Trong một văn phòng, Kiều Tư Viễn cung kính đứng trước bàn làm việc, đầu cúi thấp.
- Thứ ta bảo ngươi tìm, đã tìm được chưa?
Một người đàn ông ngồi sau bàn làm việc lên tiếng.
Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn bàn, vì vậy không thể thấy rõ tướng mạo của người đàn ông, chỉ có thể nhìn thấy một bóng người mờ ảo.
- Thưa đại nhân, ngoại trừ An gia, những nơi có thể tìm thuộc hạ đều đã tìm hết, vẫn không phát hiện ra thứ mà ngài nói tới.
Kiều Tư Viễn cẩn thận trả lời.
- Vì sao không tới An gia tìm?
Người đàn ông thản nhiên hỏi.
- Trước đó đã cử người trà trộn vào An gia, nhưng Âu Dương Lam quản lý An gia quá chặt, người của chúng ta cài vào căn bản không có cơ hội tiếp cận nơi ở của bọn họ, chỉ có thể làm vài việc vặt trong khuôn viên.
Dừng lại một chút, Kiều Tư Viễn nói tiếp:
- Trước đó, mượn danh nghĩa truy bắt Tỉnh Đạo Tiên, thuộc hạ từng lợi dụng Lệ Tư để thăm dò thái độ của An gia. Thái độ của An Thiên Tá rất cứng rắn, không hề nể mặt nghị viện, thậm chí còn phế cả khí hải của Lệ Tư. Muốn trực tiếp vào An gia tìm đồ, e là không dễ.
- Chuyện gì cũng dễ, ta còn cần các ngươi làm gì?
Người đàn ông lạnh lùng nói.
- Đại nhân nói phải, thuộc hạ sẽ nghĩ cách khác.
Kiều Tư Viễn hơi khom người, rồi nói tiếp:
- Đại nhân, thuộc hạ cảm thấy, có lẽ giáo sư Âu Dương cũng không cất thứ đó ở An gia.
- Vì sao lại nói vậy?
Người đàn ông ngồi sau ánh đèn, dùng một chiếc bật lửa cổ châm một điếu thuốc.
- Căn cứ điều tra của thuộc hạ, mặc dù giáo sư Âu Dương là bạn bè chí cốt với An lão gia, nhưng ông ấy lại không đồng ý chuyện Âu Dương Lam gả vào An gia. Vì việc này, năm đó suýt nữa ông ấy còn trở mặt với Âu Dương Lam, từ đó về sau, giáo sư Âu Dương chưa từng tới An gia, ngay cả khi An Thiên Tá và An Tĩnh ra đời, ông ấy cũng không có mặt.
Thấy người đàn ông kia không có phản ứng, Kiều Tư Viễn lại tiếp tục nói:
- Kể từ sau khi chồng của Âu Dương Lam qua đời, quan hệ giữa giáo sư Âu Dương và con gái mới dịu đi đôi chút, nhưng ông ấy cũng chỉ tới An gia có mấy lần, mỗi lần không quá một giờ, và chưa bao giờ ngủ lại. Với mối quan hệ như thế, thuộc hạ nghĩ ông ấy sẽ không để một thứ quan trọng như vậy ở An gia.
- Vậy theo ý ngươi, Âu Dương có thể để thứ đó ở đâu?
Người đàn ông búng tàn thuốc, mới mở miệng hỏi.
- Đại nhân, ngài có nghĩ giáo sư Âu Dương sẽ mang thứ đó bên mình không?
Kiều Tư Viễn thăm dò.
- Không thể nào, vật đó không thể mang vào Dị Vĩnh vực, nếu không sẽ gây ra rắc rối cực lớn. Âu Dương cần thường xuyên ra vào các lĩnh vực, ông ta không ngu ngốc đến thế, chắc chắn đã giấu thứ đó ở một nơi nào đó.
Người đàn ông dừng một chút, lại nói thêm:
- Dù thế nào đi nữa, nhất định phải tìm cho được vật đó, không tiếc bất cứ giá nào. Chỗ An gia cũng không thể bỏ qua, nói không chừng, mối quan hệ không tốt này cũng chính là giả tượng do Âu Dương cố tình tạo ra.
- Vâng, thưa đại nhân.
Kiều Tư Viễn hành lễ nói.
- Thời gian của chúng ta không còn nhiều, phải nhanh chóng mang thứ đó về đây. Lũ ngu ngốc ngoài kia vẫn nghĩ rằng thời gian còn nhiều lắm, nhưng không biết rằng, tai họa đã như thanh đao treo trên cổ, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Một khi hạn chế của Dị Vĩnh vực biến mất, đó chính là ngày tận thế của nhân loại. Vì vậy, chúng ta phải nhanh chóng nắm được thứ đó trong tay để ngăn chặn chuyện như vậy xảy ra.
Người đàn ông nói.
- Đại nhân, thứ đó thật sự quan trọng đến vậy sao?
