Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 111: CHƯƠNG 109: LỰA CHỌN TRỨNG PHỐI SỦNG

Chu Văn đảo mắt nhìn quanh, phát hiện chỉ riêng khu vực gần đây đã có hai dãy tủ đồ, số lượng cũng phải đến bốn năm mươi cái.

Đừng nói là hắn không biết mười con số trên danh thiếp có phải mật mã hay không, mà cho dù đúng là mật mã tủ đồ đi nữa, hắn cũng chẳng biết nó dùng cho cái tủ nào.

Âu Dương Lam cầm một chuỗi chìa khóa lên, nói:

- Trước kia chú Tần hay để chìa khóa dự phòng của tiệm trong tủ đồ, nếu ba và cô tới mà chú ấy không có ở đây thì có thể tự lấy chìa khóa vào xem mấy quả Trứng phối sủng. Không ngờ nhiều năm như vậy mà chú Tần vẫn giữ thói quen này, ngay cả mật mã cũng không đổi.

- Trước đây, lão hiệu trưởng có tủ đồ cố định không ạ?

Chu Văn vờ như hỏi bâng quơ.

- Đương nhiên rồi, mấy tủ đồ ở đây đều là tủ sắt kiểu cũ, chứ không phải loại tủ công cộng phổ biến bây giờ, chỉ cần tự đặt mật mã thì ngoài người có mật mã ra, ngay cả chú Tần cũng không mở được. Cho nên tủ đồ ở đây không phải ai cũng dùng được, người có thể dùng đều là khách quen, hoặc là bạn bè của chú Tần.

Âu Dương Lam vừa nói vừa bước tới trước một tủ đồ có số 42, hoài niệm nói:

- Cái tủ này chính là cái ba cô hay dùng.

Ánh mắt Chu Văn lập tức dán chặt vào cánh cửa tủ, thầm nghĩ: “Dãy số kia, liệu có phải chính là mật mã của tủ đồ số 42 này không?”

Chu Văn còn đang suy tư thì Âu Dương Lam đã vươn ngón tay ra, nhấn vài con số, tủ đồ số 42 lập tức mở ra.

Âu Dương Lam chỉ nhấn có sáu số, Chu Văn lúc này mới biết, mật mã ở đây không cố định mười số, mà là một dãy số tùy ý do chủ nhân tự thiết lập.

Tủ đồ số 42 chỉ có một ít đồ lặt vặt, găng tay, khẩu trang các loại.

Âu Dương Lam đưa cho Chu Văn một bộ găng tay và khẩu trang:

- Đeo vào đi, tuy đa phần Trứng phối sủng không sợ bị ô nhiễm, nhưng cũng có một số ít là ngoại lệ. Đây cũng là thói quen của ba cô.

Chu Văn im lặng nhận lấy, thuần thục đeo vào. Âu Dương Lam cũng tự mình đeo một bộ, sau đó mới dẫn Chu Văn vào thang máy, đi xuống tầng hầm.

- Ba tầng trên là nơi chứa các loại tinh thể Thứ Nguyên và vật liệu, còn bốn tầng hầm là nơi để các loại thú sủng và Trứng phối sủng, trong đó cấp Truyền Kỳ là nhiều nhất.

Trong lúc Âu Dương Lam giải thích, hai người đã xuống đến tầng hầm.

Chu Văn lập tức nhìn thấy trong đại sảnh bày rất nhiều lồng sắt, bên trong nhốt đủ loại thú sủng mà có vài con hắn chỉ biết sơ sơ.

- Đám thú sủng này đều do chủ nhân của chúng gửi lại đây. Muốn mua thú sủng cũng không dễ dàng, bởi vì muốn chuyển nhượng chúng, chủ nhân sẽ phải trả một cái giá rất đắt, nên phí chuyển nhượng cao hơn rất nhiều so với việc mua một quả Trứng phối sủng cùng cấp.

Âu Dương Lam quả là người có kiến thức sâu rộng, những nơi đi qua đều tỉ mỉ giới thiệu cho Chu Văn một lần, khiến hắn thu được không ít tri thức.

Đi tới khu vực Trứng phối sủng, số lượng trứng ở đây rất nhiều, từng hàng Trứng phối sủng được đặt trong lồng kính chịu lực, màu sắc, kích thước, hình thái không giống nhau, trông như những viên đá quý lộng lẫy.

Bên cạnh mỗi quả Trứng phối sủng đều có một tấm thẻ, trên đó ghi một ít thông tin về chúng, còn có cả hình ảnh thú sủng sau khi nở.

- Tiểu Văn, em thấy thú sủng Hồ Điệp Tiên Tử này thế nào… Băng Nguyệt Hồ cũng không tệ nhỉ...

Âu Dương Lam tỏ ra rất thích thú, vừa xem vừa hỏi ý kiến Chu Văn.

- Chỉ cần là quà chị Lam tặng, em tin An Tĩnh sẽ rất thích thôi.

Chu Văn nói.

- Nói vậy cũng không sai, nhưng chị cũng hy vọng có thể tặng nó một thứ mà nó thực sự yêu thích. Các em đều là người trẻ tuổi, gu thẩm mỹ cũng tương đồng, cho chị chút ý kiến nhé.

