Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1163: CHƯƠNG 1159: CHU VĂN TRỞ VỀ

- Chị, người này đã có hôn thê rồi.

Tần Mục vội vàng nhắc nhở Tần Trăn.

Nhưng Tần Trăn dường như không nghe thấy, hoàn toàn không để ý đến Tần Mục.

- Kiếm pháp không tệ.

Chu Văn nhìn Tần Trăn, thật lòng khen ngợi. Một người chỉ dựa vào một bản bút ký mà luyện được Thiên Ngoại Phi Tiên đến trình độ này, đúng là thiên tài.

Tuy chưa từng thấy Tần Trăn bây giờ dùng kiếm ra sao, nhưng chỉ cần nhìn kiếm pháp của Tần Mục do nàng dạy dỗ là có thể đoán được phần nào.

Nghe Chu Văn nói vậy, đám học sinh và cả Tần Mục đều kinh ngạc đến trợn mắt. Kiếm pháp của Nữ Kiếm Tiên mà còn cần hắn khen sao? Hơn nữa, nhận xét "không tệ" là có ý gì? Rốt cuộc là khen hay chê đây?

- Học trưởng quá khen rồi. Kiếm pháp của tôi vẫn còn nhiều thiếu sót, không bằng một phần của học trưởng. Nếu không có học trưởng chỉ bảo, tôi đã không có được thành tựu như ngày hôm nay.

Tần Trăn rất chân thành nói.

Nghe Tần Trăn nói vậy, cả sân trường như ong vỡ tổ. Tần Mục càng kinh ngạc đến mức mở to mắt, không thể tin nổi mà nhìn chằm chằm Chu Văn.

- Gã này rốt cuộc là ai? Tần Trăn lại nói kiếm pháp của chị ấy là do hắn chỉ dạy ư?

- Học viện chúng ta có nhân vật bá đạo như vậy sao?

- Muốn chỉ dạy kiếm pháp cho Nữ Kiếm Tiên, e rằng phải là nhân vật tầm cỡ An Đốc Quân hay Lãnh hiệu trưởng. Nhưng người này còn quá trẻ, chắc chắn không phải hai vị đó rồi.

- Tôi nghĩ Tần Trăn chỉ khách sáo thôi, có lẽ người này là thầy dạy vỡ lòng của chị ấy.

- Đúng rồi, chắc chắn là vậy! Nhưng trông hắn cũng chẳng lớn hơn Tần Trăn là bao, sao có thể là thầy dạy vỡ lòng của chị ấy được?

- Vị học trưởng này rốt cuộc là ai? Không ai biết anh ta à?

Trong lúc mọi người đang bàn tán xôn xao, Tần Trăn lại nói tiếp:

- Học trưởng, kiếm pháp của tôi vẫn còn nhiều chỗ cần cải thiện. Không biết ngài có thể chỉ dạy thêm cho tôi được không? Bất kể phải trả giá thế nào, tôi cũng cam lòng.

Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều sững sờ, há hốc mồm. Vị Nữ Kiếm Tiên Tần Trăn danh chấn Liên bang này lại muốn mời hắn chỉ dạy kiếm pháp! Đây tuyệt đối không phải thầy dạy vỡ lòng, chỉ có một khả năng duy nhất: kiếm pháp của người này còn mạnh hơn cả Nữ Kiếm Tiên, thậm chí mạnh hơn không chỉ một hai phần.

- Hắn rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ là Minh Nhật Kiếm Khách Minh Tú? Nghe nói Minh Tú từng theo học ở học viện Tịch Dương chúng ta một thời gian, biết đâu lúc đó từng dạy Tần Trăn thì sao.

- Không phải Giáo sư Minh đâu, các cậu chưa xem ảnh của giáo sư à? Vị học trưởng này không giống Minh Tú chút nào.

- Mà tôi nghĩ, Minh Tú chưa chắc đã mạnh hơn Tần Trăn đâu nhỉ?

- Chị... Vị này... vị học trưởng này rốt cuộc là ai ạ?

Tần Mục lắp bắp hỏi.

- Đây là học trưởng Chu Văn, em ngay cả anh ấy mà cũng không nhận ra à?

Lần này, cuối cùng Tần Trăn cũng nghe thấy lời của Tần Mục và đáp lại.

- Vãi, ra là anh ta, thảo nào! Chỉ là không ngờ kiếm pháp của Tần Trăn lại học từ anh ấy.

- Nghe nói mấy năm nay anh ấy toàn trấn thủ ở Kỳ Sơn, thảo nào trông lạ mặt thế.

Nghe Tần Trăn nói ra tên Chu Văn, rất nhiều học sinh đều có cảm giác bừng tỉnh, mặc dù phần lớn thời gian Chu Văn không ở trong học viện, nhưng suy cho cùng hắn vẫn là một trong những huyền thoại của nơi này.

- Đi theo tôi.

Chu Văn nói với Tần Trăn một câu rồi xoay người rời đi.

Tần Trăn lập tức đi theo không chút do dự. Mọi người muốn đi theo xem thử, nhưng nhóm Chu Văn đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã rời khỏi học viện, bọn họ không ra ngoài được nên đành thôi.