Kiều Tư Viễn nghi ngờ hỏi.
- Năm đó, người tiến vào thánh địa không chỉ có sáu vị anh hùng, trên thực tế là có rất nhiều người, chỉ có điều, phần lớn đã chết ở bên trong, không ai biết tên họ. Nhưng ngoài sáu vị anh hùng, vẫn còn một số người sống sót rời khỏi thánh địa, đồng thời mang được một vài thứ từ trong đó ra. Tỉnh Đạo Tiên là một, Âu Dương cũng là một. Thứ trong tay Âu Dương là do ta tận mắt thấy hắn mang ra, vật đó vô cùng quan trọng, chúng ta nhất định phải có được nó.
Người đàn ông nói.
- Đại nhân, có một vài việc thuộc hạ cảm thấy hơi trùng hợp, nhưng lại không chắc chắn liệu có vấn đề gì không.
Kiều Tư Viễn trầm ngâm nói.
- Nói đi.
- Trước đó khi Tỉnh Đạo Tiên bị trọng thương, lúc chúng ta truy bắt, hắn từng dừng lại một cách kỳ lạ ở phủ Quy Đức khoảng mười phút.
Kiều Tư Viễn nói.
- Chuyện này ngươi đã nói trong báo cáo, có liên quan đến thiếu niên tên Chu Văn kia sao?
Người đàn ông nói.
- Đúng vậy, sau này thuộc hạ đã điều tra kỹ về Chu Văn. Ngoài việc là con trai của Chu Lăng Phong, cậu ta còn có quan hệ khá tốt với giáo sư Âu Dương. Khi giáo sư Âu Dương còn là hiệu trưởng trường Quy Đức, ông ấy thường xuyên gọi Chu Văn đến nhà ăn cơm, đây là đãi ngộ mà các học sinh khác, thậm chí cả giáo viên, đều chưa từng có. Hiện tại Âu Dương Lam lại kết hôn với Chu Lăng Phong, thuộc hạ cảm thấy, điều này có chút quá trùng hợp. Thuộc hạ đang nghĩ, liệu giáo sư Âu Dương có thể đã đưa thứ đó cho Chu Lăng Phong hoặc Chu Văn hay không?
Kiều Tư Viễn nói.
- Không thể nào. Sức mạnh của vật đó không phải một Phàm Thai có thể chịu đựng được, dù chỉ cầm thôi cũng không thể. Chuyện của Chu Văn, ngươi cứ tiếp tục điều tra, nhưng trọng tâm vẫn phải đặt ở An gia. Người có khả năng khống chế vật đó, ở An gia chỉ có Âu Dương Lam và An Thiên Tá.
Người đàn ông nói.
- Vâng, thuộc hạ đã rõ.
...
Tâm trạng của Phong Thu Nhạn không được tốt cho lắm. Vốn dĩ hắn cho rằng mình đã nắm chắc vị trí thứ nhất trong kỳ khảo nghiệm, thế nhưng không ngờ Vương Lộc còn nhanh hơn hắn gần một giây.
- Không hổ là Vương Lộc, chưa tấn thăng lên cấp Truyền Kỳ mà đã có thực lực như vậy.
Phong Thu Nhạn xem lại video ghi lại quá trình hoàn thành nhiệm vụ của Vương Lộc, cảm thấy mình thua không oan. Bất kể là di chuyển hay thời cơ tấn công của Vương Lộc, đều đã đạt tới trình độ cao thâm, đó cũng chính là khuyết điểm của hắn.
- Chờ Vương Lộc tấn thăng lên cấp Truyền Kỳ, ta nhất định phải đấu với cô ấy một trận. Có điều, trước đó ta cần phải rèn luyện bản thân nhiều hơn nữa, phải khiến mình càng nhanh hơn.
Phong Thu Nhạn bước tới phòng huấn luyện.
Khi làm bất cứ chuyện gì, hắn đều muốn làm một cách chuyên chú nhất, cho nên hắn luôn chuyên tâm luyện đao pháp, muốn đao pháp của mình nhanh hơn, mạnh hơn, dùng Đao Đạo để bước lên đỉnh cao thế giới.
Vì vậy sau khi tới phòng huấn luyện, Phong Thu Nhạn lập tức đến sân tập bắn bóng, đó là nơi thích hợp nhất để hắn luyện khoái đao.
Thế nhưng vừa bước tới sân tập, Phong Thu Nhạn đã thấy có người chiếm sân luyện tập trước, không khỏi khẽ nhíu mày.
Nhìn kỹ lại, hắn phát hiện người đang chiếm sân chính là tân sinh viên Chu Văn, người đã từng chém Ma Hóa Tướng.
Sân tập chỉ có một, Phong Thu Nhạn cũng không muốn lãng phí thời gian chờ đợi, nên sau khi suy nghĩ một chút, hắn trực tiếp đi vào trong sân, đồng thời cầm lấy một thanh đao luyện tập rồi đi về phía Chu Văn.