Âu Dương Lam vừa chọn trứng vừa nói.

Chu Văn không nói thêm gì, lòng lại thầm nghĩ: “Mình là con trai, gu thẩm mỹ đương nhiên khác con gái rồi. Để mình cho ý kiến, e là An Tĩnh sẽ càng không thích thì có.”

Có điều, Âu Dương Lam vẫn cứ liên tục hỏi ý kiến của hắn, Chu Văn không biết nói gì, do dự một chút liền hỏi:

- Chị Lam, em chụp ảnh mấy quả Trứng phối sủng ở đây được không?

- Người khác thì không được, nhưng em thì đương nhiên không thành vấn đề. Cứ việc chụp, đợi lát nữa chị dẫn em xuống dưới xem, nơi đó còn có thú sủng Sử Thi nữa, em cứ chụp vài tấm, sau này có gặp thì còn nhận ra.

Âu Dương Lam còn chỉ ra một số điểm quan trọng của Trứng phối sủng, bảo Chu Văn chụp thêm mấy tấm.

Chu Văn lấy chiếc điện thoại thần bí ra, giả vờ chụp ảnh, hướng camera về phía mấy quả Trứng phối sủng, lập tức lấy được thông tin và số liệu của chúng.

Chu Văn không sợ bị người khác giám sát hình ảnh trên điện thoại của mình, bởi hắn đã thử qua rất nhiều lần, các công cụ hiện đại không thể ghi lại hình ảnh trên điện thoại của hắn, chụp ra cũng chỉ là một màn hình nhiễu mờ, nói gì đến việc xem được thông tin trên đó.

Về mặt thẩm mỹ thì Chu Văn chịu, không cho được ý kiến gì nhiều, nhưng với chiếc điện thoại thần bí trong tay, hắn có thể tư vấn cho Âu Dương Lam về thuộc tính tốt xấu của chúng.

- Nhìn tới nhìn lui, vẫn cảm thấy Hồ Điệp Tiên Tử và Băng Nguyệt Hồ là hợp với Tiểu Tĩnh nhất. Tiểu Văn, em thấy thế nào?

Cuối cùng, Âu Dương Lam thu hẹp lựa chọn xuống còn Hồ Điệp Tiên Tử và Băng Nguyệt Hồ, nhưng lại có chút do dự, khó quyết định nên chọn cái nào.

- Chị mua cả hai luôn đi.

Chu Văn nói.

Với tài lực của Âu Dương Lam, muốn mua hai quả Trứng phối sủng cấp Truyền Kỳ chỉ là chuyện nhỏ, hoàn toàn không cần đắn đo.

Có điều, Chu Văn đã dùng điện thoại quét qua hai quả trứng này, thuộc tính đều rất bình thường.

Âu Dương Lam lắc đầu nói:

- Tặng quà chỉ nên tặng một món mới thể hiện được tấm lòng, tặng hai món lại thành ra không hay, sẽ khiến Tiểu Tĩnh cảm thấy chị qua loa cho có lệ.

Chu Văn thầm hâm mộ An Tĩnh. Từ nhỏ cậu đã không có mẹ, còn ba lại không phải người giỏi chăm sóc con cái, cho nên từ nhỏ tới lớn, đừng nói là quà sinh nhật, ngay cả tổ chức sinh nhật cũng chưa từng có.

Âu Dương Lam cẩn thận chăm sóc cho An Tĩnh như vậy, khiến Chu Văn đột nhiên nghĩ đến, nếu mẹ không mất vì khó sinh, chắc bà cũng sẽ yêu thương cậu như cách Âu Dương Lam đối với An Tĩnh.

Có điều, suy nghĩ này chỉ thoáng qua rồi biến mất, cậu đã sớm quen với cuộc sống một mình, nếu thực sự có một người mẹ như Âu Dương Lam, ngược lại còn khiến cậu không quen.

- Tiểu Văn, em thấy thế nào? Đừng bận tâm đến lựa chọn của chị, nếu là em, em sẽ muốn quả Trứng phối sủng nào?

Âu Dương Lam lại hỏi.

- Nếu là em, chắc em sẽ chọn con Ác Mao Trùng.

Chu Văn chỉ vào một quả trứng nhỏ như trứng bồ câu, toàn thân đen nhánh.

- Em nói thật đấy à?

Âu Dương Lam có chút giật mình nhìn Chu Văn.

Ác Mao Trùng không phải là thú sủng gì quá mạnh, tuy cũng là cấp Truyền Kỳ, nhưng các thuộc tính của nó đều tương đối kém, kỹ năng thiên phú "Độc Tố Tà Ác" cũng rất tầm thường.

Loại độc này chỉ có tác dụng trên những nơi nó bò qua, mà tốc độ của Ác Mao Trùng lại cực kỳ chậm, đừng nói là sinh vật cấp Truyền Kỳ, ngay cả sinh vật cấp Phàm Thai nhanh nhẹn một chút cũng thừa sức bỏ xa nó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!