Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1164: CHƯƠNG 1160: CẬU CÓ VẤN ĐỀ LẮM ĐẤY

- Văn thiếu gia, cậu còn bận không? Đồ ăn đã chuẩn bị xong rồi, Đốc Quân cũng đến đón Nha Nhi tiểu thư, hay là cậu để Nha Nhi tiểu thư về ăn cơm trước nhé?

A Sinh đi tới bên ngoài phòng huấn luyện, ấn chuông cửa nói.

Chu Văn vẫn chưa viết xong nên để Nha Nhi ra mở cửa cho A Sinh.

Nha Nhi mở cửa, ba người An Thiên Tá liếc mắt vào trong, quả nhiên thấy Tần Trăn đang đứng ở đó.

Điều khiến An Thiên Tá và mọi người nghi ngờ là Tần Trăn và Chu Văn không hề đấu kiếm, thậm chí trông còn chẳng giống như đã từng đấu với nhau. Ngược lại, Chu Văn đang ngồi trước bàn viết lách, còn Tần Trăn thì đứng bên cạnh quan sát, mà lại còn nhìn rất chăm chú.

- Thằng nhóc chết tiệt này còn am hiểu thư pháp sao?

Trong lòng An Thiên Tá nghi hoặc.

Viết chữ đẹp đối với những người có trình độ tiến hóa như bọn họ, thực ra chẳng phải việc gì khó.

Thậm chí không cần luyện tập, chỉ cần xem qua vài bản mẫu của các danh gia là có thể dễ dàng bắt chước đủ mọi kiểu chữ đẹp.

Nhưng chữ đẹp không có nghĩa là thư pháp giỏi, bởi vì thư pháp giỏi cần phải dung hợp tư tưởng của mình vào từng nét chữ, hình thành một phong cách đặc biệt, như vậy mới có thể được gọi là thư pháp.

An Thiên Tá thầm liếc nhìn, phát hiện chữ của Chu Văn tuy không khó coi nhưng cũng chẳng thể coi là đẹp.

Chữ xấu thế kia mà Tần Trăn lại có thể nhìn chăm chú đến mức không động đậy, đúng là lạ.

- Nếu vấn đề không nằm ở chữ viết, vậy thì chắc là do nội dung.

An Thiên Tá vừa định nhìn xem Chu Văn viết gì thì cậu đã viết xong.

Thu bút lại, Chu Văn cầm quyển vở lên đưa cho Tần Trăn:

- Cô cầm lấy đi.

- Em có thể… nhận được sao?

Tần Trăn run run, không dám nhận lấy.

Nàng đã nhìn Chu Văn viết từ đầu đến cuối, tuy cậu viết rất nhanh, hơn nữa nội dung vô cùng thâm sâu, nhiều chỗ Tần Trăn chỉ xem lướt qua chứ chưa kịp nghiền ngẫm cẩn thận.

Nhưng chỉ với những nội dung đã thấy, Tần Trăn cũng hiểu rằng lần này Chu Văn đưa cho nàng không phải là cuốn sổ tay ghi vài dòng dạo trước, mà đây là một hệ thống kiếm pháp hoàn chỉnh, hơn nữa còn kèm theo cả những kinh nghiệm và tâm đắc của Chu Văn.

Giá trị của cuốn sách này quá lớn, khiến Tần Trăn có chút do dự.

- Đương nhiên là được. Kiếm pháp tạo ra là để cho người ta dùng, nếu cô học được thì cứ cầm lấy mà học.

Chu Văn nói.

Tần Trăn nhìn Chu Văn, thấy vẻ mặt cậu giống hệt như lúc đưa cho nàng cuốn sổ tay năm đó, trong lòng không khỏi xao xuyến, đưa tay nhận lấy bản viết tay Thiên Ngoại Phi Tiên từ Chu Văn.

An Thiên Tá cũng hiểu ra, biết thứ Chu Văn viết hẳn là một loại kiếm pháp nào đó, nhìn vẻ mặt trịnh trọng của Tần Trăn, có lẽ loại kiếm pháp này không hề tầm thường.

Chỉ là An Thiên Tá không biết kiếm pháp mà Chu Văn viết ra rốt cuộc là lấy từ đâu?

An Thiên Tá muốn biết, nhưng ông không hỏi.

Đứng bên cạnh, A Sinh không kiêng dè nhiều như vậy, vừa cười vừa nói:

- Văn thiếu gia, cậu và Tần Kiếm Tiên quen nhau à? Hai người còn cùng nhau nghiên cứu kiếm pháp nữa cơ à?

Chu Văn chưa kịp nói gì, Tần Trăn đã thành thật trả lời:

- Phó quan An đừng đùa nữa, em làm gì có tư cách nghiên cứu kiếm pháp cùng học trưởng Chu Văn. Học trưởng Chu Văn chính là thầy của em, kiếm pháp của em đều là do anh ấy dạy.

Lời này vừa thốt ra, An Thiên Tá và An Tĩnh nhìn nhau, không nói nên lời. Tần Trăn có thể coi là nữ sinh ưu tú nhất của Học viện Tịch Dương trong những năm gần đây, thậm chí có thể được ghi danh vào sử sách của học viện.

Vậy mà nàng lại nói kiếm pháp của mình là do Chu Văn dạy, nhưng bọn họ đều biết rõ, Chu Văn đã mất tích năm năm, làm sao có thể dạy Tần Trăn kiếm pháp được.

