Quan trọng nhất là Ác Mao Trùng cực kỳ xấu xí, hơn nữa khi triệu hồi còn tỏa ra mùi khó chịu, con gái bình thường sẽ không đời nào ưa chuộng loại Phối sủng này.
- Đúng vậy!
Chu Văn gật đầu.
Hắn đã dùng điện thoại kiểm tra hầu hết trứng Phối sủng ở đây, chỉ có con Ác Mao Trùng này là có thuộc tính tốt nhất.
Ngoài thuộc tính gần như đạt đến giới hạn, nó còn sở hữu ba kỹ năng thiên phú, trong đó có một thần kỹ của loài Ác Mao Trùng.
Hóa Điệp, kỹ năng này có thể khiến Ác Mao Trùng tiến hóa thành Ác Điệp, sở hữu năng lực bay lượn cường đại, biến tốc độ vốn là điểm yếu trở thành điểm mạnh nhất.
Kỹ năng Ác Chi Độc cũng sẽ biến đổi theo, không chỉ những nơi bị Ác Điệp chạm vào mới trúng độc, mà bất cứ ai chạm phải phấn độc do Ác Điệp phát tán ra cũng sẽ nhiễm độc như thường.
Một con Ác Mao Trùng có tới ba kỹ năng, có thể nói là hàng cực phẩm trong cấp Truyền Kỳ. Nếu Chu Văn có tiền, e rằng cũng sẽ động lòng muốn mua nó về.
Đương nhiên, Chu Văn cũng chỉ nghĩ vậy thôi, có mua về hắn cũng không dùng. Thứ nhất là hắn khó mà ấp được Phối sủng cấp Truyền Kỳ, thứ hai là Biến Dị Liên Y và Ngân Dực Phi Nghĩ của hắn đều không hề thua kém Ác Mao Trùng, thậm chí còn mạnh hơn, hoàn toàn không cần lãng phí thời gian và công sức cho nó.
Nếu có mua thật, hắn cũng chỉ dùng làm thức ăn hoặc nguyên liệu dung hợp.
- Gu thẩm mỹ của cậu đúng là độc đáo…
Âu Dương Lam đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, nheo mắt lẩm bẩm:
- Nói không chừng, đây đúng là một lựa chọn không tệ. Cũng không biết Tiểu Tĩnh có nhận ra đây là trứng của Ác Mao Trùng hay không, nếu con bé không nhận ra… có thể bảo nó đây là trứng Hắc Ngọc Điệp… chờ lúc nó ấp ra… ha ha…
Trong lúc Chu Văn còn đang trợn mắt há mồm, Âu Dương Lam đã dùng chìa khóa mở tủ kính, lấy quả trứng Ác Mao Trùng ra.
- An Sinh, cậu đem trứng Phối sủng này đi thanh toán đi. Lúc viết hóa đơn, nhớ ghi là Hắc Ngọc Điệp, lúc đóng gói cũng chú ý một chút, thôi cậu tự tay gói luôn đi.
Âu Dương Lam gọi An Sinh lại.
Dường như An Sinh đã quá quen với lối suy nghĩ trên trời dưới đất của Âu Dương Lam, hoàn toàn không có vẻ kinh ngạc nào, nhận lấy trứng Phối sủng rồi xoay người rời đi.
- Tiểu Văn, chúng ta xuống dưới xem thử đi, ở đó có không ít Phối sủng thú vị đấy, ngày thường khó mà thấy được.
Âu Dương Lam dẫn Chu Văn tiếp tục đi xuống tầng dưới.
Tới tầng hầm thứ ba, nơi đây toàn là những căn phòng được chế tạo đặc biệt, mỗi phòng giam giữ một con Phối sủng. Tuy không có người canh gác nhưng lại có hệ thống chống trộm cực kỳ mạnh mẽ, mỗi phòng đều cần chìa khóa riêng mới có thể mở được.
Vốn dĩ muốn vào xem Phối sủng, phải có Tần Tây Nguyên đi cùng, nhưng Âu Dương Lam lại có chìa khóa trong tay, có thể trực tiếp mở cửa phòng, khiến Chu Văn được mở rộng tầm mắt.
- Phối sủng ở đây phần lớn đều do các lão binh xuất ngũ gửi lại. Với họ, Phối sủng vừa là đồng đội vừa là chiến hữu. Họ không muốn những Phối sủng có sinh mệnh vô hạn phải mục ruỗng cùng mình, cho nên trước khi qua đời, họ đều đem Phối sủng của mình chuyển nhượng đi. Tuy trong đó cũng có một phần là vì nhu cầu kinh tế, nhưng không thể phủ nhận, tình cảm của quân nhân dành cho Phối sủng mãnh liệt hơn người thường rất nhiều.
