Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 115: CHƯƠNG 113: MÀN TRÌNH DIỄN

Thật ra, Vương Lộc vẫn hơi nghi ngờ liệu Chu Văn có thể giúp mình phá kỷ lục hay không. Dù Chu Văn sở hữu một đôi cánh cấp Truyền Kỳ, thân pháp cũng cực kỳ lợi hại, nhưng để so với Phong Thu Nhạn, chắc chắn không thể né được đao của hắn.

Mệnh cách Khoái Đao Thiên Vương khiến tốc độ ra đao của Phong Thu Nhạn vô địch trong cùng cấp bậc, huống chi Chu Văn còn chưa thăng lên cấp Truyền Kỳ, kém Phong Thu Nhạn hẳn một bậc.

So tốc độ với một người mang mệnh cách Khoái Đao Thiên Vương, ngay cả Vương Lộc cũng không có chút niềm tin nào.

- Cậu giúp tôi thế nào? Dù học viện cho phép lập đội bốn người làm nhiệm vụ, nhưng tôi không định hợp tác với ai cả. Nếu làm vậy, dù có thắng Phong Thu Nhạn cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Vương Lộc vừa đi vừa nói với Chu Văn.

- Lát nữa gặp Phi Thiên Hầu, tôi sẽ biểu diễn một lần cho cậu xem. Cậu chỉ cần nhớ kỹ các bước của tôi, với thực lực của cậu, chém gục Phi Thiên Hầu trong vòng hai mươi giây là chuyện hoàn toàn có thể.

Lần trước Chu Văn giúp Vương Lộc quay video, đương nhiên đã có nhận định nhất định về thực lực của nàng, nên mới dám nói có thể giúp Vương Lộc phá kỷ lục.

- Cậu biểu diễn?

Vương Lộc đánh giá Chu Văn một lượt.

- Hết cách rồi, cậu chỉ còn một cơ hội. Nếu chỉ nói miệng, tôi sợ cậu không nắm được điểm mấu chốt.

Chu Văn nói thật.

Hắn đã dùng vô số kinh nghiệm mới rút ra được phương pháp chém giết Phi Thiên Hầu. Muốn kết liễu nó trong thời gian ngắn nhất, mỗi một bước đều phải tính toán đến cực hạn, không được phép có bất kỳ sai sót nào.

Nếu là Chu Văn tự ra tay, việc không sai một li nào cũng chẳng thành vấn đề. Nhưng Vương Lộc lại có quá ít kinh nghiệm đối chiến với Phi Thiên Hầu, căn bản không ai có cơ hội giết nhiều Phi Thiên Hầu như vậy, tự nhiên cũng không thể hiểu sâu về nó.

Đi qua mấy hang đá, cuối cùng họ cũng tìm được một con Phi Thiên Hầu. Chu Văn đang định xông lên thì Vương Lộc lại nghĩ ra điều gì đó, vội nói:

- Đúng rồi, sau khi động Liên Hoa bị phong tỏa, nếu không được phép, học viên bình thường không được săn giết Phi Thiên Hầu. Lớp chúng ta có nhiệm vụ, mỗi người mới chỉ được giết hai con, cậu không phải học viên lớp chúng ta, không nhận nhiệm vụ này, nên không thể giết Phi Thiên Hầu được.

- Tôi biết, nên tôi cũng không định giết nó.

Chu Văn không dừng bước, người đã lao về phía Phi Thiên Hầu.

Lần này vai trò đổi lại, Vương Lộc trở thành người quay phim. Nàng chĩa máy quay về phía Chu Văn, muốn xem cậu ta làm cách nào để hạ gục Phi Thiên Hầu nhanh hơn cả Phong Thu Nhạn.

Vương Lộc còn hơi lo lắng, Nguyên Khí Kỹ của Chu Văn không giống của nàng. Nếu Chu Văn dùng một Nguyên Khí Kỹ đặc thù nào đó mà nàng không có, vậy thì dù phương pháp của cậu có nhanh hơn Phong Thu Nhạn, nàng cũng không thể bắt chước theo được.

Thế nhưng, Vương Lộc nhanh chóng phát hiện ra, nỗi lo của nàng hoàn toàn là thừa thãi, bởi vì Chu Văn căn bản không dùng đến Nguyên Khí Kỹ, cũng không dùng Phối sủng, mà thuần túy dùng thân thể để quần nhau với Phi Thiên Hầu.

Nếu đổi lại là người khác, Vương Lộc nhất định sẽ cho rằng đối phương đang tìm chết. Nhưng với thực lực và tính cách của Chu Văn mà nàng hiểu, cậu không thể nào làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy.

Nàng điều chỉnh góc máy, đảm bảo có thể ghi lại từng nhất cử nhất động của Chu Văn, tầm mắt không rời khỏi cậu nửa centimet.

Phi Thiên Hầu nhe nanh múa vuốt lao xuống, đôi cánh sau lưng khiến thân thể nó linh hoạt dị thường, tựa như mãnh cầm bổ nhào, móng vuốt sắc lẹm chộp tới Chu Văn.

Tốc độ của Phi Thiên Hầu nhanh hơn Chu Văn rất nhiều, nhưng Chu Văn lại như đã đoán trước được, chỉ hơi nghiêng người là tránh được, đồng thời lướt sang bên trái Phi Thiên Hầu.