Chu Văn đưa Tần Trăn đến phòng huấn luyện của An gia, bảo Tần Trăn diễn luyện lại kiếm pháp một lần. Kiếm pháp của nàng còn mạnh hơn Chu Văn tưởng tượng một chút, bởi vì thiên phú và ý cảnh kiếm pháp của Tần Trăn còn xuất sắc hơn cả tưởng tượng của hắn.

- Cô chờ một lát.

Chu Văn lấy giấy bút từ trong Hỗn Độn Châu, viết lại những kinh nghiệm tâm đắc của mình về Thiên Ngoại Phi Tiên rồi đưa cho Tần Trăn.

Chu Văn chẳng thèm bận tâm kiếm pháp của mình có bị lộ ra ngoài hay không. Nếu có người học được kiếm pháp của hắn, hắn còn hy vọng nhân loại có thể xuất hiện thêm vài nhân vật như Tần Trăn.

Đáng tiếc, Thiên Ngoại Phi Tiên yêu cầu đối với người tu luyện cực cao, nhập môn đã khó, muốn có thành tựu lại càng khó hơn, không phù hợp với đại đa số người.

Tề Nhã Sa đã dung hợp ý cảnh của Thiên Ngoại Phi Tiên vào Nhị Thiên Phi Tiên để người khác dễ học hơn. Cách làm này tuy giải quyết được vấn đề nhập môn cho phần lớn mọi người, nhưng lại gián tiếp nâng cao ngưỡng cửa, khiến người học muốn đạt đến cực hạn lại càng khó.

Một người như Tần Trăn, đối với Chu Văn mà nói, được xem như người thừa kế kiếm pháp chỉ có thể ngộ, không thể cầu.

- Càng ngày càng không có quy củ gì cả! Không biết bây giờ là giờ ăn cơm rồi sao? Coi như bản thân không đói, chẳng lẽ không biết trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn, phải ăn uống đúng bữa hay sao?

Buổi tối, An Thiên Tá ngồi trước bàn ăn, thấy A Sinh và An Tĩnh ngồi hai bên thì cau mày nói.

A Sinh vội vàng nói:

- Đốc Quân, cậu Văn đưa khách về, hiện họ đang ở trong phòng huấn luyện.

- Khách khứa nào mà quan trọng hơn sức khỏe của Nha Nhi? Bản thân nó muốn tiếp khách thì cứ tiếp, sao lại không để Nha Nhi về ăn cơm?

An Thiên Tá hừ lạnh.

- Tôi vừa đi gọi Nha Nhi, nhưng con bé nói không đói.

A Sinh nói.

An Thiên Tá không khỏi nhíu mày, dừng một chút rồi lại hỏi:

- Người nó đưa về là ai?

- Là Tần Trăn.

A Sinh trả lời.

- Tần Trăn?

An Thiên Tá hơi sững người:

- Chẳng lẽ là Nữ Kiếm Tiên của học viện?

- Vâng, thưa Đốc Quân.

- Bọn họ làm gì trong phòng huấn luyện?

An Thiên Tá hỏi.

- Cái này tôi không rõ lắm, chắc là đang luận bàn kiếm pháp.

A Sinh nói.

Cái tên Tần Trăn này, An Thiên Tá cũng không lạ gì. Huệ Hải Phong, Phong Thu Nhạn, Lý Huyền, Vi Qua đều xuất thân từ học viện Tịch Dương, hiện tại đều là những nhân vật vô cùng nổi danh tại Liên bang.

Nhưng người thật sự nguyện ý ở lại học viện, làm việc cho An gia và cống hiến cho Lạc Dương thì không nhiều.

Huệ Hải Phong hiện là Tổng thống Liên bang, Phong Thu Nhạn là người thừa kế của Phong gia ở Quy Hải. Lý gia của Lý Huyền tuy là gia tộc giàu có bản địa ở Lạc Dương, nhưng hiện tại người làm chủ Lý gia là Lý Mặc Bạch, đây không phải là một kẻ đơn giản, đôi khi cũng khiến An Thiên Tá khá đau đầu.

Lý Huyền thì quanh năm ở bên ngoài, một năm về nhà chẳng được mấy lần.

Vi Qua thì khỏi phải nói, hiện là Cục trưởng Cục Giám sát Đặc biệt, tai mắt của Liên bang, giờ lại đầu quân cho Liên Minh Thủ Hộ Giả, càng không thể để An gia dùng được.

Trong số các cường giả ở lại học viện, chỉ có Tần Trăn là nổi bật nhất.

Tuy nhiên, An Thiên Tá vẫn cho rằng Tần Trăn hợp với chiến trường hơn là ở lại học viện dạy học, cho nên đã từng nhiều lần đích thân thuyết phục Tần Trăn gia nhập quân đội, nhưng đều bị nàng từ chối.

Qua tiếp xúc, An Thiên Tá biết Tần Trăn không phải là người ngại thử thách, nhưng không hiểu vì lý do gì, nàng lại không muốn rời khỏi học viện.

Nghe tin Tần Trăn lại theo Chu Văn về An gia, An Thiên Tá cảm thấy vô cùng kỳ quặc. Suy nghĩ một lát, ông đứng dậy nói:

- Chúng ta qua xem thử.

A Sinh và An Tĩnh đứng dậy đi theo An Thiên Tá về phía phòng huấn luyện. Họ cũng rất tò mò, không biết Chu Văn và Tần Trăn đang làm gì trong đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!