Âu Dương Lam nói.
Chu Văn vốn luôn kính trọng quân nhân. Trong thời đại hắc ám hỗn loạn nhất, chính những người lính đã dùng mạng sống của mình để cứu giúp người thường, thăm dò các Dị Thứ Nguyên, mở ra một con đường tiến hóa cho nhân loại.
Thời kỳ đó, số quân nhân hy sinh nhiều không đếm xuể, quân số toàn cầu đã giảm mất một phần ba.
- Không biết gã kia còn ở đây không…
Âu Dương Lam đi về một hướng, dừng lại trước cửa một căn phòng.
Lục lọi trong chùm chìa khóa một hồi, Âu Dương Lam mới lấy ra một chiếc.
Cánh cửa kim loại dày cộp được mở ra.
Chu Văn nhìn vào trong phòng, khác với những phòng khác, Phối sủng trong phòng này bị xiềng xích khóa chặt.
Phối sủng ở đây đều do chủ nhân của chúng gửi lại, nên không cần quá lo lắng chúng sẽ làm hại người, cũng không cần lo chúng sẽ bỏ trốn.
Sở dĩ phải khóa lại là để đề phòng có kẻ cưỡng ép cướp đi hoặc làm tổn thương chúng, cũng là để phòng ngừa kẻ xấu giở trò.
Phối sủng trong căn phòng này, cả tay và chân đều bị xích lại, trên người cũng quấn đầy những sợi xích, sau lưng còn có một khối kim loại to như cối xay.
- Từ khi ta còn nhỏ, mỗi lần phụ thân và Tần thúc thúc tới đây đều sẽ đến thăm nó. Nhiều năm như vậy, không ngờ nó vẫn còn ở đây.
Âu Dương Lam bước vào phòng, nhìn Phối sủng kia và nói.
Chu Văn cũng quan sát nó. Hình dáng rất giống con người, chỉ là cơ bắp có phần khẳng khiu, trông như da bọc xương, xương sườn lộ ra rõ mồn một.
Thế nhưng cơ thể nó không hề khô héo, làn da còn tỏa ra ánh kim sáng bóng. Ở nửa thân trên, có thể nhìn thấy rất nhiều hình xăm màu bạc kỳ dị.
Mái tóc màu bạc rũ xuống, che khuất khuôn mặt và một phần cơ thể, khiến người khác không thể nhìn rõ diện mạo, thậm chí cả giới tính cũng không phân biệt được.
- Lam tỷ, nó là Phối sủng gì vậy?
Chu Văn từng đọc qua không ít Phối sủng có hình người, nhưng chúng đều có những đặc điểm khác biệt, còn Phối sủng trước mắt, Chu Văn lại không hề nhận ra điểm nào khác thường cả.
- Không biết. Lúc nhỏ ta cũng từng hỏi phụ thân, nhưng ông ấy không trả lời, cũng không kể cho ta nghe chuyện về nó. Chỉ là mỗi lần đến đây, ông ấy và Tần thúc thúc đều sẽ ghé qua nơi này.
Hiển nhiên, Âu Dương Lam cũng rất hứng thú với nó:
- Sau này ta có hỏi Tần thúc thúc, chú ấy cũng nói không biết đây là Phối sủng gì, chỉ bảo là do phụ thân ta gửi lại, còn chuyện về Phối sủng này, phụ thân ta cũng không nói cho chú ấy biết.
Chu Văn thầm tò mò, vừa đánh giá Phối sủng, hắn đột nhiên nhìn thấy khối kim loại kìm hãm nó, trên mặt có khắc một khung số, trông giống như bàn phím mật mã.
“Dãy số mà lão hiệu trưởng gửi cho mình, không lẽ là dùng ở đây?”
Một suy nghĩ lóe lên trong đầu Chu Văn.
Nhưng nghĩ lại lại thấy không đúng lắm. Lão hiệu trưởng có con gái, có cháu ngoại, còn có bạn bè thân thiết, căn bản không cần thiết phải gửi mật mã cho Chu Văn.
Nếu không phải Âu Dương Lam dẫn hắn tới đây, Chu Văn cơ bản không có cơ hội nhìn thấy con Phối sủng kỳ dị này, lão hiệu trưởng có gửi mật mã cho hắn cũng vô dụng.