Hai cánh Phi Thiên Hầu lại vỗ mạnh, thân thể lăng không đổi hướng, móng vuốt một lần nữa hung hãn đâm tới ngực trái Chu Văn.

Lần này khoảng cách giữa hai bên càng gần hơn trước, móng vuốt nhọn hoắt cũng càng thêm sắc bén, thế nhưng thân thể Chu Văn lại khẽ di chuyển một cách tưởng chừng như không thể, ngay trong gang tấc hiểm nguy né được đòn tấn công của Phi Thiên Hầu.

Vương Lộc đứng bên cạnh nhìn rất rõ, Chu Văn không hề dùng bất kỳ Nguyên Khí Kỹ nào, ngay cả Nguyên Khí Kỹ hệ thân pháp cũng không. Cậu chỉ dùng tốc độ hoàn toàn yếu thế hơn, ung dung né tránh tất cả các đòn tấn công của Phi Thiên Hầu.

Chu Văn mang lại cho Vương Lộc một cảm giác rất kỳ lạ, dường như cậu mới là kẻ nắm đằng chuôi.

Từng cử chỉ, hành động của Chu Văn đều toát lên vẻ ung dung, không vội vã, nhưng lại như biết trước tất cả, đùa bỡn Phi Thiên Hầu trong lòng bàn tay.

Nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh, chỉ trong chớp mắt hơn mười giây, thân hình Chu Văn đã khéo léo xuất hiện sau lưng Phi Thiên Hầu, sống đao nhẹ nhàng chém vào vị trí ngay dưới xương sọ của nó.

Bốp!

Nhìn như không dùng nhiều lực, nhưng con Phi Thiên Hầu kia lại như bị điện giật, rơi thẳng từ trên không xuống, co quắp trên mặt đất không thể lập tức đứng dậy.

Vương Lộc trố mắt nhìn, một kẻ cấp Phàm Thai, chỉ thuần túy dùng sức mạnh và tốc độ, không hề sử dụng bất kỳ Nguyên Khí Kỹ hay Phối sủng hỗ trợ nào, vậy mà lại đánh ngất được một con Phi Thiên Hầu cấp Truyền Kỳ.

Quan trọng hơn là, thời gian mới trôi qua hơn mười giây một chút, còn chưa tới mười một giây. Chuyện này nếu nói ra ngoài, e rằng không một ai tin.

- Cậu... làm thế nào vậy?

Nhìn Chu Văn quay lại, Vương Lộc kinh ngạc hỏi.

- Nhìn nhiều, nghiên cứu nhiều thì cậu cũng làm được thôi.

Chu Văn chỉ vào con Phi Thiên Hầu trên mặt đất:

- Nó chỉ bị tôi tạm thời đánh ngất thôi, chẳng mấy chốc sẽ tỉnh lại, chúng ta đi chỗ khác rồi nói tiếp. Cậu cũng tìm một nơi, xem lại video tôi biểu diễn mấy lần, nhớ chú ý thời cơ ra tay và cách di chuyển của tôi, như vậy giết Phi Thiên Hầu trong hai mươi giây sẽ không khó đâu. À còn nữa, vị trí tôi tấn công vừa rồi, đòn cuối cùng của cậu phải nhắm chắc vào đó, như thế mới có thể tạo thành một đòn chí mạng, nếu không sẽ chỉ lãng phí thời gian.

Vương Lộc cùng Chu Văn đến một hang đá trống, cẩn thận xem lại video chiến đấu của cậu.

- Sao cậu có thể tìm ra nhược điểm của Phi Thiên Hầu?

Vương Lộc không thể tin nổi, ngay cả trong tài liệu hướng dẫn của học viện cũng không hề có phương pháp nào đơn giản mà hiệu quả như của Chu Văn.

- Hồi quay video cho cậu, tôi đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần, nghiên cứu chán chê mới ra được kết quả này đấy. Bán cho cậu có mười lăm vạn, quá hời còn gì?

Chu Văn nói.

- Không đắt.

Vương Lộc quả quyết gật đầu.

Kinh nghiệm như vậy không thể dùng tiền để đo đếm được. Nếu ở trên chiến trường thật sự, kinh nghiệm này chính là thứ bảo mệnh tốt nhất.

Vương Lộc dựa theo cách di chuyển của Chu Văn luyện tập hơn nửa giờ liền nắm vững được điểm mấu chốt. Thiên phú võ học của nàng quả không hổ danh là sinh viên được đặc cách tuyển thẳng.

Sau đó, Vương Lộc quay lại tìm Phi Thiên Hầu, dựa theo phương pháp của Chu Văn và đã chém giết thành công. Quá trình tương đối nhẹ nhàng, dù di chuyển có chút không được mượt mà, nhưng kết quả vẫn chỉ mất có mười bảy giây, chắc chắn là tốt hơn Phong Thu Nhạn một chút.

Kỷ lục đã bị phá, nhưng Vương Lộc lại chẳng thể vui nổi. Người khác không biết, chứ nàng thì rõ mồn một, Chu Văn còn có một thành tích còn "biến thái" hơn nhiều, chỉ là thành tích đó sẽ không bao giờ xuất hiện trên bảng xếp hạng mà thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!