- Chúng ta quen nhau lâu thế rồi, Văn thiếu gia, cậu cứ thẳng thắn thừa nhận đi, tôi sẽ không đi nói lung tung đâu.
An Sinh nháy mắt đầy ẩn ý.
- Thừa nhận cái gì?
Tim Chu Văn khẽ thót lên, thầm nghĩ:
- Chẳng lẽ An Sinh phát hiện ra bí mật về chiếc điện thoại thần bí của mình?
- Có phải cậu là người trùng sinh không?
An Sinh hạ giọng nói.
- Người trùng sinh là cái gì? Một loại cấp bậc nào đó à? Hay là tên của một Thủ Hộ Giả nào đó?
Chu Văn ngơ ngác hỏi.
- Còn giả nai nữa, người trùng sinh là kiểu người đã sống một kiếp, sau đó quay ngược thời gian để sống lại lần nữa đó. Văn thiếu gia, cậu chắc chắn là người trùng sinh đúng không? Cứ yên tâm, tôi sẽ không nói cho ai biết đâu.
An Sinh giải thích.
Chu Văn cuối cùng cũng hiểu An Sinh đang nói gì, dở khóc dở cười đáp:
- Có phải dạo này cậu xem TV, đọc tiểu thuyết mạng nhiều quá nên tẩu hỏa nhập ma rồi không?
An Sinh cười nói:
- Văn thiếu gia, nếu cậu không phải người trùng sinh thì làm sao có thể làm được nhiều chuyện như thể biết trước tương lai vậy?
- Tôi biết trước cái gì chứ?
Chu Văn nghi hoặc.
An Sinh bắt đầu liệt kê từng ví dụ:
- Cậu là đệ tử của Vương Minh Uyên, sau khi ông ấy tiến vào Dị Thứ Nguyên đã trở thành chúa tể một phương. Cậu có quan hệ rất tốt với những đệ tử còn lại của Vương Minh Uyên, giờ đây Huệ Hải Phong chính là Tổng thống đương nhiệm của Liên bang, người có công nghiên cứu ra Thần Thoại Dịch. Chung Tử Nhã rất có khả năng chính là hội trưởng của Thánh Linh Hội, còn tên Lưu Vân kia thì dấu chân trải khắp Địa Cầu, ra vào vô số lĩnh vực Dị Thứ Nguyên thần bí, không biết đã trộm được bao nhiêu báu vật, được mệnh danh là Thần Trộm đệ nhất thiên hạ.
- Tiếp nữa, cậu và Lý Huyền quan hệ rất tốt, hiện tại Lý Huyền gần như đã có được Bất Tử Thân, mà hắn lại có mối quan hệ cực tốt với nhà Độc Cô, sức ảnh hưởng vô cùng lớn. Phong Thu Nhạn và Minh Tú đều xem cậu như sư phụ, hiện tại bọn họ được mệnh danh là Đao Kiếm Song Tuyệt, danh chấn Liên bang, giới trẻ dùng đao kiếm đều coi họ là thần tượng. Quá đáng hơn nữa là, cậu tiện tay vứt đi một cuốn bút ký mà lại tạo ra một Nữ Kiếm Tiên. Cậu dám nói mình không phải người trùng sinh à? Cậu chắc chắn đã biết trước họ đều là những thiên tài xuất chúng, nên mới sớm kết thân với họ, đúng không?
- An Sinh, tôi thấy với sức tưởng tượng này của cậu mà không đi viết tiểu thuyết thì đúng là lãng phí nhân tài.
Chu Văn lười giải thích, quay người bỏ đi.
Thực ra, chính Chu Văn cũng không giải thích nổi. Hắn ngẫm lại, bản thân mình đúng là có hơi giống người trùng sinh thật.
- Đùa chút thôi mà, Văn thiếu gia, cậu đừng giận!
An Sinh vội đuổi theo. Hắn đúng là chỉ nói đùa, thế giới này làm gì có chuyện trùng sinh, có điều Chu Văn quả thật là một con "BUG".
Nguyệt Độc ngồi trong đình, tay cầm điện thoại nhưng ánh mắt không nhìn vào màn hình mà ngẩn ngơ nhìn vầng trăng trên trời, ngồi bất động hồi lâu.
Rất lâu sau, Nguyệt Độc mới thu lại ánh mắt, khẽ thở dài, tự lẩm bẩm:
- Thật sự không thể không đi sao?
Nói rồi, Nguyệt Độc mở điện thoại, nhìn vào nick chat của Chu Văn, gõ vài dòng chữ, nhưng rồi lại cảm thấy không ổn nên xóa đi. Cô lại viết vài chữ khác, rồi lại xóa.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy mấy lần, cuối cùng Nguyệt Độc vẫn không gửi tin nhắn đi mà tắt điện thoại.
- Đây vốn là định mệnh của mình, cần gì phải làm rườm rà thêm nữa.
Nguyệt Độc đặt điện thoại xuống, lại ngẩn ngơ nhìn trời, cô biết thời gian của mình không còn nhiều.
- Đốc Quân, Hoàng Tuyền Thành xảy ra chuyện sao?
An Sinh vội vã chạy tới, ngay cả cúc áo cũng chưa cài hết.
