Vẻ mặt Chu Văn trở nên nghiêm túc. Hắn biết kẻ giáng lâm vào lúc này tuyệt đối không phải loại tép riu đến nộp mạng, tám chín phần mười là một sự tồn tại cấp Thiên Tai sẽ tham chiến.
Mà kẻ có thể chủ trì cuộc chiến Ma Phương, bản thân chắc chắn có địa vị không hề thấp ở Dị Thứ Nguyên.
Ba Tiêu Tiên đã được triệu hồi, một lần nữa mặc trang bị Phối sủng vào người. Vòng tai của Đế Thính không ngừng quét hình bóng đang giáng lâm, nhưng ngoài khí tức kinh hoàng ra thì không nghe thấy gì cả.
Trong lòng Chu Văn đã nảy sinh ý định rút lui. Phía trên cấp Thần Thoại, mỗi cấp độ đều có khoảng cách cực lớn, ví dụ điển hình như sinh vật dưới cấp Khủng Cụ căn bản không thể gây tổn thương cho sinh vật cấp Khủng Cụ.
Bản thân cấp Thiên Tai cũng có những đặc tính riêng, cấp Khủng Cụ ở trước mặt cấp Thiên Tai chẳng khác nào một đứa trẻ yếu ớt, huống hồ Chu Văn chỉ vừa mới tấn thăng lên cấp Thần Thoại.
Nếu sinh vật Dị Thứ Nguyên giáng lâm thật sự có được sức mạnh cấp Thiên Tai hoàn chỉnh, cho dù triệu hồi toàn bộ Ma Anh và Ba Tiêu Tiên ra ngoài, e rằng cũng không có nổi một phần thắng.
Chu Văn dự định thử xem sao, nếu xác định đối phương chính là cấp Thiên Tai thật sự, vậy thì hắn sẽ trực tiếp nhận thua rời đi. Mặc dù Chu Văn rất muốn chiếm vị trí thứ nhất, nhưng mạng sống rõ ràng quan trọng hơn nhiều.
Lúc Đế Thiên hoàn toàn bước ra khỏi chùm sáng, Chu Văn đã xác định, đây chính là một cấp Thiên Tai hoàn chỉnh, chứ không phải tên ngốc có thực lực cấp Khủng Cụ nhưng tư tưởng cấp Thiên Tai đã bị Nhã đánh bại.
Không chút do dự, chẳng cần đợi Đế Thiên có cơ hội ra tay, Chu Văn trực tiếp lựa chọn nhận thua.
Rất nhanh, sắc mặt Chu Văn đại biến. Hắn rõ ràng đã nhận thua, nhưng lại không hề bị dịch chuyển ra ngoài, vẫn còn đứng trên sàn đấu.
Chu Văn không ngừng vận chuyển Thái Thượng Khai Thiên Kinh, nhưng lại chẳng có tác dụng gì. Thái Thượng Khai Thiên Kinh vẫn không cách nào giúp hắn rời khỏi sàn đấu.
"Muốn bỏ quyền nhận thua sao? E rằng ngươi không còn cơ hội nữa rồi."
Lúc Đế Thiên hoàn toàn bước ra khỏi chùm sáng, cơ thể hắn đã ngưng tụ thành hình một cách trọn vẹn. Nhưng hắn rõ ràng đứng ở đó, mà dù có dùng mắt nhìn cũng không thể nào biết được dáng vẻ của hắn rốt cuộc ra sao.
Rõ ràng cảm giác mình đã thấy, nhưng lại không thể nói nên lời rốt cuộc hình dạng hắn thế nào, chỉ cảm thấy người kia như Đế như Thần, mang theo uy áp vô thượng, khiến tất cả sinh vật trên thế gian này trước mặt hắn đều trở nên nhỏ bé, yếu ớt.
Đế Thiên nhìn Chu Văn, nói tiếp:
"Trên người ngươi có sức mạnh hệ quy tắc, nên mới có thể phớt lờ quy tắc của Ma Phương, không cách nào bị đá khỏi bảng xếp hạng. Nếu ngươi đã muốn ở lại như vậy, Bổn vương sẽ thành toàn cho ngươi, mở ra hình thức tử đấu. Hiện tại Ma Phương đã cắt đứt liên lạc với bên ngoài, trừ phi một trong hai ta chết thì nó mới mở ra lần nữa. Coi như ngươi có thể phá vỡ quy tắc cũng vô dụng, bởi vì bây giờ ngươi căn bản không có đường để đi."
"Ngươi là ai?"
Chu Văn biết Đế Thiên nói không sai, bằng không Thái Thượng Khai Thiên Kinh đã không vô dụng. Đầu óc hắn nhanh chóng xoay chuyển, suy tính mọi khả năng để trốn thoát.
"Đế Thiên, thủ lĩnh của Thiên Thần Chúng."
Đế Thiên bình tĩnh trả lời.
"Thiên Thần Chúng trong Bát Thần Chúng ư?"
Trong lòng Chu Văn chấn động.
Chu Văn không hiểu nhiều về Dị Thứ Nguyên, cường giả cấp Thiên Tai của Dị Thứ Nguyên cũng không biết được bao nhiêu, nhưng thủ lĩnh của Thiên Thần Chúng thì hắn lại vừa hay biết đến.
Bởi vì chuyện liên quan đến Vương Minh Uyên, nên Chu Văn mới tìm hiểu qua một chút thông tin về Bát Thần Chúng.
