- Tại sao lại như vậy?
Nữ nhân đứng trước Ma phương, nhìn Đế Thiên đang điều khiển nó, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Đế Thiên rõ ràng đã xóa tên ‘Người’ trên bảng xếp hạng, nhưng cái tên bị xóa đó lại dần dần xuất hiện trở lại.
Đế Thiên nhìn biến cố trước mắt, không khỏi khẽ nhíu mày, thử xóa tên ‘Người’ một lần nữa, nhưng kết quả vẫn y như cũ.
Ngay cả khi chữ ‘Người’ trên bảng xếp hạng biến mất, vị trí thứ hai vẫn không thể thay thế nó, và chỉ một lát sau, chữ ‘Người’ kia lại xuất hiện.
Nhìn chữ ‘Người’ trên bảng xếp hạng lúc ẩn lúc hiện, rất nhiều người đều xem đến ngây người.
- Vãi thật, rốt cuộc là trò gì thế này? Xóa tên đi rồi mà vẫn hiện lại được à?
- Bá đạo vãi! Lũ Dị thứ nguyên kia không thể đá ‘Người’ ra khỏi bảng xếp hạng được sao?
- Còn chơi được kiểu này nữa cơ à?
- Ha ha, lần này hay rồi đây. Lũ khốn Dị thứ nguyên kia không đá ‘Người’ đi được, cũng chẳng đánh lại. Nếu không còn chiêu trò nào khác, e là ‘Người’ sẽ ẵm chắc ngôi vị đệ nhất rồi.
- Giờ này chắc mấy thằng khốn đó đang tức lộn ruột nhỉ?
- Đỉnh của chóp! Rốt cuộc ‘Người’ đã làm thế nào vậy?
…
Những kẻ cầm đầu của các chủng tộc Dị thứ nguyên cũng muốn biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng bản thân Ma phương là một thần vật cổ xưa, không phải do con người chế tạo, nó có quy tắc của riêng mình. Hiện tại, sinh vật Dị thứ nguyên vẫn đang trong giai đoạn nghiên cứu Ma phương, cùng lắm là lợi dụng một vài lỗ hổng trong quy tắc của nó để thao túng, còn lâu mới đến mức muốn làm gì thì làm.
Đế Thiên đã thử mấy lần, kết quả đều như nhau, không có cách nào xóa triệt để tên của ‘Người’ trên bảng xếp hạng.
- Đế Thiên đại nhân, cũng may ngài đã liệu trước, chuẩn bị Tịnh Thân thạch từ trước, nếu không ngôi vị đệ nhất này, e rằng đã rơi vào tay ‘Người’ kia rồi.
Nữ nhân nói qua màn ảnh của Ma phương trong khi nhìn Chu Văn.
Đế Thiên đã từ bỏ việc sửa đổi, vì điều này rõ ràng đã vô dụng.
- Ta cũng không ngờ, lại phải dùng đến nó.
Đế Thiên bình tĩnh nói.
- Đại nhân, ngài định để ai dùng sức mạnh của Tịnh Thân thạch để chân thân giáng lâm?
Nữ nhân hỏi.
Đế Thiên không trả lời, tầm mắt lại nhìn Chu Văn trên đấu trường.
Thái Thượng Khai Thiên Kinh gánh chịu hết lần này đến lần khác sức mạnh quy tắc của Ma phương, ký hiệu bên trong kinh văn càng ngày càng hoàn chỉnh, càng ngày càng sáng. Gần như không cần Chu Văn cố tình khắc họa lên Vận Mệnh Chi Luân, nó vẫn có thể duy trì trạng thái đó mà không biến mất.
Cuối cùng, chữ ‘Người’ trên bảng xếp hạng không còn biến động nữa, ổn định ở vị trí thứ nhất.
Vì Thái Thượng Khai Thiên Kinh mất đi nguồn cung năng lượng, kinh văn không còn biến hóa nữa, nhưng cũng không hề biến mất, cứ như vậy ngưng tụ lại.
Chu Văn nhanh chóng phát hiện, cho dù kinh văn Thái Thượng Khai Thiên Kinh trên Vận Mệnh Chi Luân cũng khó lòng tồn tại vĩnh viễn, chẳng qua thời gian tồn tại dài hơn một chút, không lập tức biến mất tăm, nhưng theo thời gian, vết khắc vẫn từ từ phai nhạt.
Thế nhưng đối với Chu Văn mà nói, đây đã là một tin tức cực tốt. Vì Thái Thượng Khai Thiên Kinh tồn tại trong thời gian dài, hắn không cần liên tục khắc họa nó nữa, tiết kiệm không ít thời gian và tinh lực, đồng thời có thể sử dụng sức mạnh của nhiều loại Nguyên Khí quyết khác.
- Thứ hạng của ‘Người’ ổn định rồi, chắc là chiếm hạng nhất rồi nhỉ?
- Xem ra lần này ‘Người’ ẵm chắc vị trí đệ nhất rồi.
- Ngay cả gian lận cũng không đá nổi, còn chiêu gì nữa? Ta thấy ‘Người’ chắc chắn chiếm vị trí đệ nhất.
