuyện này ra đùa giỡn.
Ngay cả Chu Văn, trước khi có được chiếc điện thoại thần bí kia, cậu cũng từng muốn thi vào một trường đại học danh tiếng để có nhiều cơ hội trở nên mạnh mẽ hơn, không đến nỗi phải chìm nghỉm giữa biển người. Vì vậy, cậu hoàn toàn có thể hiểu tại sao Điền Hướng Đông lại nói như vậy.
Điền Hướng Đông nói xong, không thèm nhìn Phương Nhược Tích mà phóng thẳng ánh mắt về phía Chu Văn.
Phương Nhược Tích cũng nhìn Chu Văn:
- Dù Trịnh Di cũng rất ưu tú, nhưng tớ vẫn cảm thấy Chu Văn là lựa chọn tốt nhất.
Lý Trí đứng bên cạnh suy nghĩ rồi nói:
- Bọn tớ đương nhiên tin vào mắt nhìn của Nhược Tích rồi. Chu Văn rất ưu tú, nhưng thành tích thực chiến lần này vô cùng quan trọng, chúng ta không thể không cẩn thận. Hay là thế này, nếu cậu không ngại, chúng ta làm một bài kiểm tra nhỏ nhé? Chờ có kết quả là biết ngay Chu Văn có phù hợp với đội hay không thôi.
- Lý Trí nói đúng, tớ đồng ý.
Điền Hướng Đông lập tức hưởng ứng.
- Khảo thí thế nào?
Phương Nhược Tích hỏi.
- Đơn giản thôi, trong ba bọn tớ thì tớ là người yếu nhất. Cứ để Chu Văn đấu với tớ một trận, chỉ cần cậu ấy thắng, tự nhiên sẽ có tư cách gia nhập đội. Như vậy cũng không tính là tớ bắt nạt cậu ấy, đúng không?
Điền Hướng Đông lập tức chen vào.
Phương Nhược Tích không nói gì, chỉ hướng ánh mắt về phía Chu Văn.
Chu Văn biết mình phải thể hiện thực lực một chút, nếu không dù có miễn cưỡng gia nhập cũng khó mà hòa nhập được với cả đội, mặc dù cậu cũng chẳng hứng thú gì cho cam. Có điều, cậu cũng muốn đạt được thành tích tốt một chút, mà đội của Phương Nhược Tích có thể xem là đội mạnh nhất trường, gia nhập đội này cũng không có gì là xấu.
- Tớ không có vấn đề gì, nhưng thực chiến sẽ có nguy hiểm, ai bị thương cũng không hay.
Chu Văn gật đầu.
Điền Hướng Đông nghe vậy liền cười khẩy:
- Chu Văn, tớ biết cậu vẫn luôn luyện "Khổ Thiền", thể chất và sức mạnh đều không tầm thường, nhưng tốc độ lại là điểm yếu. Tớ cũng không làm khó cậu, chúng ta so kè sức mạnh để quyết thắng thua, được chứ?
Phương Nhược Tích nghe Điền Hướng Đông nói vậy, không khỏi khẽ nhíu mày.
Điền Hướng Đông tu luyện “Lôi Đình Công”, bộ Nguyên Khí Quyết này sở trường về sức mạnh bộc phát. Hơn nữa, hắn còn có một môn Nguyên Khí Kỹ là “Lôi Quyền” để phối hợp. Mặc dù "Lôi Quyền" của Điền Hướng Đông mới chỉ luyện đến đoạn một, nhưng trong số học sinh cấp ba, người được tiếp xúc với một bộ Nguyên Khí Kỹ kết hợp với Nguyên Khí Quyết hoàn chỉnh như vậy là cực kỳ hiếm.
Phương Nhược Tích không biết gia cảnh Chu Văn thế nào, nhưng thấy cậu tu luyện "Khổ Thiền" mà chưa bao giờ mua Nguyên Khí Kết Tinh để hỗ trợ, e rằng gia cảnh cũng tương đối khó khăn. Ngay cả Nguyên Khí Kết Tinh còn không có, thì làm sao có tiền mua Nguyên Khí Kỹ Kết Tinh được?
Hơn nữa, trong trận đấu với An Tĩnh trước đây, cô cũng chưa từng thấy Chu Văn sử dụng bất kỳ Nguyên Khí Kỹ nào.
Khóe miệng Phương Nhược Tích khẽ giật, nhưng cuối cùng lại không nói gì, thầm nghĩ: Để xem Chu Văn đối phó thế nào cũng tốt.
- So sánh lực lượng thế nào?
Chu Văn nhìn Điền Hướng Đông hỏi.
- Tuy trong trường có máy kiểm tra lực lượng, nhưng mấy con số khô khan đó chẳng có ý nghĩa gì. Chúng ta cứ đối quyền trực tiếp, ai lùi bước trước thì người đó thua, thế nào?
