Tuy Tiểu Điểu vẫn chiếm ưu thế tuyệt đối, nhưng nó vốn được coi là vô địch cùng cấp, vậy mà lại chật vật khi đối phó với một sinh vật Thần Thoại thế này, quả là hết sức bất thường.
Số lượng Thiên Nhân ở đây tuy không nhiều nhưng chắc chắn không ít. Hồng Quang Thiên Nhân cũng chẳng phải loại hiếm có gì, thế mà lại có thể chiến đấu với Tiểu Điểu đến mức này, khiến Chu Văn không khỏi giật mình.
Hắn đã chú ý tới, vấn đề nằm ở thân pháp của Thiên Nhân. Quan sát hồi lâu mà Chu Văn vẫn không tài nào hiểu nổi thân pháp quỷ dị kia rốt cuộc có bí mật gì.
Men theo đường núi lên đỉnh, hắn nhanh chóng bắt gặp một Hồng Quang Thiên Nhân khác. Tiểu Điểu đã không còn hăng hái như trước, tuy những trận chiến vừa rồi chẳng hao tổn gì nhiều, nhưng việc cứ phải đối đầu với Hồng Quang Thiên Nhân khiến nó bực bội, không còn muốn chủ động xông lên nữa.
Chu Văn muốn tìm hiểu bí mật đằng sau thân pháp của Hồng Quang Thiên Nhân, bèn triệu hồi hai thanh Hoàng Kim Chiến Thần Kích, ra lệnh cho chúng bay vòng sang hai bên trái phải để tấn công mục tiêu.
Hoàng Kim Chiến Thần Kích vô cùng sắc bén, lực công kích của nó trong cấp Thần Thoại cũng coi như không tệ, nhưng chúng thực sự quá vụng về. Hai thanh Hoàng Kim Chiến Thần Kích vây công Hồng Quang Thiên Nhân mà cũng không chạm nổi vào một sợi tóc của nó.
Một cảnh tượng kỳ quái diễn ra, Hoàng Kim Chiến Thần Kích đang không ngừng chiến đấu thì thân thể vàng óng của nó bỗng xuất hiện những vết rỉ sét màu đỏ. Vết rỉ ngày càng lan rộng, biến hai món thần binh vốn lấp lánh kim quang thành hai đống sắt vụn.
"Đây là năng lực của Hồng Quang Thiên Nhân sao?"
Chu Văn chấn động. Hắn chưa từng thấy loại năng lực nào như thế này. May mà Tiểu Điểu có thể chống lại thứ sức mạnh này, nếu không hậu quả thật khó lường.
Coong!
Một thanh Hoàng Kim Chiến Thần Kích rỉ sét đầy mình lao về phía Hồng Quang Thiên Nhân, kết quả không những đâm trượt mà còn không kịp thu thế, đâm sầm vào vách đá. Cứ thế, Hoàng Kim Chiến Thần Kích gãy làm đôi, một thú sủng cấp Thần Thoại cứ vậy mà biến mất.
- Vãi, rốt cuộc là chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Chu Văn trố mắt kinh ngạc. Dù sao đó cũng là một sinh vật Thần Thoại, vậy mà chỉ đâm vào tảng đá thôi cũng tự làm mình gãy nát, chuyện này thật sự quá hoang đường.
Bây giờ Chu Văn mới hiểu ý của linh dương lúc trước. Đám Thiên Nhân này không phải không mạnh, mà là sức mạnh của chúng khác hẳn những sinh vật dị thứ nguyên thông thường.
"Đây rốt cuộc là loại sức mạnh gì?"
Chu Văn lùi lại một khoảng, đảm bảo bản thân không bị những luồng hồng quang kia ảnh hưởng rồi mới hỏi linh dương.
Dù sao hắn cũng chỉ mới ở cấp Thần Thoại, tuy sở hữu năng lực cấp Khủng Cụ nhưng bản thân vẫn chưa đạt đến trình độ đó, cẩn thận vẫn hơn.
Đối với loại sức mạnh quỷ dị này, trước khi hiểu rõ nó là gì, Chu Văn không muốn dính phải.
Coong!
Linh dương vẫn không trả lời. Thanh Hoàng Kim Chiến Thần Kích còn lại cũng vì rỉ sét quá nặng mà gãy nát, khiến Chu Văn mất đi hai thú sủng cấp Thần Thoại trong chốc lát, không khỏi có chút đau lòng.
Mặc dù Hoàng Kim Chiến Thần Kích khá dễ kiếm, Chu Văn vẫn còn hai thanh nữa, nhưng kỹ năng của nó không tệ, có thể dùng để hợp thành thú sủng mới, ai mà chê nhiều bao giờ.
Sau khi Hoàng Kim Chiến Thần Kích bị tiêu diệt, Hồng Quang Thiên Nhân lại bay về phía Chu Văn. Giờ đây, nhìn những luồng hồng quang phấp phới trên người nó, Chu Văn không còn thấy đẹp mắt nữa, chỉ cảm thấy có chút kinh dị.
Không dám để Hồng Quang Thiên Nhân đến gần, Chu Văn triệu hồi Ba Tiêu Tiên. Ba Tiêu Tiên thổi ra một luồng Thái Âm Phong, lập tức đóng băng Hồng Quang Thiên Nhân giữa không trung, sau đó nó rơi sầm vào vách núi, vỡ tan thành vụn băng, chết một cách tức tưởi.