- Ha ha, ngôi vị đệ nhất này, ta phục.
Ngay lúc mọi người cho rằng ‘Người’ đã chắc suất đệ nhất, trên đấu trường bỗng xuất hiện một vệt sáng, tựa như thánh quang từ trên trời giáng xuống.
Một hư ảnh vặn vẹo xuất hiện bên trong vầng thánh quang đó, thân ảnh này, nhân loại đã hết sức quen thuộc.
Nhưng sự xuất hiện của hắn khiến tất cả mọi người đặt dấu hỏi, hắn rốt cuộc muốn làm gì?
Trước đó, mỗi lần sinh vật Dị thứ nguyên này xuất hiện đều sẽ sửa đổi quy tắc, khiến quy tắc trở nên bất lợi cho nhân loại. Ai cũng không biết lần này hắn xuất hiện, lại muốn sửa quy tắc thế nào đây?
- Không có Thủ Hộ giả nào đánh bại được ‘Người’, sửa quy tắc thế nào cũng vô dụng thôi.
- Đúng vậy, không đá ‘Người’ đi được, thêm bao nhiêu mánh khóe nữa cũng vô ích.
- Đúng thế, việc gì phải lãng phí thời gian, cứ ngoan ngoãn để người ta cầm vị trí đệ nhất không được sao?
Không ít người nghĩ lại, dường như dù quy tắc có thay đổi thế nào, chỉ cần không ai đánh bại được ‘Người’, vị trí đệ nhất này chắc chắn thuộc về ‘Người’.
Nếu có người có thể chính diện đánh bại ‘Người’, lũ khốn Dị thứ nguyên kia đã chẳng phải chơi trò bẩn như vậy.
- Lão Chu sẽ ổn chứ?
Mặc dù không biết bọn chúng sẽ sửa đổi quy tắc thế nào để loại Chu Văn khỏi bảng xếp hạng, nhưng trong lòng Lý Huyền vẫn thấp thỏm, cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy, bèn hỏi Vi Qua.
- Trừ phi có một tồn tại đủ sức đánh bại Chu Văn tham chiến, nếu không chỉ đơn thuần thay đổi quy tắc thì đã vô dụng rồi.
Vi Qua dừng một chút, vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Chỉ sợ…
- Sợ cái gì?
Lý Huyền truy vấn.
- Sợ rằng sinh vật Dị thứ nguyên cấp Thiên Tai sẽ trực tiếp giáng lâm tham chiến.
Vi Qua nói.
- Không thể nào? Sinh vật Dị thứ nguyên bị quy tắc của Trái Đất áp chế cực mạnh, giống như tên mà Nhã từng đối đầu trước đây, cùng lắm cũng chỉ phát huy được sức mạnh cấp Khủng Cụ thôi. Thiên Tai cấp kiểu này không thể nào thắng được lão Chu.
Lý Huyền nói.
Vi Qua lắc đầu:
- Ta từng đọc không ít tài liệu về cuộc đại chiến thần thoại trong truyền thuyết ở cục giám sát. Nếu những cuộc viễn cổ đại chiến đó thật sự có sinh vật Dị thứ nguyên tham chiến, thì tuyệt đối không thể chỉ có cấp Khủng Cụ. Khả năng cao là đã có sinh vật cấp Thiên Tai tham chiến trên Trái Đất. Có lẽ bọn chúng có cách nào đó để chống lại sự áp chế từ quy tắc của Trái Đất.
- Không thể nào, vậy lão Chu đang gặp nguy hiểm à?
Sắc mặt Lý Huyền biến đổi, há to miệng còn muốn nói gì đó, lại đột nhiên thấy trên đấu trường xuất hiện biến hóa kinh khủng.
Những lần trước khi Đế Thiên giáng lâm, chỉ là một hư ảnh vặn vẹo, không có thực thể.
Nhưng lần giáng lâm này lại hoàn toàn khác biệt. Theo hư ảnh dần dần hạ xuống, quang ảnh đó lại từ từ ngưng kết thành thực thể.
Đế bào hoa lệ óng ánh như hoàng kim, mái tóc dài trắng muốt, Đế Thiên như một vị thần đích thực, dần dần bước ra từ trong cột sáng, thân thể ngày càng ngưng tụ, khí tức cũng ngày một kinh khủng.
- Đừng bảo là ông nói trúng nhé?
Lý Huyền cười khổ.
- Xem ra sự thật là vậy rồi.
Vi Qua bất đắc dĩ nhún vai.
- Huấn luyện viên có thể đánh bại cấp Thiên Tai sao?
Phong Thu Nhạn bình tĩnh phân tích trong lòng, nhưng dù phân tích thế nào, cũng đều cảm thấy cơ hội chiến thắng hết sức xa vời.
Vương Lộc ôm Nha Nhi không nói gì, chỉ là vẻ mặt lo lắng không thể che giấu.
Những người bình thường đang xem trận đấu cũng đều ý thức được chuyện gì sắp xảy ra, sắc mặt ai nấy đều đại biến.
- Đánh không lại nên trọng tài trực tiếp ra tay luôn à? Vô sỉ đến thế là cùng