Điền Hướng Đông nheo mắt nói.
- Vẫn nên dùng máy kiểm tra của trường đi.
Chu Văn suy nghĩ một chút rồi đáp.
- Sao thế? Sợ tớ làm cậu bị thương à?
Điền Hướng Đông bĩu môi.
Chu Văn chỉ cười mà không nói. Cậu sợ một đấm của mình sẽ tiễn Điền Hướng Đông về chầu trời.
Chuyện Điền Hướng Đông luyện "Lôi Quyền" không phải là bí mật trong trường. Nếu chỉ so lực lượng đơn thuần, e là cậu không thắng nổi hắn, nhưng nếu dùng đến "Đại Lực Thần Quyền", Chu Văn thật sự sợ một đấm của mình sẽ đánh nát đối phương.
- Được thôi, nếu cậu đã sợ thì chúng ta dùng máy kiểm tra.
Điền Hướng Đông thầm thấy tiếc nuối.
Suốt ba năm cấp ba, mọi người đều tung hô Chu Văn là thiên tài số một, Điền Hướng Đông đương nhiên không phục, đã sớm muốn đánh bại Chu Văn để chứng minh bản thân.
Đây không chỉ là khát vọng của riêng hắn. Sau khi Chu Văn bị An Tĩnh đánh bại, khát vọng này đã nguội đi rất nhiều.
Có điều, giờ đây tìm được cơ hội đánh bại Chu Văn, Điền Hướng Đông tự nhiên vẫn có chút mong chờ và hưng phấn, dù sao Chu Văn cũng từng mang danh thiên tài số một.
Điều tiếc nuối duy nhất của Điền Hướng Đông bây giờ là không thể tự tay đánh bại Chu Văn như An Tĩnh, mà chỉ có thể mượn máy kiểm tra lực lượng để gián tiếp so tài.
Bây giờ vẫn là giờ nghỉ trưa, trong phòng dụng cụ không có học sinh nào khác. Dư Thái Bạch vẫn như thường lệ, kiểm tra từng thiết bị máy móc xem có vấn đề gì không để kịp thời báo sửa.
Dư Thái Bạch vừa ngồi vào khoang mô phỏng tàu vũ trụ thì nghe thấy tiếng cửa phòng bị đẩy ra, sau đó có người bước vào.
- Giờ nghỉ trưa mà, mấy đứa này tới đây làm gì?
Dư Thái Bạch nhìn qua ô quan sát trong khoang, phát hiện người đến lại là Phương Nhược Tích, Điền Hướng Đông, Lý Trí và Chu Văn, không khỏi có chút bất ngờ.
Bốn học sinh này gần như là những tinh anh hàng đầu của trường, ngoại trừ Chu Văn đã sa sút không phanh, ba người còn lại đều có hy vọng đạt được thành tích cực cao.
Bốn người cùng nhau đến phòng dụng cụ, trong đó lại có cả Chu Văn, điều này khiến Dư Thái Bạch thực sự tò mò, không biết bọn họ định làm gì.
- Bốn đứa này... chẳng lẽ chúng nó định lập đội tham gia kỳ thi... nhưng Chu Văn hiện tại... tại sao đám Phương Nhược Tích lại để Chu Văn vào đội chứ?
Dư Thái Bạch thầm nghĩ, rồi quyết định ngồi yên trong khoang kiểm tra, muốn xem mấy đứa trẻ này định giở trò gì.
- Cậu trước hay tớ trước?
Điền Hướng Đông đi tới trước máy kiểm tra lực lượng, quay đầu nhìn Chu Văn.
- Sao cũng được.
Chu Văn thản nhiên đáp.
- Mỗi người có ba lần, lấy thành tích cao nhất để so sánh. Ai trước cũng như nhau, vậy để tớ ra tay trước.
Điền Hướng Đông nói xong liền đứng trước máy kiểm tra.
Hắn hít một hơi thật sâu, vận chuyển "Lôi Đình Công", ngưng tụ sức mạnh, rồi tung một quyền đấm thẳng vào tấm bia thử.
Tấm bia thử được làm bằng hợp kim, phía sau có lắp đặt thiết bị thủy lực. Dựa vào lực tác động, tấm bia sẽ lùi lại và màn hình sẽ hiển thị điểm số tương ứng.
Một quyền vừa tung ra, màn hình lập tức sáng lên liên tiếp, cho đến khi con số 7 sáng lên mới dừng lại.
Một quyền không dùng đến "Lôi Quyền" của Điền Hướng Đông, chỉ dựa vào sức mạnh thuần túy mà đã đánh ra được con số 7, kết quả này khiến hắn tương đối hài lòng.
Bảy điểm lực lượng, đối với một học sinh cấp ba bình thường, thực sự là một con số đỉnh cấp.
-------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Vân