A Sinh không để tâm nhiều đến thế, mắt sáng lên, nói với Tần Trăn:

- Tần Trăn, nếu kiếm pháp của cô là học từ Văn thiếu gia, vậy chắc chắn là loại kiếm pháp chú trọng thực chiến rồi. Cô có hứng thú gia nhập quân Lạc Nhật không? Vừa có thể bảo vệ mọi người, lại vừa có thể rèn luyện kiếm pháp của mình...

Tần Trăn không trả lời, chỉ nhìn Chu Văn.

Chu Văn liếc A Sinh một cái rồi nói:

- Kiếm pháp của tôi đúng là chú trọng thực chiến, nhưng thực chiến cực kỳ nguy hiểm, sơ sẩy một chút là mất mạng. Nên lựa chọn thế nào thì phải nghe theo trái tim mình, đừng để người khác ảnh hưởng.

A Sinh cười híp mắt không nói gì, coi như không thấy ánh mắt của Chu Văn.

Tần Trăn suy nghĩ một lát rồi nhìn về phía A Sinh hỏi:

- Em có thể đến nơi mà trước đây học trưởng từng trấn thủ được không?

- Đương nhiên là được, nhưng nơi đó nguy hiểm lắm đấy.

A Sinh nghiêm mặt nói.

- Em không sợ nguy hiểm.

Tần Trăn đáp.

- Vậy quyết định thế nhé, Tần Kiếm Tiên. Đốc Quân đại nhân đã chuẩn bị xong bữa tối rồi, cô có muốn dùng bữa cùng Văn thiếu gia không?

A Sinh nói.

Tần Trăn khẽ gật đầu, xem như đồng ý.

An Thiên Tá thấy Tần Trăn nhận lời thì cũng có chút vui mừng.

Một thiên tài như Tần Trăn mà ở lại học viện dạy học thì đúng là lãng phí trời cho. Chỉ cần tôi luyện trong quân đội vài năm, tương lai nàng nhất định sẽ trở thành một cường giả trấn giữ một phương.

Thế nhưng ông đã mời bao nhiêu lần mà không lay chuyển được Tần Trăn, thế mà bây giờ cô ấy lại đồng ý gia nhập quân Lạc Nhật chỉ vì Chu Văn, trong khi thằng nhóc đó còn chẳng thèm mở miệng nói một lời. Điều này khiến An Thiên Tá cực kỳ khó chịu.

Dù vậy, điều đó cũng không ảnh hưởng đến sự coi trọng của ông đối với Tần Trăn. Ông đang suy tính xem nên rèn luyện Tần Trăn thế nào để nàng thực sự trở thành Nữ Kiếm Tiên của chiến trường, chứ không phải Nữ Kiếm Tiên của võ đài.

Mặc dù cả hai đều đại diện cho sức chiến đấu đỉnh cao, nhưng vẫn có sự khác biệt.

Trên bàn ăn, A Sinh khéo léo dẫn dắt câu chuyện, khiến Tần Trăn kể lại chuyện nàng đã học kiếm pháp từ Chu Văn như thế nào. An Tĩnh và An Thiên Tá nghe xong đều ngẩn người.

- Thằng nhóc chết tiệt đó đúng là có mắt nhìn, hoặc cũng có thể là do nó ăn may. Tùy tiện vứt cho người ta một cuốn sổ tay mà lại tạo ra được cả một Nữ Kiếm Tiên ư? Chắc chắn là do may mắn rồi, có khi thằng nhóc đó chỉ thấy Tần Trăn xinh đẹp nên mới làm vậy thôi…

An Thiên Tá thực sự không tài nào chấp nhận được sự thật rằng người mà ông coi trọng lại là do Chu Văn vô tình bồi dưỡng nên.

Sau bữa ăn, A Sinh cho người đưa Tần Trăn về. Chu Văn lại giữ A Sinh lại, kéo hắn đến một góc khuất rồi nói:

- Người thừa kế kiếm pháp này không dễ gì mới tìm được, tôi không muốn cô ấy phải chết.

- Văn thiếu gia, cậu cứ yên tâm. Tần Trăn có thiên phú hơn người, chỉ thiếu sự tôi luyện của chiến trường thôi. Tương lai cô ấy chắc chắn sẽ trở thành một nữ thần vô địch. Đốc Quân đã sớm có kế hoạch cho cô ấy rồi, tuyệt đối sẽ không để một nhân tài như vậy hy sinh vô ích đâu.

A Sinh dừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Với tình hình hiện nay, một người có thực lực như Tần Trăn sớm muộn gì cũng phải ra chiến trường. Đi sớm một chút dù sao cũng tốt hơn là đi muộn, cậu nói có đúng không?

Chu Văn đương nhiên cũng hiểu rõ đạo lý này, chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, không nói gì thêm.

Huống hồ, chính bản thân hắn cũng thân bất do kỷ, còn chẳng dám chắc mình sẽ sống được bao lâu.

A Sinh nói không sai, để Tần Trăn gia nhập quân Lạc Nhật, có A Sinh chiếu cố và được An Thiên Tá coi trọng, dù sao cũng tốt hơn nhiều so với việc sau này bị ép ra trận.

- Văn thiếu gia, tôi phát hiện ra cậu có vấn đề lắm đấy!

A Sinh đột nhiên nhìn Chu Văn từ trên xuống dưới, nói bằng một giọng điệu cực kỳ quái lạ.

Bị A Sinh nhìn chằm chằm rồi nói như vậy, Chu Văn giật nảy mình:

- A Sinh, cậu đừng có nói bậy, tôi thì có vấn đề gì chứ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!