Bát Thần Chúng chính là tám chủng tộc khác nhau của Dị Thứ Nguyên. Vương Minh Uyên đã đánh bại vua của Long Thần Chúng, trở thành Long Vương đời mới. Theo lời Băng Nữ, tám vị vua trong Bát Thần Chúng có sáu vị cấp Khủng Cụ, chỉ có hai vị cấp Thiên Tai, mà Đế Thiên chính là một trong số đó, cũng là người đứng đầu Bát Thần Chúng.
Vương Minh Uyên chiếm lấy vị trí Long Vương nhưng không động chạm đến Đế Thiên, đủ biết tên Đế Thiên này đáng sợ đến thế nào.
Hiện tại Đế Thiên lại đích thân giáng lâm để giết hắn, đường lui đã bị chặn đứng, Chu Văn lập tức cảm thấy việc lớn không ổn.
Nghe được cuộc đối thoại giữa Đế Thiên và Chu Văn, cả Liên Bang hoàn toàn xôn xao.
Đế Thiên đã nói rõ, hắn muốn mạng của Người, chứ không đơn giản chỉ muốn đá Người ra khỏi bảng xếp hạng.
"Trước khi chết, có muốn lưu lại tên của ngươi không? Có thể bị ta đích thân giết chết, đối với ngươi mà nói cũng là một loại vinh quang."
Đế Thiên thuận miệng nói, dường như sinh tử của Chu Văn đã nằm gọn trong tay hắn.
Chu Văn âm thầm khắc họa Thâu Thiên Hoán Nhật quyết, muốn nhờ vào năng lực dịch chuyển giữa các vì sao để thử xem có thể rời khỏi nơi này hay không.
Kết quả lại khiến hắn vô cùng thất vọng, tất cả các vì sao trong Tiểu Vũ Trụ đều ảm đạm tối tăm, rõ ràng không thể dịch chuyển từ nơi này.
"Nếu không ra được, chỉ có thể liều mạng."
Chu Văn nắm chặt cây gậy gỗ trắng trong tay. Một bên, Ba Tiêu Tiên dưới mệnh lệnh của Chu Văn đã sử dụng kỹ năng mạnh nhất của nàng: Tam Giới Đệ Nhất Phong.
Gió lốc kinh hoàng trong nháy mắt bao phủ toàn bộ sàn đấu, quét về phía Đế Thiên.
Đồng thời, Chu Văn nhanh chóng mặc Ẩn Hình Y, tiến vào trạng thái tàng hình, lợi dụng năng lực của Nguyên Khí quyết Ma Thần Kỷ, dịch chuyển tức thời ra sau lưng Đế Thiên, một chiêu cấp Thần Thoại lại được phát động lần nữa.
Mà Ma Anh thì lặng lẽ trốn trong ngực Chu Văn, tùy thời động thủ.
Đế Thiên lơ lửng giữa không trung, đối mặt với Tam Giới Đệ Nhất Phong của Ba Tiêu Tiên, nhưng chỉ phất ống tay áo một cái. Bên trong ống tay áo của hắn như có cả một trời đất riêng, Tam Giới Đệ Nhất Phong kinh khủng vọt vào trong tay áo, như đá chìm đáy biển, chỉ làm ống tay áo của hắn khẽ đung đưa mấy lần, như bị gió nhẹ thổi qua.
Chu Văn đang tàng hình, dùng một chiêu Trảm Tiên chém về phía Đế Thiên. Đế Thiên không thèm quay đầu lại, chỉ tùy ý lật tay vỗ một cái, lại còn nắm được cây gậy gỗ trắng trong tay Chu Văn, sau đó vung gậy, hất văng Chu Văn ra phía trước.
Oành!
Thân thể Chu Văn nện mạnh xuống sàn đấu, máu tươi trong miệng hộc ra, bàn tay không cầm nổi cây gậy gỗ trắng, trực tiếp để nó rơi lăn ra ngoài.
Đế Thiên không truy kích, mà cầm cây gậy gỗ trắng lên xem xét, sau đó tự lẩm bẩm:
"Quả nhiên là Khốc Tang bổng, đáng tiếc không hoàn chỉnh, chẳng qua là một món đồ còn thiếu sót."
Ba Tiêu Tiên lo lắng cho Chu Văn, bay tới chắn trước mặt hắn, Ba Tiêu Phiến biến thành cây quạt, hung hăng quạt về phía Đế Thiên.
Tay áo Đế Thiên lại vung lên lần nữa, nhưng lần này không chỉ thu Tam Giới Đệ Nhất Phong của Ba Tiêu Tiên, mà ống tay áo kia còn biến hóa, phảng phất che khuất cả hư không, bên trong có một lực hút cực mạnh, kéo thân thể Ba Tiêu Tiên tới, khiến nàng không tự chủ được mà bay về phía tay áo.
Ba Tiêu Tiên liều mạng vận dụng toàn bộ sức mạnh hệ Phong, muốn thoát khỏi lực hút trong ống tay áo, nhưng vẫn không tự chủ được mà bay về phía đó.
Chu Văn nén cơn đau đớn trên người, triệu hồi Đế Thính.
Ngay cả Ma Anh cũng không động thủ, Phối sủng cấp Thần Thoại bình thường lại càng vô dụng. Đứng trước mặt cấp Thiên Tai, một tồn tại như Ba Tiêu Tiên còn không phản kháng nổi. Hiện tại, sức mạnh mà Chu Văn có thể trông cậy vào, có lẽ chỉ còn mỗi Đế Thính.
Trước kia, Chu Văn tối đa chỉ cởi bỏ ba vòng tai của Đế Thính, nên hắn không biết nếu để sáu vòng tai của Đế Thính đồng thời vỡ tan, sẽ xảy ra chuyện gì.
Chẳng qua hiện tại đã đến thời khắc sinh tử, rốt cuộc không thể nghĩ ngợi gì thêm được nữa.