Một quả Trứng phối sủng lấp lánh hồng quang rơi xuống. Chu Văn mừng rỡ, vội vàng nhặt lên rồi ấp ngay lập tức.
Một quả trứng Thần Thoại không đủ để khiến Chu Văn vui mừng đến thế, nhưng quả trứng này sẽ giúp hắn biết được kỹ năng và thuộc tính của Thiên Nhân, cực kỳ hữu ích cho hành trình sắp tới.
Một nơi như thế này mà không có Thiên Nhân cấp Khủng Cụ, Chu Văn có đánh chết cũng không tin. Nếu có thể tìm hiểu rõ năng lực của chúng và phương pháp khắc chế trước khi đối mặt với cấp Khủng Cụ, độ nguy hiểm sẽ giảm đi rất nhiều.
Truyền Nguyên khí vào, Trứng phối sủng Hồng Quang Thiên Nhân hóa thành một luồng sáng bay vào cơ thể Chu Văn, hình thành một hình xăm Thiên Nhân trên vai hắn.
Mặc dù đã tiếp nhận được một vài thông tin từ Thiên Nhân, Chu Văn vẫn mở điện thoại bí ẩn ra xem số liệu, bởi hắn thích những con số trực quan hơn.
Xích Thân Thiên Nhân: Cấp Thần Thoại.
Mệnh Cách: Thiên Nhân Phúc Báo.
Mệnh Hồn: Xích Thân Sắc Quang.
Vận Mệnh Chi Luân: Tiểu Thiên Nhân Ngũ Suy.
Sức mạnh: 63.
Tốc độ: 78.
Thể chất: 62.
Nguyên khí: 71.
Thiên phú kỹ năng: Phi Thiên, May Mắn, Phúc Duyên.
Trạng thái dung hợp: Y Phục Thiên Nhân.
Sau khi xem xét kỹ lưỡng toàn bộ năng lực của Xích Thân Thiên Nhân, Chu Văn cuối cùng cũng hiểu tại sao trước đó Tiểu Điểu lại bắn trượt nhiều lần như vậy.
Xích Thân Thiên Nhân không chỉ có thân pháp tốt, mà đáng sợ hơn là nó sở hữu các năng lực thuộc dạng may mắn, phúc báo và phúc duyên. Mặc dù những năng lực này trông có vẻ không có sức tấn công, nhưng tác dụng của chúng lại vô cùng đáng sợ.
Mà Vận Mệnh Chi Luân của Thiên Nhân, Thiên Nhân Ngũ Suy, khi kết hợp với năng lực may mắn và phúc báo lại càng thêm biến thái.
Thiên Nhân Ngũ Suy có thể khiến kẻ địch gặp xui xẻo, không chỉ vậy mà còn làm chúng già yếu rồi diệt vong.
Kẻ địch thì xui xẻo, bản thân lại có may mắn và phúc duyên, độ khó để đánh trúng nó có thể tưởng tượng được.
"Tuy Xích Thân Thiên Nhân này sức chiến đấu không mạnh, nhưng kỹ năng và năng lực của nó thật biến thái. Nếu loại kỹ năng may mắn và phúc duyên này có thể chuyển sang cho một thú sủng dạng chiến đấu thì còn biến thái hơn nữa."
Bây giờ Chu Văn đã hiểu tại sao Xích Thân Thiên Nhân có thể né tránh những đòn tấn công không tưởng. Đó không phải vì thân pháp của nó mạnh, mà là vì đối thủ quá xui xẻo, còn nó thì quá may mắn.
Điều đáng tiếc duy nhất là kỹ năng may mắn và phúc duyên của Xích Thân Thiên Nhân chỉ có hiệu lực với chính nó, không ảnh hưởng đến người khác.
"Những cái khác còn dễ đối phó, nó có may mắn đến đâu cũng không thoát khỏi các đòn tấn công diện rộng, nhưng cái Thiên Nhân Ngũ Suy này đúng là phiền phức thật." Chu Văn thầm nghĩ.
Trong truyền thuyết, Thiên Nhân Ngũ Suy là điềm báo không may của cái chết, được chia thành Tiểu Ngũ Suy và Đại Ngũ Suy.
Vừa rồi chỉ mới gặp phải sức mạnh của Tiểu Ngũ Suy mà đã quỷ dị như vậy, nếu gặp phải Đại Ngũ Suy hoặc một Thiên Nhân cấp Khủng Cụ, có khi chỉ cần một luồng Thiên Nhân Ngũ Suy giáng xuống, vận rủi ngập đầu, chết lúc nào cũng không hay.
"Loại sức mạnh nào có thể khắc chế, phá giải Thiên Nhân Ngũ Suy đây?"
Chu Văn cẩn thận suy nghĩ lại năng lực của tất cả thú sủng mình có.
Trong số các thú sủng cấp Khủng Cụ, Ba Tiêu Tiên có lẽ không tương sinh tương khắc gì với Thiên Nhân Ngũ Suy, Băng Nữ cũng vậy, còn Thỏ Ngọc và Thất Hải Long Vương thì mười phần hết chín là bị khắc chế.
Sức mạnh có thể khắc chế Thiên Nhân Ngũ Suy dường như không có, mà thú sủng có khả năng khắc chế cao nhất lại là Đế Thính.
Còn trong các loại sức mạnh của bản thân Chu Văn, có lẽ chỉ có Thái Thượng Khai Thiên Kinh là hữu dụng.