Chuyện này gần như không bao giờ xảy ra với An Sinh. Dù có sống chết cận kề, hắn cũng sẽ giữ cho mình tươm tất, gọn gàng, trời sập xuống cũng không hoảng loạn như vậy.
Vẻ mặt An Thiên Tá âm trầm, khẽ gật đầu:
- Mất tích rồi, tất cả mọi người đều mất tích. Người được phái đi tìm Hoàng Tuyền Thành đã tìm thấy doanh trại nơi mẹ tôi đóng quân, nhưng ở đó không có một bóng người. Dựa vào dấu vết tại hiện trường, không rõ vì lý do gì mà tất cả họ đều đã tiến vào Hoàng Tuyền Thành.
- Đã cho người vào Hoàng Tuyền Thành tìm kiếm chưa?
An Sinh vội hỏi.
- Đã vào, nhưng không ai trở ra.
An Thiên Tá đáp.
- Không thể nào! Nhóm của phu nhân đã rất am hiểu tình hình bên trong Hoàng Tuyền Thành, cho dù bị ép vào đó cũng không thể nào chết trong thời gian ngắn như vậy…
An Sinh không tin.
- Đúng là không có một ai, họ như thể bốc hơi vào không khí.
An Thiên Tá nói xong liền đứng dậy, bình tĩnh ra lệnh:
- Đi chuẩn bị đi, tôi muốn đến Hoàng Tuyền Thành một chuyến. À, chuyện này đừng nói cho An Tĩnh biết.
Dừng một chút, An Thiên Tá lại bổ sung:
- Cả tên nhóc thối kia nữa, cũng đừng nói cho nó biết.
- Văn thiếu gia rất am hiểu Hoàng Tuyền Thành, nếu có cậu ấy đi cùng, cơ hội cứu được phu nhân sẽ lớn hơn nhiều.
An Sinh nói.
- Cậu ta không mang họ An, cũng không phải con ruột của mẹ tôi, cậu ta không có nghĩa vụ phải mạo hiểm vì gia đình tôi.
An Thiên Tá nói.
- Nhưng mà…
An Sinh còn muốn nói thêm, nhưng đã bị An Thiên Tá cắt ngang.
- Không nhưng nhị gì cả. Cứ làm theo lời tôi, chuẩn bị mọi thứ thật nhanh, trước trưa hôm nay tôi phải xuất phát.
An Thiên Tá phất tay, ra hiệu cho An Sinh đi chuẩn bị.
- Vâng.
An Sinh chỉ đành lui ra ngoài.
An Sinh do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn tìm đến chỗ Chu Văn và kể lại mọi chuyện.
Sau khi nghe xong, sắc mặt Chu Văn trở nên vô cùng nghiêm trọng.
Tình hình bên trong Hoàng Tuyền Thành, nhóm của Âu Dương Lam đã nắm rõ như lòng bàn tay, cho dù bị ép vào trong đó thì cũng phải ra được mới đúng.
Kể cả không ra được, cũng không thể chết nhanh như vậy.
Hiện tại sống không thấy người, chết không thấy xác, Chu Văn nghĩ đến một khả năng cực kỳ đáng sợ.
- Chẳng lẽ họ đã trải qua tất cả hình phạt, và gặp được Hoàng Tuyền Thành chân chính?
Sắc mặt Chu Văn âm u bất định.
Lời của vị thành chủ Hoàng Tuyền Thành đó, Chu Văn vẫn nhớ rất rõ. Hoàng Tuyền Thành mà hắn từng thấy không phải là Hoàng Tuyền Thành thật sự, chỉ khi trải qua tất cả hình phạt mới có thể tiến vào Hoàng Tuyền Thành chân chính.
Chu Văn không biết Hoàng Tuyền Thành chân chính là nơi thế nào, nhưng chắc chắn đó không phải chốn tốt lành gì.
- An Sinh, tôi phải ra ngoài một chuyến, nơi này nhờ cậu trông coi.
Chu Văn vốn định để Nha Nhi ở lại, nhưng cô bé lại nhìn hắn bằng ánh mắt khẩn khoản. Nhìn ánh mắt đó, Chu Văn biết muốn giữ cô bé lại là chuyện không thể nào.
- Văn thiếu gia, hay cậu đi cùng Đốc Quân đến Hoàng Tuyền Thành đi, đi cùng nhau có thể hỗ trợ lẫn nhau.
An Sinh đề nghị.
- Không, tôi không đến Hoàng Tuyền Thành, tôi muốn đến Nam Khu một chuyến trước đã.
Chu Văn nói.
- Nam Khu?
An Sinh ngẩn ra, không hiểu ý của Chu Văn.
- Nếu tôi đoán không lầm, muốn cứu Lam tỷ thì nhất định phải tìm một người.
Chu Văn nói.
- Người nào?
An Sinh vội hỏi.
- Lý Huyền.
Chu Văn biết mình phải nhanh chóng tìm được Lý Huyền, để Lý Huyền cùng hắn đến Hoàng Tuyền Thành. Nếu chậm trễ, e rằng dù có vào được Hoàng Tuyền Thành chân chính thì cũng đã quá muộn.